Ring ring
Thiên Hạ Hoan Ca

Thiên Hạ Hoan Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329690

Bình chọn: 8.5.00/10/969 lượt.

hút coi như làm việc thiện, sau này sẽ không như vậy nữa.

Bảo Thù đứng dậy tiến lại phía đám người, lấy bạc ra nói: “Tiền rượu của hắn… để … để ta trả…”

Đám người này vừa thấy bạc liền ngừng tay, sắc mặt lập thay đổi như tắc kè hoa. Tiểu nhị cúi đầu khom lưng nhận lấy bạc, cười nói “Tiểu cô nương, bạc vẫn còn thừa, không biết cô nương muốn gọi gì không?”

“Ta muốn rượu!” Tửu quỷ đột nhiên mở miệng, ngửa đầu uống rượu như cũ, không thèm nhìn tới ân nhân một cái.

Bảo Thù lau mồ hôi, nhìn tiểu nhị gật đầu nói “Lấy rượu cho hắn.”

Tửu quỷ lấy rượu, lảo đảo đi ra khỏi quán trọ, Bảo Thù trở về chỗ ngồi, vừa mới ăn thêm hai bát cơm thì nghe thấy tiếng cười đột nhiên vang lên cạnh tai mình.

“Tiểu cô nương một người ăn cơm sao? Có muốn hai ca ca bọn ta bồi cô nương không?”

“Ai u! Thế nào? Không thèm để ý tới ca ca sao?”

Đăng đồ tử(**) thường hay ăn nói ngọt với các cô gái, cha đã nói thế, Tiêu Bảo Thù kinh hãi run rẩy, sờ ngực định lấy cung dùng để bắn chim trong rừng ra, lại nghĩ khoảng cách gần như vậy thì có thể phát huy bao nhiêu tác dụng. Trước kia nàng hay cùng với Vô Cửu đi du ngoạn, từng gặp phải người xấu nhưng bọn họ chưa nói được ba câu đã bị Vô Cửu xử lý.

(**) Đăng đồ tử: tên của một nam nhân háo sắc nổi danh trong lịch sử

Lại nhớ tới lời của Vô Cửa, 36 kế, chuồn là thượng sách.

Tiêu Bảo Thù uống cạn một chén rượu trắng định rời đi nhưng vừa đứng lên thì bị hai người này đè tay lên vai khiến nàng không thể động đậy được.

Tên béo cười hì hì, mấy miếng thịt dư trên mặt rung rung, kề miệng lại gần tai nàng nói : “Ai u, tiểu nha đầu dáng người không tồi, tức giận cũng thật dễ thương nha, để ca ca thương một cái nào.”

Nhìn người xem náo nhiệt bốn phía, Bảo Thù khóc không ra nước mắt, vội nghiêng mặt đi, một tay chuẩn bị lấy cung ra nhưng cung chưa kịp lấy ra thì bên tai đột nhiên có cảm giác ấm lên.

Nàng đưa tay lên sờ, máu!

Tiếng thét chói tai cùng lúc đó đâm vào màng nhĩ nàng, nàng hoảng sợ quay ra sau thì thấy một chiếc đũa trúc đang cắm vào mắt trái của tên béo kia, máu tươi chảy ròng ròng.

Tên gầy thấy thế, run rẩy rút trường đao bên hông, lắp bắp nói: “Là .. là tiểu .. tiểu tử nào dám đánh lén …. không xứng là anh hùng hảo hán…”

Lời còn chưa nói xong thì một chiếc đũa trúc không biết từ nơi nào bay tới, thẳng vào miệng hắn, xuyên qua miệng ra sau gáy, máu chảy đầm đìa.

Tên mập thấy huynh đệ mình bị như vậy thì hoảng sợ ngã xuống đất, nhào tới bên tên gầy kêu lên một tiếng đau khổ.

Tiêu Bảo Thù từ nhỏ sống ở Bích Thủy Sơn, xung quanh đều là yêu quái lương thiện, mấy trăm năm chưa từng thấy qua cảnh người nào chảy máu chết ngay trước mặt mình.

Hai chân lúc ấy như bị đổ chì, không bước nổi một bước.

“Ngươi hạ thủ có thể nhẹ hơn một chút không?”

Thanh âm ôn nhuận như ngọc từ lầu hai vang lên, truyền vào tai người khác có vẻ bất đắc dĩ.

“Ha ha, cẩn thận chút, kẻo bị sư phụ biết nếu không thì ngươi chết chắc.”

Một thanh âm khác bình thản vang lên.

“Hừ! Ta còn muốn xem kẻ nào cả gan đi cáo trạng ta? hừ, pháp thuật không dùng được thì ta có đánh bằng đũa! Thế nào? Lợi hại không? Lần trước bị các ngươi cười nhạo, ta phải luyện rất lâu mới được như hôm nay, ha ha ha!”

Tiếng cười vừa vang lên, từ lầu hai lại có một chiếc đũa trúc nữa bay xuống, giống như tia chớp bay thẳng tới ót tên mập.

Ngay khi mọi người kinh hô thì một cánh hoa màu đỏ bay tới, tốc độ so với người trước còn nhanh hơn, một tia sáng lóe lên, chiếc đũa bị đánh rơi, “Tang” một tiếng, chiếc đũa gãy làm hai. Tên mập thấy thế sợ đến tiểu trong quần, bỏ lại huynh đệ chạy ra cửa như gặp phải quỷ.

“Ha ha, Nhị sư huynh a Nhị sư huynh, ta càng ngày càng thích ngươi nha.”

“Ngươi ….. Bổn đại gia ….. Ta ……”

“Dung Hoan, mặt trời sắp xuống núi rồi, chúng ta lần này trốn sư phụ xuống đây, nếu bị sư phụ biết cũng không sao nhưng nếu bị đại sư huynh bắt được thì sẽ phải quỳ cả đêm trong Phi tiên Điện, ta trở về trước, các ngươi cũng nhanh trở về đi.”

Mảnh gấm thêu châu ngọc trên hành lang tầng hai vén lên, Tiêu Bảo Thù không tự chủ được ngừng thở nhìn khung cảnh trước mặt.

Đập vào mắt đầu tiên là một cây quạt màu trắng, trắng không vết bẩn, ngay cả một chữ cũng không đề. Chủ nhân của cây quạt từ từ bước ra, một khuôn mặt tuyệt mỹ hiện ra, không có chút huyết sắc nào, trắng gần như trong suốt, đôi mắt hoa đào, con ngươi trong như thu thủy, hàm yêu lưu tình.

Hắn vừa đi xuống vừa nhìn thấy cô gái dưới lầu đang nhìn thấy một cô gái đang nhìn chăm chăm vào hắn thì không khỏi ngẩn người, đôi môi nhếch lên, tiến lại gần chắp tay nói “Tại hạ là Dạ Vi, sư đệ lỗ mãng làm cô nương sợ hãi.”

Bữa cơm này là bữa cơm đầu tiên trong đời mà Bảo Thù ăn không biết vị.

Khi ra khỏi khách sạn thì trời đã tối, Bảo Thù tiếp tục lên đường.

Đi tiếp ra khỏi thị trấn không xa là đã chính thức đi vào bên trong Lang Hoa Sơn. Mặc dù dang trong tiết trời xuân ấm áp nhưng càng đi càng lạnh, Tiêu Bảo Thù lạnh run người, cắn răng nhịn ý nghĩ quay đầu về nhà, dẫm lên băng, dẫm lên tuyết, rốt cuộc cũng đến được tiên sơn trong truyền thuyết.

Đưa mắt nhìn, Tiêu Bảo Th