Duck hunt
Thiết Ấn Kỳ Môn

Thiết Ấn Kỳ Môn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323254

Bình chọn: 7.00/10/325 lượt.

n gái món hồi môn ý nghĩa nhất nên

nhờ ta tìm trong làng xem những ai giỏi thêu thùa thì mời đến phủ. Thanh Thanh cô nương lại rất khéo tay nên ta có ý mời.

-Đương nhiên là được…Nhưng mà….- Lam Thanh ngập ngừng- Còn con của tôi?

-Không sao….nếu không tiện cô mang con vào phủ luôn cũng được. Đỗ lão gia trả cho thợ thêu 1 ngày/ lượng bác, không rẻ đâu.

1 ngày/ lượng quả thật có thể mua được rất nhiều.Lam Thanh thầm nhẩm tính:

-Vâng…Tôi nhận lời!

__________________________________________________ _____________________

Buổi tối trước khi đi, Lam Thanh sắp xếp một số y phục và đồ dùng , cho vào chiếc tai nải to.

-Khi nào thì muội v

-Chắc khoảng vài hôm thôi….Huynh an tâm….

Hoàng Thượng Chí nhìn nàng. Huệ Nhi cũng từng nói vậy: ” huynh an tâm”

Cuối cùng hắn quyết định:

-Huynh đi với muội….Xem có gì giúp được không!

——————————————

-Với sự nài nỉ của nàng, cuối cùng Lam Thanh cũng mang theo được Hoàng Thượng Chí. Hắn được bố trí làm việc ở sài phòng.

-Bá bá ơi!

-Gì đó con?

-Chơi với con đi!

-Bá bá bận việc. Con chơi một mình đi Không được ra giếng, không được dọc dất dơ dáy…Nghe chưa?

Nàng mỉm cười với hắn….Tiểu Phong cứ bám chặt lấy hắn….Cuối cùng Lam Thanh phải lên tiếng:

- Tiểu Phong Phong

Nó giãy giụa, tỏ ý không muốn buông bỏ hắn…Beo má thằng bé , Hoàng Thượng Chí mỉm cười:

-Muội để huynh tắm cho…Nam nhân với nam nhân vẫn tiện hơn…

Nhìn theo dáng Hoàng Thượng Chí, Lam Thanh khẽ thở dài.Nàng cũng chỉ thấy hắn cười khi chơi với Tiểu Phong Phong..

-Cám ơn huynh.

-Không cần khách sáo vậy đâu.

Mấy ngày trước hắn nhận được tin, biết kẻ thù

không đội trời cung tìm đến nơi này. Hắn phải đi nhưng mẹ con Lam Thanh

biết nương tựa vào đâu khi không có mình?

Mấy năm nay chung sống, cảm giác thân thuộc không thể là không có. Hắn đã xem người thân thiết…Một cô gái đáng yêu phải

một mình nuôi dưỡng đứa con khi chồng không ở cạnh bên….Như Huệ Nhi của

hắn đã từng chịu đựng… Bây giờ, nàng không còn, giọt máu của hai người

có lẽ cũng đã chết theo mẹ nó.

Mấy ngày làm việc ở Sài phòng hắn phát hiện có

nhiều điều khác lạ ở trang viện này. Đây không phải là nơi dành cho

người giang hồ nhưng người trong trang đa số đều có võ công…Còn có cấm

địa nhiều người canh gác…Nhân lúc Thiên tằm biến công pháp đã trả lại

cho hắn toàn bộ công lực của ngày xưa, thử một lần xem cái danh xưng Sát nhân chi đế năm xưa có còn phù hợp?

Sau khi nhận tiền công và đưa Lam Thanh xuống núi, đêm đó hắn quyết định hành động…. Tảo lãng pháp, vẫn còn nhanh nhẹn như xưa…

Đạp nhẹ ngọn cây, thân thể Hoàng Thượng Chí lướt

nhanh như một bóng ma…Cự sa trang vùng cấm địa đêm nay có ánh trăng soi

đường, bớt âm u lạnh giá hơn…

Một cánh cổng lớn khép kín…Hoàng Thượng Chí phóng lên trên, tay nhanh chóng phóng ra một luồng chưởng pháp.

Quả như dự đoán, có bẫy:

-Trò trẻ con!

Hoàng Thượng Chí ung dung đột nhập vào trong…Chợt nhận ra, không chỉ có mình mình…

Hai bóng người đang ẩn hiện…Hoàng Thượng Chí cũng không mấy vội vàng, lặng lẽ bám theo bọn chúng…

Nơi hướng tới là một địa thất…Tin rằng đây không phải là lần đầu tiên họ đến đây.

Cả hai vẫn không biết đằng sau có một người đang bám theo mình…

Bên trong khá rộng…Hai bên được ốp một lớp gạch đá rắn chắc…

Chắc chắn có bẫy…

Quả nhiên vừa bước sai một bộ vị, từ phía trong

những mũi tên tua tủa bắn ra. Môi Hoàng Thượng Chí thoáng ý cười, trong

khi hai hắc y nhân kia phải cố hết sức mới có thể không bỏ mạng…Nhưng

cuối cùng thì bản lĩnh của họ không tệ, cũng có thể vượt qua…

Phía trong có một người,đang bị trói chặt vào một cây cột sắt, hai bên la liệt hình cụ…

Cả hai người kia không ngần ngại nhìn nhau mừng rỡ, sau đó tiến tới:

-Rầm!

Một cơ quan mở ra…Hai hắc y nhân lọt thỏm dưới địa đạo.

Đèn được thắp lên…Có rất nhiều người đột ngột xuất hiện từ bí đạo, dẫn đầu là trang chủ của Cự sa trang.

Hắn vẫy tay!

Bẫy được kéo lên….Hai người nhanh chóng bị thủ hạ bắt trói…

-Các ngươi thật to gan….Nói…Tại sao các ngươi biết hắn ở đây? Ai sai các ngươi tới?

Đột ngột…Hai hắc y nhân ngã xuống…Bọn họ đểu dùng thuốc độc tự tử…

Trang chủ Cự sa trang không nén được giận dữ, quát lên:

-Mang chúng đi cho ta…Còn các ngươi, đưa hắn lên đây!

-Dạ…

Một mật đạo khác được mở ra, Hoàng Thượng Chí

nhướng mày…Một gã trung niên, được mang đến…Gương mặt tiều tụy song ánh

mắt vẫn sáng ngời:

-Quả nhiên là hắn!

Tìm được rồi….Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi…

Bàn tay hắn nắm chặt lại…

Thân ảnh như ma quỷ…

-Ai??? Sát

nhân chi đế….Mãi mãi là sát nhân chi đế. Ra tay không chút lưu tình….Máu bắn lên, tung tóe….những xác người ngã gục….Song không một giọt máu nào bắn vào áo hắn…Tà bạch y vẫn bay phần phật:

-Ngươi là ai?- Kẻ bị giam cầm kinh ngạc thốt lên…Nam nhân chưa quá 20, sao lại có bản lĩnh cao cường như thế….

-Quên ta thật rồi sao…Thẩm Khắc Minh!

Ánh mắt Hoàng Thượng Chí bỗng chốc trở nên u

ám…Tấm mặt nạ da người lột ra….Hơn 20 năm, thế mà dung mạo hắn vẫn như

xưa…khiến người đối diện thảng thốt:

-Là ngươi…ngươi…Tiểu sát tinh! Năm đó Hoàng Thượng Chí 19 tuổi…

Là con của một quản