n hắn có sức hấp
dẫn lạ thường. Còn cứu nàng thoát khỏi trận pháp, lúc nãy còn vì nàng
giả bệnh mà vận khí trợ mệnh cho nàng. Nàng là Người Thổ quốc, luôn sống thật với lòng mình. Nàng thừa nhận, nàng bị hắn mê hoặc mất rồi, dù chỉ vừa mới gặp hôm qua thôi. Thế nhưng nàng và hắn cũng có thể tính là
cùng trải qua sinh tử, cùng chung hoạn nạn.
- Con…Tử Linh chưa kịp lên tiếng phản đối thì đã bị Trầm Thiên điểm hiệt câm cùng bất động.
- Giờ phút này con là kẻ không có quyền ý kiến nhất có biết hay không ?
Lão trừng mắt nhìn biểu hiện không chút tình nguyện của nữ nhi, rồi quay sag tươi cười nói với Thương Vũ.
- Chàng trai trẻ, nếu
cậu không phiền chúng ta tổ chức hôn sự luôn hôm nay cho khỏe, cậu thông cảm nhé, ta là kẻ không thích việc gì chưa nắm chắc.
-
Việc này, như thế liệu có gấp quá chăng ? Hôn sự là việc trọng đại, nếu
như gấp gáp thì sẽ không thể chuẩn bị chu đáo. Thương Vũ tỏ ra khá lúng
túng, hắn dù không muốn nàng lấy kẻ khác, nhưng hắn còn nhiều việc phải
lo với thân hận Ảnh vương mới nhận trên giang hồ chưa muốn vướng bận gia thất.
-Nếu ngươi không muốn cưới cũng không sao, ta có
thể đổi lại gọi hôn phu của Nguyệt phù đến bàn với hắn cũng được. Vừa
nói Trầm Thiên vừa bước vội ra cửa tỏ ý muốn đi. Hừm muốn trả giá với
lão hả, không có cửa đâu nhóc.
- Không,ta lấy. Thương Vũ vội vàng ngăn ông lại, hắn đành thỏa hiệp với hôn sự gấp gáp này.
Trầm Thiên mỉm cười hài lòng bước ra khỏi phòng, để lại đôi trẻ còn trong
trạng thái ngơ ngẩn vì quyết định quá ư là bất ngờ kia. Nguyệt Phù như
kẻ lơ lửng trên mây, không thể tin vào sự thật đang điễn ra trước mắt.
Chỉ trốn ra khỏi phủ một buổi chiều, chỉ cố sống cố chết cứu về một
người. Thế mà nay kẻ nàng cứu lại biến thành Phu quân tương lai mà lát
nữa đây nàng phải bái đường.
Thương Vũ nhìn vị hôn thê bất đắc
dĩ, phải hắn thích nàng, cũng không coi là bị ép hôn. Nhưng hôn sự gấp
gáp như vậy, khiến hắn có chút không yên lòng. Vương hiệu Ảnh vương kia
hắn còn chưa ngồi vững, lấy nàng hắn liệu có đủ khả năng bảo vệ nàng
khỏi những kẻ muốn truy sát hắn hay chăng? Hai người nhìn nhau, mỗi
người có tâm tư riêng, thế nhưng cả hai cùng chung một mỗi lo lắng,
hoang mang bởi hôn sự bất ngờ này.
Aki: chúc mọi người giáng sinh vui vẻ........mai ta thi, đáng lẽ ra ta tình để thứ 6 thi xong sẽ post
truyện cho các tình iu......nhưng mờ giáng sinh....coi như quà....
Đi kèm quà là thông báo có chút buồn: ta sẽ nghỉ post truyện 1 thời gian
chừng hơn 2 tuần gì đó.... ......vì thi môn khó......nuốt.....
nên tình iu nào đang dõi theo truyện nhà ta đừng ném đá ta.... ......sau
khi thi xong môn đó ta sẽ quay lại và sẽ tận lực bù lại cho các tình
iu.... ......thế nên đừng ném đá ta mà tội nghịp....he....he....
Như lời Trầm Thiên nói hỉ đường được dựng lên rất nhanh, cũng chẳng biết ông ta đã thông
báo với phụ mẫu Thương Vũ lúc nào mà chỉ nội trong một canh giờ, kiệu
hoa đã đến tướng quân phủ rước cả tân lang và tân nương về.
Khi hỷ sự diễn ra, toàn dân chúng Tại Sa Hà Trấn đều tỏ ra hết sức kinh
ngạc. Dù việc hai vị tiểu thư nhà Trầm tướng quân có hôn phu, ai ai cũng biết. Thế nhưng họ chưa từng nghe nói đến hỷ sự này, có vẻ như hỷ sự
này, chỉ được quyết định sau một đêm. Thế nhưng, dù hôn sự đột ngột, gấp gáp, vẫn rất náo nhiệt, và không kém phần long trọng. Sáng Tướng phủ
treo đèn lồng đỏ, trưa sính lễ được nhà trai đưa đến, chiều quan khách
tề tựu chúc mùng Trầm tướng gả con, kiệu hoa cũng đến cửa rước tân nương về phủ. Mọi việc diễn ra cứ như là đã được chuẩn bị rất kỹ từ trước,
chẳng giống một hôn sự vừa được quyết định trong thoáng chốc một chút
nào.Nhưng buồn cười nhất chính là, tân nương tử bị phụ thân nàng trói
lại, ném lên kiệu hoa. Thậm chí, Trầm tướng quân còn đích thân áp giải
nàng đến tận lễ đường bên nhà trai.
Suốt dọc đường đi Nguyệt Phù giở mọi thủ đoạn để hòng được mở trói. nhưng nói thế nào Trần Thiên vẫn không chút bận lòng.
Đoàn rước dâu cùng nhau ngồi nghỉ ngơi tại một bóng cái cây to nơi ven đường một cách mệt mỏi, Nguyệt Phù nhìn Trầm Thiên nhăn mặt mếu máo than:
- Phụ thân người thật độc ác, ôi con cảm thấy khó thở quá, nới giây trói
ra giúp con dễ thở một chút đi. Cơ thể con yếu thế này, lại mang bệnh
sao có thể chạy được.Nguyệt Phù làm bộ thều thào như người sắp chết.
Nàng đã uống tục thiên mệnh hiện giờ thân thể nàng thực sự yếu ớt. Vì Trầm
Thiên rất rành y thuật, trước mặt hắn nàng không thể không uống thuốc
giả bệnh. Nhưng nàng đã chuẩn bị thuốc giải ở đây, chỉ cần hắn mở trói
nàng sẽ lén uống thuốc giải rồi bỏ chạy.
- Nhạc Phụ…
Thương Vũ nhìn Trầm Thiên nhỏ giọng xin thay cho Nguyệt Phù. Thấy nàng
bị bệnh cũ hành hạ,lại bị trói thế kia khiến hắn đau lòng.
- Thôi được…Trầm Thiên thở dài bước đến gần bên Nguyệt Phù đưa tay tháo
sợi dây trói. Nguyệt Phù hí hửng trong lòng mà không hề nhận ra, trong
không khí có một hương thơm thoang thoảng mà dịu nhẹ, đang ngấm dần vào
thân thể nàng.
Ngay khi vừa được cởi trói, nàng lén nuốt
viên giải dược chuẩn bị sẵn từ tay áo. Khi nàng cảm thấy sức