chúng tôi nhô cằm
ra: “Mấy đứa nhỏ mời đi ăn đấy.”
Không biết vì sao, tôi nghe thấy câu mấy
đứa nhỏ này của anh ta, trong lòng có chút buồn phiền.
Người kia ở trong xe trước mặt mở cửa xe
nhảy ra, lấy cái bao tay, không đàng hoàng vẫy tay chào chúng tôi: “Này mấy nhóc,
các nhóc yêu mến thầy Chu sao?”
Ánh mắt Chu Dật vô ý quét qua mặt tôi,
sau đó nói với người kia rằng: “Được rồi, sao cậu lại ở chỗ này?”
Người đàn ông kia vẫn cười xấu xa, thấy
Chu Dật nhíu mày liền không hề ‘đùa giỡn’ chúng tôi nữa, ngược lại hướng về
phía Nhà hàng Tuấn Hào ở đối diện chỉ chỉ: “Qua đây ăn cơm, tất cả mọi người đều
đang trong đó, đi qua chào hỏi chứ?”
Chu Dật suy nghĩ vài giây, sau đó quay đầu
nói với chúng tôi: “Các em đi vào trước gọi món ăn đi, thầy sẽ vào sau.”
An Nhược bất mãn bĩu môi tát vào mồm:
“Thầy à, thầy cũng không thể thả bồ câu cho chúng em nha.”
Chu Dật bật cười: “Sẽ không, thầy chỉ
qua chào hỏi bạn bè một câu mà thôi.”
Đoàn người chúng tôi liền đi vào trước,
cố ý chọn một vị trí sát cửa sổ.
Lục Hạo và những người khác vội vàng gọi
món ăn, tôi ngồi ở tận cùng bên trong, vừa vặn có thể thấy cửa của Nhà hàng Tuấn
Hào ở phía đối diện.
Chu Dật và người đàn ông kia sau khi đi
qua đường cái, liền chạm mặt một đám người ở trước cửa nhà hàng.
Cách một lớp thuỷ tinh, thấy không rõ diện
mạo của đám người kia, nhưng quần áo của bọn họ gọn gàng, nam diện mạo hiện
ngang, nữ yểu điệu quyến rũ.
Đèn chiếu rọi xuống thuỷ tinh ở Nhà hàng
Tuấn Hào lộng lẫy sáng sủa, Chu Dật dung nhan như ngọc, đẹp đẽ quý phái tự
nhiên, đứng ở giữa đoàn người bọn họ, góc lông mày đuôi mắt lộ vẻ tự phụ, địa vị
cao không thể với tới.
Trong lòng tôi không hiểu sao lại nảy
sinh một sự thất vọng nho nhỏ, đột nhiên cảm thấy Chu Dật và chúng tôi xa cách
quá, cách một con đường thôi lại như là cách cả một thế giới.
Lăng Linh và Phùng Yên ngồi ở phía đối
diện cũng thấy được, Phùng Yên mở to hai mắt: “Bạn bè của thầy Chu nhìn qua đều
là người có nhiều tiền, thầy Chu của chúng ta nói không chừng cũng có thân phận
nhỉ.”
Lục Hạo khinh thường cười ha ha: “Tuổi
trẻ tài năng như thế, lại là chủ nhiệm lớp ở Nhất Trung, không có thân phận thì
sao có thể làm được, nhưng mà thầy dạy không tệ, con người cũng rất tốt, thôi đừng
nói nữa.”
Mọi người ngẫm lại cũng đúng. Vì vậy ngậm
miệng không nói.
Lúc Chu Dật đi vào, chúng tôi còn chưa
có hết đồ ăn, mọi người cùng quây quần bên phía chỗ ngồi chủ vị.
Mọi người mời Chu Dật nếm vài món ăn, Lục
Hạo khiêu lông mi hỏi anh ta: “Thầy ơi, hôm nay cho phép uống rượu được không ạ?”
Chu Dật bất đắc dĩ cười: “Cho phép,
nhưng mà đừng uống nhiều đấy.”
Mấy học sinh nam vừa nghe liền hoan hô
vài câu, lại uống vài chai bia.
Không lâu sau, rau trộn liền ào ào trên
bàn, Phùng Yên rụt rè hỏi Chu Dật: “Thầy ơi, chị xinh đẹp vừa rồi là bạn gái của
thầy sao?”
Chu Dật rõ ràng hạ góc, sau đó lắc đầu:
“Không phải.” Dừng một chút, liếc mắt: “Thầy còn chưa có bạn gái.”
“Oh oh, chúng ta đến kính thầy Chu độc
thân một chén đi, ha ha ha!”
Mấy học sinh nam ồn ào, chúng tôi đều
nâng chén rượu hướng cái chén của Chu Dật chạm một cái, uống một hơi cạn sạch.
Lúc ăn mấy đồ ăn nóng, An Nhược lại dẫn
đầu hướng Chu Dật độc thân kính một chén rượu, cũng nói với chúng tôi: “Chúng
ta phải từng người từng người kính thầy Chu độc thân một chén, đồng thời mỗi
người đều phải nói một câu cảm ơn, không cho phép trùng nhau nhé.”
Tôi thiếu chút nữa bị nghẹn dưa chuột.
Tôi ngồi cách Chu Dật một người, anh ta
bưng chén rượu, con mắt đen kịt dao động dịu dàng nhìn chăm chú vào tôi, tay
tôi run lên, thiếu chút nữa rơi ly.
Sau khi nhẹ nhàng chạm ly với anh ta,
tôi cân nhắc hạ lời: “Cảm ơn thầy Chu… Kiên trì dạy bảo.”
Đang chuẩn bị ngồi xuống, An Nhược lại bắt
tôi đứng lên: “Không được không được, Đạm Đạm, câu phải nói nhiều câu lắm, nếu
không cậu lại kính một chén, thầy Chu đối với cậu dùng rất nhiều tâm nha, không
thể có lệ như thế liền cho qua được.”
“Hay hay, nói nhiều câu vào.”
Tôi dựa sát lại… Các cậu hôm nay tạo phản
hả!
Tôi xấu hổ lại đứng lên, mười ánh mắt
nhìn chăm chú làm đại não trống rỗng, ấp úng tiếp tục nói: “Phương pháp giáo dục
của thầy Chu rất… Vâng rất đặc biệt, em sẽ tiếp tục cố gắng, sẽ không làm cho
thầy Chu thất vọng… Vâng. Cảm ơn thầy ạ.”
Chu Dật cười hời hợt gật đầu: “Tiếp tục
cố gắng Chu Đạm Đạm, chúng ta cùng nhau cố gắng hơn nữa.”
Khuôn mặt của tôi nhất thời ửng đỏ, mượn
cớ đi vào WC.
Hướng về cái gương trong WC nhìn hai gò
má nóng hổi dính nước, thầm mắng chính mình sao lại không có tiền đồ như thế,
cái dáng tươi cười mị hoặc lại khiến cho tinh thần tôi hoảng hốt.
Mở cửa WC, vừa lúc gặp phải Chu Dật từ
WC nam đi ra, tôi vừa mới trấn an tâm tình xuống phía dưới lại loạn nhảy dựng
lên: “Thầy Chu.”
Anh ta liếc mắt nhìn tôi: “Ừ.”
Lối đi nhỏ của WC rất chật hẹp, tôi và
anh ta chỉ có thể đi một trước một sau, lúc này đúng lúc một người đàn ông đi
vào, thân hình vô cùng béo, tôi không có biện pháp không thể làm gì khác hơn là
nghiêng người nhường hắn, Chu Dật