Polaroid
Thiên Hạ Hoan Ca

Thiên Hạ Hoan Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329740

Bình chọn: 8.00/10/974 lượt.

ư huynh cũng bị nàng lừa.”

Bảo Thù “Ừ“ liên tiếp hai tiếng, hai mắt đẫm lệ quỳ gối một bên liều mạng gật đầu, nàng cho đến giờ phút này mới vừa như ở trong mộng mới tỉnh, vị nam tử trước mắt dung mạo không sâu sắc này, không phải là ai khác, chính là Lang Hoa chưởng môn Chiến thần Li Diên! Cái mạng nhỏ của nàng giờ phút này cũng bất chấp, chỉ sợ một khi không cẩn thận sẽ làm liên lụy tới Dạ Vi.

Hân Liệt đem hành động mấy người này thu vào trong mắt, môi mỏng cong lên, cuối cùng yên lặng không nói.

“Tiêu Bảo Thù đúng không? Kia, ngươi có nguyện ý vào môn hạ của ta?”

Li Diên đột ngột đổi đề tài khiên mọi người lâm vào mờ mịt. Chờ lấy lại tinh thần, Dung Hoan dùng sức mà đá vào Tiêu Bảo Thù đang ngẩn người quỳ dưới đất.

“A. . . . . . Muốn, dĩ nhiên muốn!” Tiêu Bảo Thù gật đầu như bằm tỏi. Lúc chạng vạng, nàng không hề muốn nhưng bây giờ, nàng rất muốn rất rất muốn a.

Li Diên sờ cằm, vân đạm phong khinh nói: ”Kia. . . Ta đem ngươi thu làm nhập thất đệ tử, được không?”

Lời vừa nói ra, mọi người đều ngây ngốc. Thương Kiệt khuôn mặt xưa nay trầm tĩnh nay nhất thời tràn ngập kinh ngạc, Hân Liệt sống lưng dựng thẳng, chân mày cau lại, Dung Hoan một đôi miêu nhãn trừng lớn như muốn rơi ra . Ngay cả, cả Dạ Vi cũng ngạc nhiên, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Chỉ có Tiêu Bảo Thù hoan thiên hỉ địa nói: “Đương nhiên được!” Có thể làm Dạ Vi tiểu sư muội, làm sao lại không tốt.

Li Diên phất tay áo đứng dậy, dạo bước đến trước mặt nàng, nghiêm mặt nói: ”Nếu như bổn tôn nói ngươi ở trên Mộng Hồi Điện thềthì sao? Từ nay về sau, vô luận thiên băng địa hãm hay là Bắc Đẩu tinh dời, ngươi cũng phải lấy lục giới phúc lợi làm nhiệm vụ của mình, thề thủ hộ Lang Hoa nhất môn! Nếu vi lời thề, Lang Hoa Chân thần có linh, ngươi Tiêu Bảo Thù chắc chắn người ngươi thương yêu nhất! Như thế, ngươi còn nguyện ý bái ta làm thầy?”

Li Diên vẻ mặt ngưng trọng, Bảo Thù nghe xong trong lòng khó hiểu, bất quá chỉ là bái sư học thủ nghệ thôi, tại sao phải lấy tính mạng người thân ra thề độc?

Chẳng lẽ đây là nghi thức bắt buộc khi nhập môn Lang Hoa? Nha, có lẽ là vậy.

Bảo Thù thở nhẹ, liếc trộm nhìn Dạ Vi đang ngưng thần suy nghĩ, mặc dù trong lòng không muốn nhưng nàng vẫn đành nghĩa vô phản cố giơ lên hai ngón tay, theo dạng vẽ hồ lô, học vẹt nói: “Lang Hoa Chân thần ở trên cao, ta Tiêu Bảo Thù hôm nay ở chỗ này thề, từ nay về sau, nguyện lấy lục giới phúc lợi làm nhiệm vụ của mình, thề thủ hộ Lang Hoa nhất môn, nếu vi phạm lời thề, chắc chắn. . . . . . Chắc chắn. . . . . .”

