em biết hay không?”
“Anh… không…”
Anh nhất thời bị á khẩu, không nói được gì. Hóa ra mấy ngày nay cô khó chịu vì chuyện này? Cô tưởng anh không cần cô nữa ư?
Cô không phải muốn đối đầu với anh, chỉ là dùng cách này để phản đối, bộc lộ sự đau lòng và lo sợ bị ruồng bỏ…
Anh không hề có ý muốn giấu cô, chỉ vì thừa biết cô sẽ đau lòng, mỗi lần
đối diện cô, anh không nói ra nổi, thậm chí anh đã nghĩ hay, là từ bỏ,
đổi sang chọn trường phía Nam…
Từ nhỏ tới lớn, anh luôn ở chỗ cô có thể nhìn thấy để bảo vệ cô, họ chưa bao giờ ở cách nhau quá xa, quá
lâu. Anh sợ nhỡ may cô lại gây chuyện, nhỡ may cô muốn tìm người nói
chuyện, nhỡ may nửa đêm cô tỉnh dậy không tìm thấy anh… thì làm thế nào?
Nhưng mẹ nhẹ nhàng khuyên: “Có anh em nào không phải rời xa, mỗi người đi con đường riêng? Không phải bây giờ, cũng sẽ là sau này, vậy bây giờ con cố chấp thì cũng có ý nghĩa gì?”
Anh không trả lời được, không thể nói cho mẹ biết, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ rời xa Tình. Từ trước tới
nay, Tình chính là toàn bộ thế giới của anh, thậm chí anh còn đương
nhiên cho rằng mình sẽ luôn ở bên cô, cho đến khi già, cho đến khi chết…
“Tình… không muốn anh đi Đài Bắc à?”
“…” Nói vâng thì có phần quá ích kỷ. Thực ra, trong lòng cô rõ hơn ai hết;
tài hoa trời sinh của anh trai không thể che giấu được. Anh nổi bật như
vậy, bị chôn vùi trong thị trấn nhỏ này thì quả là không công bằng.
“Em chỉ là… không muốn xa anh…” Cô lúng túng nói khẽ.
“Vậy, Tình có thể cố gắng hơn, chỉ cần thành tích tốt hơn một chút, anh có
thể thuyết phục cha mẹ để em tới Đài Bắc học, làm bạn với anh.”
“Có thể… như vậy không?” Chỉ cần thành tích tốt thì sẽ không phải xa anh ư?
“Chuyện đó còn phải xem liệu em có cố gắng hết mình, có vào được trường cấp ba công lập hay không đã!”
“Vậy nếu… không được thì sao?” Cô không tin vào bản thân. Học không nằm
trong hứng thú của cô, cô luôn chỉ cần đạt điểm trung bình là tốt rồi,
sẽ không phải suy nghĩ nhiều, bây giờ cố gắng vẫn kịp chứ?
Nếu thực sự như vậy, anh cũng không nhất định phải đi Đài Bắc. “Lúc ấy nói sau, việc này anh sẽ suy nghĩ, được không?”
“Vậy anh sẽ không lén đi chứ?”
“Ừ.”
“Không được để em không tìm thấy anh nhé!”
“Ừ.”
“Không được không cần em!”
“Ở đâu ra người nói nhiều thế này nhỉ? Cứ như bà già ấy!” Anh cười trêu chọc.
“Vậy anh có muốn đồng ý không?”
“Ừ, ừ, ừ, anh sẽ không lén đi, không để em không tìm thấy anh, không thể
không cần em. Anh sẽ để em luôn nhìn thấy, chạm vào được, cho tới khi em nhìn chán phát ói, như vậy em yên tâm rồi chứ?”
“Ngoắc tay chứ?”
Đôi mắt mà anh yêu nhất sáng ngời, rực rỡ liếc nhìn anh, dưới ánh mắt chăm
chú, nghiêm túc không gì sánh bằng ấy, anh kiên quyết ngoắc tay với cô.
Trong lòng anh biết rõ, đây không phải trò chơi trẻ con, mà là lời hứa phải dùng cả đời để thực hiện. Từ khi anh trai đồng ý sẽ không lén đi, nụ cười ngây thơ, vô lo lại trở
về trên khuôn mặt cô, mỗi ngày cô đều cười rất vui vẻ, dường như trên
thế giới không gì có thể khiến cô ưu phiền.
Cô từng cho rằng,
anh trai muốn vứt bỏ cô, một mình rời đi, cô cảm thấy rất sợ hãi, giống
như hồi nhỏ bị cậu bạn hàng xóm Đại Mao cướp mất món đồ chơi yêu thích,
chỉ có thể khóc òa lên thể hiện sự đau lòng.
Lúc đó, cô còn có
thể chạy tới mách anh, nhưng bây giờ, người bị cướp là anh trai, cô
không biết phải tìm ai. Người anh trai tốt tính ấy vô tình vô nghĩa,
chuyện gì cũng không nói với cô…
Nhưng bây giờ, cô biết anh trai sẽ mãi mãi để ý đến cô, cho dù anh ở đâu, nhất định cũng sẽ trở về tìm
cô, cô yên tâm rồi, không còn hục hặc nữa.
Có lúc cô cảm thấy anh trai thật ngớ ngẩn, cho rằng cô ghen tỵ vì có một người anh giỏi giang.
Ông anh ngốc nghếch, lẽ nào anh không biết cô rất vui sướng khi có một
người anh xuất sắc như thế ư? Mỗi lần bạn bè nói với cô bằng ngữ khí
ngưỡng mộ: “Thiên Tình, anh cậu giỏi thế, cái gì cũng biết, có thể dạy
cậu làm bài, chẳng giống anh tớ, dốt chết đi được, đi thi bị thầy giáo
đánh vào lòng bàn tay, về nhà thì giật tóc tớ, giành đồ với tớ, không
giống anh cậu, đối xử tốt với cậu, còn đợi cậu cùng về nhà.”
Cô cảm thấy rất hãnh diện vì anh trai cô là độc nhất vô nhị, không ai sánh bằng.
Cô thích anh trai, thích vô cùng.
Vì vậy, bắt đầu từ bây giờ, cô phải chăm chỉ học hành, như vậy mới có thể đi Đài Bắc ở cùng anh.
Cuối cùng, sát ngày thi học kỳ, vì quá căng thẳng, cô có chút thất thường,
anh trai an ủi: “Không sao, cứ cố gắng hết sức là được.”
Nghỉ
hè, trường tổ chức sinh hoạt đoàn để giúp họ phục hồi tâm trạng sau khi
thi xong, cũng là để lưu lại cho họ ký ức vui vẻ trong kỳ nghỉ cuối
cùng.
Cô nói chuyện này với anh, anh khuyến khích cô đi.
“Những năm ngày bốn đêm cơ đấy! Cảm giác lâu quá!” Như vậy là năm ngày bốn đêm không được gặp anh rồi…
“Chẳng phải em vẫn kêu gào mình lớn rồi ư? Mới rời nhà có năm ngày bốn đêm đã bỏ cuộc sao?” Anh trai cười cười trêu cô.
“Không phải như thế!”
“Vậy thì thể hiện cho anh xem nào! Thẩm Tiểu Tình, cố lên, để anh trai thấy sự độc lập của em đi!”
Cô định nói nhưng rồi nén lại, đổi thành: “Anh, anh còn nhớ