ách nào thay đổi,
nhưng cháu tin ông trời rất công bằng, Viên Trạch Khải bại hoại như vậy bị đưa
vào là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Chuyện của mẹ trong lòng cháu đều biết,
cháu cũng sẽ không chịu để yên như vậy.”
Dì ấy vui mừng gật đầu: “Có một đứa con
hiểu chuyện thật là tốt, nhưng mà gần đây dì nghe nói «Kim cương Phong Dật» thực
ra là lệ thuộc trực tiếp vào tập đoàn Hác Phong, là sản phẩm tuyến hai của tập
đoàn trang sức này, cũng không biết Viên Trạch Khải có phải dựa vào cái ông chủ
kia chi viện phía sau hay không?”
Tập đoàn Hác Phong?
Đây là công ty trang sức nổi danh toàn
quốc, luôn luôn chiếm giữ địa vị người dẫn đầu trong giới trang sức vài chục
năm, không có ai vượt qua được.
Mà các ông chủ lớn của đế chế thương
nghiệp khổng lồ và phức tạp này lại vô cùng bí ẩn.
Tôi nhíu nhíu mày, nhẹ an ủi: “Dì Thạch,
Viên Trạch Khải sẽ không tạo dựng được quan hệ như vậy đâu” Trong lòng lại vang
lên tiếng chuông cảnh báo.
Dì ấy vội vàng lấy từ trong túi xách tay
ra một quyển vở nhỏ, giống như là dâng vật quý mở ra: “Dì điều tra rất nhiều tư
liệu về tập đoàn Hác Phong này, ông chủ này họ Chu, có hai người con, đứa lớn
hai mươi chín tuổi nổi danh là tay chơi của thành phố A, đứa nhỏ hai mươi bốn.
Nhưng mà chưa từng tiết lộ tên của hai đứa con, đặc biệt là đứa nhỏ, hình như
là mới từ nước ngoài trở về, không có đăng tên hay tin tức gì.”
“Dì Thạch, những cái này đều là phụ, có
thể bọn họ những người cấp cao này không biết chuyện của mẹ cháu, huống chi
thành phố A nhiều tiệm «Kim cương Phong Dật» như vậy mà.”
Dì ấy tiếc nuối buông quyển vở: “Cũng
đúng… Quên đi, thời gian cũng không còn sớm, dì không quấy rầy cháu ôn tập bài
vở nữa, dì đi về trước nha.”
Tôi vội vàng đứng dậy: “Được rồi ạ, dì
Thạch cháu tiễn dì đi ra ngoài nhé.”
Dì Thạch cất bước, tôi liền trở về lên mạng
tìm kiếm tư liệu về tập đoàn Hác Phong.
Ngoại trừ trang web phía chính phủ, những
cái khác chỉ là một ít tin vỉa hè.
Có người cảm thán đó là một dòng họ giàu
đến chảy mỡ, chỉ cần có một ít quan hệ với dòng họ này, con đường làm quan buôn
bán sau này sẽ không phải lo lắng.
Cũng có người nói ông chủ của tập đoàn Hác
Phong có đến mấy người vợ, giống như là vua Ma Cao vậy.
Thậm chí còn có người nói rằng dòng họ
này còn có quan hệ với hoàng thất Arab.
Đúng là lời nói vô căn cứ.
Lục lọi một lát, đột nhiên một tin vắn
trả lời không rõ danh tính lại khiến cho tôi chú ý.
“Nói chuyện xảy ra của phó quản lí kỳ kế
tiếp trong cửa hàng của tập đoàn Hác Phong cùng chuyện công nhân tự sát có vẻ
như đã có cấp cao đang điều tra.”
Tôi nhìn ngày tháng của bài đăng, thời
gian cách ngày hôm nay chỉ có hai tháng.
Đối với tôi lại bán tin bán nghi, nếu
như thực sự có người bắt đầu điều tra, vậy làm sao đã hai tháng rồi lại chưa từng
có người tìm tới cửa chứ.
Lục qua lục lại cũng không tìm được tin
tức gì có ích, tôi thất vọng tắt máy vi tính, nghĩ đến ngày mai còn hẹn cùng
Lăng Linh đi ra ngoài dạo phố, vì vậy tắm giặt sạch sẽ xong liền đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau đã bị điện thoại của
Lăng Linh đánh thức. Tôi giận dữ gắt gỏng ngồi dậy lại trẻ con ném mấy cục đá
vào con gà trống vỗ vỗ trước mặt, trút giận xong mới bực mình rời giường. Cũng
may là thời tiết không xấu, chờ tôi rửa mặt xong xuôi, mặt trời đã lên cao từ
lâu.
Rất nhanh đã đến sinh nhật của An Nhược,
tôi và Lăng Linh hẹn ngày hôm nay đi mua quà sinh nhật cho cô nàng, cũng may là
hai đứa hẹn gặp nhau ở khu phố trung tâm.
Cuối tuần, khu phố trung tâm đặc biệt
náo nhiệt, đài phun nước âm nhạc phút chốc cũng không yên tĩnh mà vẩy tới vẩy
lui, mấy đứa nhỏ nghịch ngợm bao vây vòng quanh bể. Các cao ốc thuỷ tinh hình dạng
đặc biệt phản chiếu ánh nắng rực rỡ, đám người trước mặt qua qua lại lại, đi mệt
rồi lại mua một ly cà phê hoặc đồ uống ngồi trên ghế ngoài trời nghỉ ngơi, có
người phát tờ rơi, có cô gái bán hg, cũng có đôi tình nhân ngọt ngào. Cùng với
âm nhạc nhẹ nhàng làm cho tâm tình vô cùng tốt.
Tôi liếc mắt liền thấy Lăng Linh đứng
bên cạnh đài phun nước, vì vậy chạy qua đó.
Hai chúng tôi mua quà tặng không cần đắt
tiền, liền quyết định đi xem ở những cửa hàng nhỏ xung quanh.
Một loạt các cửa hàng lắp đặt thiết bị
đáng yêu khéo léo hấp dẫn chúng tôi, bên trong mặc kệ là đồ trang sức hay trang
phục, giá cả đều coi như phải chăng.
Tôi nhìn một bộ váy màu xanh lá mạ, phía
sau thắt một cái nơ hình con bướm, vừa vặn da của An Nhược trắng, mặc mùa hè nhất
định vô cùng xinh đẹp, đúng lúc đang chuyển mùa, vì vậy đang giảm giá. Tôi liền
không chút do dự mua nó.
Lăng Linh mua một đôi hoa tai cùng vòng
cổ được chạm hình con bướm trông rất sống động.
Bởi vì hai đứa tôi tốc chiến tốc thắng,
sau khi mua xong quà tặng, thấy thời gian còn sớm, Lăng Linh liền đề nghị đến
Shin Kong Place đối diện shopping, chúng tôi mua không nổi nhưng dù sao vẫn có
thể xem thoải mái nhé.
Cái trung tâm mua sắm này so với cửa
hàng nhỏ đường phố cách biệt một trời một vực, nơi này xa xỉ, hào hoa phú quý,
đại diện cho giàu có.
Tôi và Lăng Linh giống như bà già ngố
