lại chuyện
này cũng đã xảy ra rồi, trong lòng hắn không bực bội không được.
"Anh đừng như
vậy!" Lâm Yến Vũ không thể nhịn được nữa, đứng lên rời khỏi. Tần Tuyển
thấy thế, đành phải đuổi theo. Những người đang ngồi đây nhìn thấy cảnh tượng
trước mắt, đều trợn mắt há hốc mồm. Là thật sao, cô gái này quả nhiên lợi hại,
không nói đến việc chỉnh đốn Tần Tuyển thành người dễ bảo, bản thân cô còn nổi
giận, thật là. . . Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, ngoài câu nói này, không nghĩ
ra từ ngữ khác để hình dung.
"Đi rồi thì cứ đi,
chúng ta tiếp tục dùng cơm của chúng ta, đây đây, Trình Dục, anh gắp cho em món
thịt sườn Đông Pha mà em thích ăn nhất." Diệp Tiểu Hàng kịp thời phá vỡ sự
im lặng. Trình Dục liếc anh ta một cái: "Béo ngấy, người nào thích ăn món
này, anh tự ăn đi, anh thích làm đẹp mà, ăn cái này vừa đúng xinh đẹp luôn."
Mọi người nghe vậy cười
rộ lên, không khí thoải mái một chút, tiếp tục dùng cơm. Chỉ có Tiêu Lỗi ăn gì
cũng không thấy ngon, tâm trạng giống như bị sụp đổ, trái tim bị khuấy đảo đến
thất linh bát lạc (vụn vặt), rối tinh rối mù.
Lúc ra về, Diệp Tiểu
Hàng nói vài câu với anh làm tâm trạng của anh càng tồi tệ hơn.
"Anh Lỗi, hôm nay
anh có thể đừng nói gì được không, anh lại để ý cô đó, cũng phải cho Tuyển chút
thể diện chứ." Diệp Tiểu Hàng hiếm khi nói chuyện nghiêm túc, nên Tiêu Lỗi
hiểu được, ngay cả anh ta cũng không chịu được nữa, nên chắc chắn trong lòng
Tần Tuyển không vui vẻ đến cỡ nào.
"Tiểu Hàng…"
Tiêu Lỗi không biết làm thế nào để bày tỏ cảm xúc của mình. Diệp Tiểu Hàng vỗ
nhẹ vào vai anh: "Không cần giải thích, đều là bạn bè, có chuyện gì không
nhìn ra được, lần đó anh gọi em đến phòng trưng bày, em liền đoán được anh xem
trọng cô ấy. Nhưng dù sao cô ấy cũng đã có bạn trai, nếu anh thích người ta,
vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn."
Tiêu Lỗi cười cay đắng,
trong lòng phiền muộn không thôi. Tất cả bạn bè đều cảm thấy anh quá cố chấp,
nhưng anh vẫn không thể nào buông tay. Nếu như vì chuyện này mà đắc tôi với tất
cả bạn bè, như vậy đáng giá không? Tiêu Lỗi hồi tưởng lại vẻ mặt cô đơn của Lâm
Yến Vũ khi nhìn Diệp Tiểu Hàng và Trình Dục, lập tức không dao động niềm tin,
hít một hơi thật sâu.
"Cám ơn cậu đã
nhắc nhở, chuyện của anh bản thân anh biết rõ." Tiêu Lỗi đi về phía chiếc
xe của mình. Diệp Tiểu Hàng đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng anh, tự nói với mình:
"Đều vì hồng nhan mà phẫn nộ."
Bạn gái Trình Dục của
anh ta đứng một bên đã không chờ đợi thêm được nữa, gọi to: " Diệp Tiểu
Hàng, tai của anh bị điếc sao, gọi một trăm lần anh cũng không nghe."
"Lỗ tai không có điếc cũng bị tiếng rống sét đánh của em làm cho điếc, kêu
la cái gì." Diệp Tiểu Hàng vừa nghe được giọng nói của Trình Dục, tâm
trạng liền tốt lên. Ai nói không phải là oan gia (*).
(*): tiếng gọi người mà
mình hờn giận, nhưng sâu trong lòng lại rất yêu thương, thường thấy trong hý
kịch, dân ca.
Lâm Yến Vũ chạy một hơi
ra khỏi câu lạc bộ nông thôn, Tần Tuyển đuổi theo sau lưng cô, có một bụng câu
hỏi muốn chất vấn cô. Lâm Yến Vũ chạy đến bãi đậu xe, thì bị hắn bắt được.
"Em…"
Hắn còn chưa kịp nói
chuyện, đôi môi bị ngón tay mảnh khảnh của Lâm Yến Vũ chặn lại. "Suỵt, đừng
giận, chúng ta chạy như vậy, anh không cần phải thanh toán tiền. Một bàn đó ít
nhất cũng vài ngàn, vừa đủ trả chi phí thuốc men cho em." Lâm Yến Vũ tựa
vào vai hắn, cười đến run rẩy cả người.
Tần Tuyển không có biện
pháp đối với suy nghĩ kỳ quái của nha đầu này, đành vỗ vỗ lưng cô: "Được
rồi, anh không tức giận nữa, lúc nãy quả thật anh cũng hơi quá đáng, cô phục vụ
kia cũng không phải cố ý, ngoan nào, đưa tay của em cho anh xem nào, rốt cuộc
có bị bỏng không?"
"Anh thử bị một
nồi súp nóng đổ vào tay xem, nếu không phải em mau tránh đi, cánh tay này chắc
tàn phế luôn rồi. Tốt rồi, anh yêu, đừng
tức giận nữa, anh hay nổi cáu như vậy, rất có hại cho sức khỏe, hơn nữa sẽ mau
già, anh xem Diệp Tiểu Phảng nhà người ta, trời có sập xuống thì mặt cũng không
biến sắc." Lâm Yến Vũ chạm vào gương mặt hắn, hôn một cái, biết dỗ dành để
hắn cao hứng.
Tần Tuyển xem tay của
cô, ngẩng lên: "Anh dễ nổi cáu còn không phải là vì em sao, nếu không phải
là em, anh phải nổi giận với một tiểu nha đầu sao! Ngày nào đó nếu bỗng nhiên
anh bị đột quỵ, thì tám phần là tức giận vì em."
Lâm Yến Vũ không muốn
tiếp tục đề tài này với hắn, dựa vào vai hắn: "Tay bị đau, còn không đưa
em đến bệnh viện, nhanh chóng đưa em đến bệnh viện đi." "Chỉ lo tức
giận, quên mất đại sự, đến bệnh viện nhanh lên, em bị thương như vậy phải nhanh
chóng xử lý, nếu không sẽ để lại sẹo." Tần Tuyển mở cửa xe, để cho Lâm Yến
Vũ lên xe. Tài xế ngồi ở ghế trước, hắn và Lâm Yến Vũ ngồi cạnh nhau ở ghế
sau./////////////////
Ngồi ổn định trên xe,
Lâm Yến Vũ âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Sớm nhận ra không khí trên bàn ăn không
tốt, nên đã suy nghĩ tìm một lý do rời đi, thật may là nồi súp kia đổ xuống kịp
thời, coi như giải vây, cô thực sự không muốn nhìn hắn và Tiêu Lỗi trở mặt.
"Tiêu Lỗi theo
đuổi em?" Bỗng nhiên Tần Tuyển đề cập tới