ao?" Người đang ông này, đã quay chụp cho Cát Liên Quân hơn mười bộ AV, đương nhiên quen tay. Hắn ta hít một hơi khói, phun ra một cái, "Còn bao lâu nửa cô ta mới có thể tỉnh lại?"
Cát Liên Quân cau chặt lông mày, "Không đợi, bây giờ chúng ta bắt đầu!"
"Bây giờ bắt đầu?" Giọng nói của hắn ta thoáng nâng cao, "Bây giờ cô ta ngủ như heo chết, vậy cùng xác chết có cảm giác gì khác?"
"Lão Cát, hay là dùng nước lạnh? Không thể làm cô ta tỉnh, trạng thái mơ hồ cũng được!" Người đàn ông tai nhọn ngồi chồm hổm bên cạnh đề nghị.
Cát Liên Quân dập tắt khói, gật gật đầu, "Vậy thì làm theo lời đạo diễn nói đi!"
"Việc này, tôi đi làm." Người đàn ông kia đi tới dìu Nguyệt Tiêm Ảnh vào trong lòng, đi vào phòng tắm.
"Rào —— rào——" Nước lạnh giống như thủy tinh trong sáng chảy ra từ vòi sen.
Nguyệt Tiêm Ảnh nằm ở giữa bồn nước, trên người cô chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, nước lạnh lập tức rơi vào trên thân thể cô, nháy mắt đã kích thích nổi lên một mảng da gà.
"Ừm. . . . . ." Nguyệt Tiêm Ảnh không chút ý thức mà ngâm ra tiếng, giống như là bất mãn, giống như là thoải mái, giống như là khó chịu. . . . . .
Nguyệt Tiêm Ảnh cũng không biết sao lại thế này, hình như trong cơ thể cô có ngọn lửa đang bốc cháy loạn, lửa không đủ mạnh, thật giống như là ngứa ngáy ở dưới da, làm cho cô khó chịu, mà bậy giờ nước lạnh đang muốn đè nén lửa loạn xuống.
Hai mắt nhắm chặt run nhè nhẹ, lông mi dài nhỏ bị nước làm ẩm ướt giống như cánh ve bay lượn, da thịt trơn bóng trắng nõn giống như chứa đầy nước vậy.
Áo ngủ thấm nước dính sát vào trên người Nguyệt Tiêm Ảnh, vòng quanh dáng người lung linh uyển chuyển của cô.
Tay trắng mảnh khảnh, bộ ngực cao ngất đầy đặn, vòng eo nhỏ không đầy nắm tay, còn có đôi chân thon dài nhỏ nhắn mềm mại. . . . . . Những nguyên tố này tạo thành dáng người đầy khiêu khích của cô.
Ánh mắt tiểu Trần hơi hơi nheo lại, hắn ta đã cùng hợp tác với nhiều nữ chính như vậy, cũng không có cảm giác nồng đậm hơn như cô gái trước mắt này, chỉ là nhìn, mà bụng dưới của hắn ta liền bắt đầu căng lên.
Không được! Hắn ta không thể đợi thêm nữa rồi.
Tắt vòi sen, hắn ta khom lưng ôm ngang cả người của Nguyệt Tiêm Ảnh đi ra ngoài, đặt trên giường hình tròn màu đỏ tươi.
Đứng dậy nói với đạo diễn , "Bây giờ có thể quay rồi!"
Vừa nghe, người ở hiện trường lập tức thu bài, đè đầu thuốc lá xuống, bắt đầu bận rộn.
"Soàn soạt ——" Kéo bức màn lên, trong phòng liền u ám , mấy chén ngọn đèn màu da cam tản ra không khí mờ ám.
Nhân viên đạo cụ để cánh hoa hồng lên trên giường đỏ tươi.
Sau khi chuẩn bị công cụ xong, đạo diễn ra lệnh một tiếng, người xung quanh ngừng hô hấp nhìn chằm chằm màn hình ——
Trên người người đàn ông là chiếc áo sơ mi trắng, có thể nhìn xuyên thấu thấy đường cong thân thể cường tráng bên trong. Ánh mắt đen hoa đào của hắn ta nhuộm chút mờ ám, ánh mắt rơi vào trên người cô gái trên giường kia.
Hắn ta không nhanh không chậm cởi bỏ từng chiếc cúc áo, cởi áo sơ mi ra, lộ ra vai rộng, eo hẹp, phía sau lưngi màn ảnh, vừa lúc vẽ nên màu da khỏe mạnh sáng bóng .
Tiếng động nhỏ đụng chạm kim loại vang lên, hắn ta cởi dây nịt ra, cởi quần dài, lộ ra quần lót màu đen bao chặt ở trên người.
Một chân cường tráng bước dài ra, trèo lên trên giường, ôm cô gái trên giường vào trong lòng, vùi đầu vào giữa cổ của cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm cổ cô.
Khuôn mặt Nguyệt Tiêm Ảnh đỏ hồng khó chịu ngửa đầu ngâm khẽ ra tiếng, "Ừm. . . . . ."
Tiếng rên mềm mại đáng yêu giống như loại thuốc kích thích tình dục, làm cho tay của người đàn ông kia không tự chủ được mà kéo quần áo cô cao hơn, dò xét vào nơi đầy đặn mềm mại. . . . .
Đang lúc mọi người nín thở tập trung tinh thân nhìn hình ảnh xinh đẹp có một trên đó, bỗng dưng, "Thình thịch" một tiếng vang kinh động, sau đó, mấy chục người mặc áo đen xông vào.
"Các người là ai, sao có thể tùy tiện xông vào. . . . . ." Đạo diễn chi chi ô ô nói, lão Cát đã rời khỏi, bây giờ ở đây chỉ có thể do ông ta đứng ra nói chuyện.
Tiểu Trần bị tình huống này làm hoảng sợ, lần đầu tiên gặp được loại tình huống này trong lúc quay phim, hắn ta dừng tất cả động tác, vẫn duy trì tư thế như vậy.
Mấy chục người đàn ông áo đen đứng thẳng hai bên, giữa lúc yên tĩnh một người đàn có khuôn mặt âm trầm chậm rãi đi vào.
Một đôi mắt nâu sắc lạnh, tối tăm như ngoài khói mù ngày mưa ngoài cửa sổ. Hình dáng khuôn mặt giống như băng khắc, vô tình kéo ra khoảng cách giữa hắn và người khác, môi mỏng khẽ nhếch, nhưng lại nói ra sự vô tình và lạnh lùng của hắn. Thân hình người đàn ông cao lớn ngay thẳng, toàn thân mặc bộ âu phục màu đen, tôn lên khí thế cao quý của hắn, đồng thời hơi thở của hắn cũng giống như Satan đến từ địa ngục.
Khí thế như vậy, làm cho đám người này câm như hến, thở cũng không dám thở mạnh.
Đôi mắt báo hoang hung tàn đảo quanh, ánh mắt lập tức rơi Nguyệt Tiêm Ảnh nằm trên giường tròn màu đỏ tươi, nhìn sau lưng cô có người đàn ông đang ôm chặt cô.
"Muốn chết" Rống một tiếng, trong mắt hắn luồn lên ngọn lửa. Hắn đi nhanh tới, "Khách khách" xương ngón tay nắm chặt quả đấm rung động, gân xan