g thể bực tức, không thể phát hỏa, con người Phượng Cô, nếu chọc hắn nổi giận, chỉ sợ sau nàng sẽ khó sống. Hít một hơi thật sâu, đè cơn giận xuống, từ từ nén đến cõi lòng sâu nhất.
Rồi Vãn Thanh ngẩng đầu cười trong suốt, bình thản đứng lên, xoay người cầm bát trong tay nô tỳ, đi lấy cơm.
Vãn Thanh bên này tuy không phát hỏa, nhưng Tà Phong ngồi bên kia thì tức muốn đầy cả bụng, hắn nhìn thấy Vãn Thanh bị Phượng Cô khó dễ làm nhục như vậy, chỉ hận không thể đánh Phượng Cô một chưởng, vì Vãn Thanh giải nạn.
Nhưng hắn chưa mất đi lý trí, vẫn còn khả năng phân tích tình huống, biết lúc này không thể hành động theo cảm tính. Dù sao cũng là việc nhà người ta, hắn nhúng tay , sẽ chỉ làm Vãn Thanh càng khó xử -.
Nhưng hắn không đè được cơn giận, nhìn Vãn Thanh chịu sự hành hạ của tên độc ác này, hắn liền cảm giác được trong lòng khó chịu không thôi.
Đặt bát cơm trước mặt hắn, Vãn Thanh nhẹ nhàng cười một tiếng: “Gia nhanh ăn đi! Đồ ăn của Mộ Dung sơn trang rất ngon! Sau này còn phải bôn ba vất vả nhiều, nên ăn nhiều một chút!”
Nói xong ngồi xuống cầm lấy đôi đũa, bắt đầu ăn, như thể đó là chuyện rất bình thường, ngược lại những người chứng kiến thì cảm thấy không bình thường chút nào.
Nàng khẽ cúi đầu nhìn một lượt, nhưng trong lòng cười tà ác: các ngươi muốn nhìn chuyện cười của ta, ta cho các ngươi nhìn đến chán thì thôi.
Ngẩng đầu cười một tiếng: “Mọi người ăn đi! Tại sao lại không ăn vậy! Khiến cho ta cũng thấy hổ thẹn ! !”
“Ngươi nói như vậy rất không nên ! Tuy trước khi thành hôn Phượng thiếu phu nhân gặp chuyện không may, nhưng không phải là nàng nguyện ý! Có cô gái nào muốn trước ngày thành thân bị **? ! ! Tốt xấu gì phượng Thiếu phu nhân cũng xuất thân nhà quan, cũng là danh môn nữ tử, tại sao ngươi lại dùng hai chữ thấp hèn!” Chu Nguyệt nhi hơi giận nói với Phượng Cô, ra vẻ chủ trì công đạo giùm Vãn Thanh.
Xem ra, Nguyệt Nhi là một thiên lương nữ tử cơ đấy.
Nhưng Vãn Thanh không phải người ngu, nàng đã làm cho mọi chuyện bình ổn, Nguyệt Nhi còn cố tình khơi lên, tựa hồ như sợ người khác không biết chuyện nàng bị cưỡng gian trước ngày xuất giá. (thế là bắn súng vào mặt hồ đang yên ả ah??)
Vừa mới khó khăn đè xuống sự tức giận, Chu Nguyệt nhi lại muốn xới lên, còn nói khó nghe như vậy, ra vẻ là muốn giúp nàng, thật ra là muốn nàng không thể toàn thấy bước ra khỏi Mộ Dung sơn trang. Cuối cùng đoạn thời gian khuất nhục trong lòng nàng trào ra.
Trong nháy mắt, vẻ trong trẻo trong mắt nàng biến mất, đôi mắt biến lạnh, ngẩng đầu lên nói: “Không nhọc Mộ Dung phu nhân nói nhiều! Cái…này không có người đối chất, trắng hay đen không ai nói được, người khác đối đãi với Thượng Quan Vãn Thanh ta như thế nào, ta không quan tâm, chỉ cần chính mình biết bản thân không thấp hèn là được !!”
Nàng nói xong, giống như chưa nguôi cơn giận, nói tiếp: “Không giống một số người, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, người như vậy, dù cho người xung quanh nói tốt thế nào, vĩnh viễn là đen như mực -! !”
Chợt Phượng Cô quát lớn: “Nói bừa, còn không hướng Nguyệt nhi xin lỗi! Người ta có lòng nói tốt cho ngươi, ngươi lại tỏ thái độ như vậy! !”
Vãn Thanh không để ý tới, chỉ lạnh lùng nhìn qua gương mặt đang trưng ra vẻ mặt tốt đẹp của Nguyệt Nhi, lạnh lùng cười một tiếng.
Thất Thân Làm Thiếp
Tác giả: Nguyệt Sinh
Cuốn Phản Kháng
Chương 49: Nhận (2).
Dịch: Kún ♥ Nhi
“Còn không mau nhận!” Thấy Vãn Thanh tựa hồ không có chút cảm động, trên mặt tựa hồ một khối băng lạnh, Phượng Cô lớn tiếng rống giận.
Vãn Thanh xem chừng càng lãnh đạm hơn, khóe miệng khẽ hướng trào phúng: “Nhận? Tại sao ta lại phải nhận?” Nàng ẩn nhẫn xử sự như thế, cúi đầu chịu nhục nhưng tại sao lại còn đối xử như thế với nàng.
Đầu ngẩng cao, ánh mắt sắc bén.
“Còn không mau nhận!” Vãn Thanh ngang nhiên trước mặt mọi người không nghe lời của hắn, đối với Nguyệt Nhi bất kính trọng (Kính cái đầu anh í. Điên cả tiết.), khiến Phượng Cô nổi trận lôi đình, giơ tay lên bắt lấy cổ tay của nàng, dùng lực vặn chặt bắt nàng phải nhận.
“Ta không!” Vãn Thanh kiên quyết nói, tay bị hắn vặn chặt vô cùng đau đớn nhưng nàng cố cắn chặt môi lại, nén cơn đau tràn đến. Nàng – Thượng Quan Vãn Thanh, không có chuyện gì là nàng không thể nhẫn được.
Trừ phi nàng không muốn nhẫn, bị người ta cường bạo nàng đều cố nén xuống, cắn răng nuốt xuống bụng, nhưng việc lần này…
Nàng hận, hận nam tử có tên Phượng Cô này, quá tàn nhẫn vô tình!!
Kinh Phật dạy rằng, nhân quả đều có báo ứng, gặp nhau là do duyên phận.
Nàng kiếp trước rốt cục là đã làm chuyện gì không phải với hắn, có nghiệp chướng vì sao mà kiếp này phải chịu sự lăng nhục như thế của hắn.
“Không sợ chết!” Hàm răng nghiến chặt của Phượng Cô nhả ra từng tiếng dữ dằn, trong tay dùng lực, giây lát mọi người đã nghe được tiếng “rắc” – tiếng xương tay bị gãy.
Trong đêm lạnh lùng, tiếng gãy khô khốc vang dội lên.
“Phượng Cô… tên tiểu nhân này, nàng là nữ tử, ngươi tại sao lại tàn bạo như thế!” Tà Phong nguyên lai không muốn nhúng tay vào nhưng mắt thấy một màn như thế, hắn bật dây, gân xanh trên trán nổi lên, ánh mắt p