Lời thề cũng quá độc đi? Thôi, trước lưu lại hãy nói, vừa nhắm mắt, cắn răng một cái, nàng cất cao giọng nói: “Nếu vi phạm lời thề, ta Tiêu Bảo Thù chắc chắn mất đi những người ta yêu nhất trong cuộc đời này!”

“Tốt, Thù Nhi ngoan!” Li Diên hài lòng xoa xoa cái đầu nhỏ tròn vo của nàng, cười híp mắt nói, “Từ hôm nay, ngươi chính là nhập thấtđồ đệ của Li Diên ta. Ngươi căn cơ còn thấp, trước tiên tạm cùng các tiểu đệ tử mới nhập môn cùng nhau tu hành, ngươi xem có được không?”

Bảo Thù gật đầu liên tục không ngừng.

Dung Hoan vẻ mặt đưa đám: ”Sư phụ, ta không nghe lầm chứ? Ngài thật sự tính thu nàng nhập thất sao?”

Li Diên thiêu mi liếc nhìn hắn: “Theo ý kiến của ngươi, vi sư giống như là loại thần tiên nói không giữ lời sao?”

Hân Liệt rốt cục không nhịn được mở miệng: ”Sư phụ, nàng. . . . . .”

Mặc dù hắn cũng cho là Tiêu Bảo Thù là bị người lợi dụng, nhưng mà đột nhiên đem một tiểu yêu lai lịch không rõ mà lại cũng không có chút thiên phú nào thu làm nhập thất đệ tử, lại bắt nàng thề nhập môn mà chỉ có chưởng môn kế nhiệm mới có thể lập lời thề. . . . . . Hành động của sư phụ lần này đến tột cùng có thâm ý gì?

Li Diên biết trong lòng hắn nghi ngờ, cũng không giải thích, phối hợp nói: “Nàng nhập thất đệ tử thân phận, trước gạt, giúp nàng ngày sau ở trong tiểu bối không bị làm khó. Ah . . . Ban ngày đi theo đám tân đệ tử tu hành, buổi tối, các ngươi bốn người mỗi người một tháng thay phiên dạy, qua một thời gian, vi sư sẽ đưa nàng pháp khí hộ thân.”

“Đồ nhi sẽ đem hết tâm lực chiếu cố tiểu sư muội.”

Bốn đồ đệ ba người trầm mặc, chỉ có Thương Kiệt bình tĩnh hơn cả công thức hóa đáp lại lời sư phụ mình.

Li Diên nhìn bọn họ một cái, chế nhạo nói: “Mấy người các ngươi thường ngày đứa nào cũng sống trong an nhàn sung sướng thành tính, chắc hẳn là chưa bao giờ đã làm sư phụ người ta đi? Ai, bởi vì cái gọi là nuôi con mới biết lòng cha mẹ, lần này, liền để cho các ngươi nếm thử một chút đau khổ hằng ngày vi sư phải nếm a. Bất quá, cũng không cần quá mức nhẹ nhàng,đem nàng đi ma luyện cũng được.”

Dừng một chút, lại nói: ”Đi đến Bách Điểu Đài nói một tiếng, chuyện hôm nay vi sư không muốn để cho quá nhiều người biết.”

Dứt lời, xoay người vào căn nhà lá.

Cửa gỗ “Phanh” một tiếng khép lại, Dạ Vi và Thương Kiệt chậm rãi đứng lên.

Phủi đám tuyết dính trên trường bào, Dạ Vi quay đầu hướng Tiêu Bảo Thù cười nói: “Lần này, ngươi cũng coi như nhân họa đắc phúc, tiểu sư muội.”

Tiêu Bảo Thù đưa tay vuốt vuốt tóc, cười hắc hắc hai tiếng.

Dung Hoan nhìn gương mặt ngu ngốc