XtGem Forum catalog
Thiên Nga Đen

Thiên Nga Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326192

Bình chọn: 8.00/10/619 lượt.

hân thể mới nhanh hồi phục được.”

Lâm Yến Vũ né tránh bàn

tay của anh, lắc đầu: “Không cần, tôi đã nằm mấy ngày rồi.” Tiêu Lỗi nhân thể

ngồi kế bên cô, thấy cô muốn chuyển đến bên cạnh, anh đã ra tay trước vòng tay

ôm cô vào lòng.

“Xin anh đừng như vậy.”

Lâm Yến Vũ như là sợ anh chạm vào mình, cơ thể căng thẳng. Lúc người đàn ông

này bá đạo, làm cho người khác không thể trốn chạy. Thấy cô không ngừng ho

khan, anh ôm cô thật chặt, thân thể hai người dán lại một chỗ, có một loại

nhiệt độ lạ.

“Tôi rất lo lắng cho

em, trong những ngày này luôn luôn muốn nhìn thấy em, thật vất vả mới tìm được

cơ hội.” Tiêu Lỗi nhẹ nhàng vuốt ve tay cô, vuốt ve vòng ngọc trên cổ tay, vòng

ngọc đeo vào cổ tay cô đặc biệt thanh mảnh, mu bàn tay trắng xanh gầy yếu, nhìn

kỹ đều là lỗ kim tiêm.

“Anh ngồi là được rồi,

đừng như vậy nữa, anh còn như vậy lần sau tôi không dám cho anh vào nhà.” Lâm

Yến Vũ giãy giụa để đẩy anh ra. Tiêu Lỗi nhìn thấy vẻ mặt cô hốc hác, sắc mặt

tái nhợt, đôi mắt thâm quầng, không muốn làm cô khó xử, nhẹ nhàng buông ra.

Kể từ lúc gặp cô, không

bao giờ nhìn thấy cô cười, cô biết cười không? Hay là giống như băng tuyết lạnh

giá, không lúc nào tan rã?

“Bệnh khá nặng, chắc là

rất khó chịu.” Tiêu Lỗi có chút đau lòng hỏi. Lâm Yến Vũ muốn nói chuyện, đột

nhiên cổ họng khô khốc, ngứa ngáy khó chịu, đành phải ho khan một lát mới nói:

“Khả năng miễn dịch của tôi kém, mùa này thời tiết thay đổi đột ngột nên rất dễ

ngã bệnh.”

“Ngày đó… Thật xin

lỗi.” Tiêu Lỗi không biết mở miệng thế nào, lời muốn hỏi bị mắc kẹt trong cổ

họng, sợ kích thích đến cô nhiều hơn. Lâm Yến Vũ đoán được ý định của anh:

“Đừng nhắc lại chuyện hôm đó, tôi cũng quên rồi.”

” Tần Tuyển đã biết sự

việc xảy ra ở phòng triển lãm… anh ta có làm khó em không?” Tiêu Lỗi cân nhắc,

quyết định đem chuyện này hỏi Lâm Yến Vũ, cho dù Tần Tuyển không làm bất cứ

điều gì thì cũng muốn Lâm Yến Vũ chuẩn bị tâm lý trước.

“Không có, anh ấy không

đề cập qua với tôi, tôi còn tưởng anh ấy không biết.” Lâm Yến Vũ suy nghĩ lại

thái độ của Tần Tuyển trong mấy ngày qua, không phát hiện ra có bất kỳ chỗ nào

không ổn. Tần Tuyển hoàn toàn là người có thể làm điều đó, đôi khi người khác

không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

Vì vậy Tiêu Lỗi không

đề cặp đến nữa, từ trong túi lấy ra khối hắc tinh thể mà Tiêu Miểu cho anh, đặt

vào tay Lâm Yến Vũ: “Đây là hắc tinh thể mà một người bạn của em trai tôi mang

về từ Nam Mỹ, một vị pháp sư đã cho nó, nghe nói có sức mạnh cải tử hồi sinh,

có thể xua đuổi tà ma.”

Lâm Yến Vũ cầm khối tinh

thể trong tay, nhìn thấy trong ánh mặt trời nó phát ra ánh sáng kỳ lạ, trong

lòng không khỏi có chút cảm giác. Tiêu Lỗi lại ôm thân thể mảnh mai của cô vào

lòng lần nữa, mặt dán vào tóc cô. Cơ thể của cô rất lạnh, anh muốn làm cô ấm

lên.

Lần này, Lâm Yến Vũ

dung túng bản thân một chút. Người bệnh rất dễ bị tổn thương, cảm xúc ủy mị bất

giác lan tràn khắp trái tim của Lâm Yến Vũ. Từ lúc hai người bắt đầu gặp nhau,

cô đã có thể cảm giác được rằng, anh ta có sức hấp dẫn trí mạng đối với cô. Tựa

như một chất độc chết người, cố gắng trốn thoát cũng không được.

Cô ngẩng mặt nhìn anh,

trong tiền thức đưa tay khẽ vuốt ve má anh, anh nắm tay cô lại, môi tiến tới

hôn cô. Cô muốn nói anh đừng đến tìm cô nữa, nhưng không nói nên lời. Dịu dàng

như vậy, yêu thương như vậy, kìm lại nước mắt, cô lại ho khan một lát.

“Tôi dẫn em đi bác sĩ

khám, để bác sĩ Trung Y bắt mạch cho em, chẩn bệnh hốt thuốc trị tận gốc, ông

nội tôi lúc trước có một bác sĩ Trung Y chăm sóc sức khỏe cũng không tệ.” Tiêu

Lỗi hỏi tham khảo ý kiến. Lâm Yến Vũ từ chối: “Không cần, tôi uống thuốc là

được rồi.”

Nhiều lần trốn tránh,

vẫn không thể thoát khỏi sự ràng buộc lẫn nhau giữa hai người, Tiêu Lỗi không

buông tay, luôn luôn giữ tay Lâm Yến Vũ nằm trong tay mình, thấy cô cúi đầu,

hai hàng lông mi dày chớp như hai đèn nháy, anh nhìn ra sự do dự trong mắt cô,

kiên trì muốn dẫn cô đi: “Đây là do em chưa chữa đúng bệnh, Tây y không trị

khỏi được, vẫn nên khám Trung y thì tốt hơn.”

Lâm Yến Vũ nhìn lên

thấy ánh mắt tha thiết của anh, như thể miễn là cô gật đầu, ngay lập tức anh sẽ

bay đi cùng cô, nơi anh muốn dẫn cô đi không phải bệnh viện, mà là một nơi xa

xôi.

“Không thích đi bệnh

viện.” Lâm Yến Vũ cúi đầu ho nhẹ.”Tôi đi với em, không bao giờ để em một mình

đơn độc, tôi cũng cùng em vào gặp bác sĩ.” Tiêu Lỗi thương yêu siết chặt tay

cô.

Cô hơi mệt, hầu như

không chống đỡ được trong lượng cơ thể, Tiêu Lỗi nhận thấy được sự mệt mỏi của

cô, đỡ vai cô, cố ý truyền sức mạnh của bản thân cho cô, thì thầm vào tai cô:

“Đi thôi, đi theo tôi, đến bác sĩ khám một chút, em mới có thể tốt hơn được.”

Không lay chuyển được Tiêu Lỗi, Lâm Yến Vũ thay quần áo để đi ra ngoài với anh,

sợ cảm mạo nặng hơn, cô mặc một áo khoát len Riga (Riga là thủ đô của Latvia,

là xuất xứ của chiếc áo khoát len), quấn một chiếc khăn quanh cổ.

Họ đến Bệnh Viện Đa

Khoa Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân, lấy số phòng khám chuyên khoa. Đầu mùa đông

trở lạnh, người đến