Old school Easter eggs.
Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323502

Bình chọn: 8.5.00/10/350 lượt.

não cào đầu.

“Bạn Lục không thích hoạt động ngoại khóa, mỗi ngày đều đúng giờ tan học.” Không biết khi nào Vương Chí Viễn – bạn nam cùng lớp xuất hiện, cậu ta nhàm chán sáp đến bổ sung, “Cho nên các cậu mà muốn hẹn bạn Lục thì cần phải sớm hơn nữa!”

“Vậy sao?” Trần Tiểu Thiến vẻ mặt ngoài ý muốn. “Vậy mà cũng có người không thích hoạt động ngoại khóa à? Tớ cứ cho rằng

hoạt động ngoại khóa của Quan Thành rất vui nên mọi người mới tới học.”

“Chỉ có cậu thôi á.” Khâu Đình Đình cười vỗ bạn tốt một cái.

“Bạn Lục à, cậu còn chưa nghĩ ra sẽ tham gia hội nào đúng

không? Chờ khi cậu chọn được rồi, mỗi ngày đến tối cậu mới về được đến

nhà.” Vương Chí Viễn thân là cán bộ hội chụp ảnh, rất tích cực nhân cơ hội giới thiệu. “Không bằng cậu gia nhập hội chụp ảnh của bọn này đi, không nhất định phải biết chụp ảnh, làm model cũng được đấy.”

“Biến thái!” Trần Tiểu Thiến kêu to, quay đầu cười mỉm lôi kéo với Lục Hân Á, “Tớ nói với cậu này, nếu cậu muốn tham gia, vẫn nên đến hội nấu ăn của bọn tớ, vừa vui lại vừa được ăn ngon.”

“Được, nghe qua rất tuyệt, nếu tớ muốn tham gia đoàn thể xã hội nào, nhất định sẽ tới hội nấu ăn.” Lục Hân Á cười cam đoan. Tuy rằng hứng thú với nấu nướng không quá lớn, nhưng cô thật thích Trần Tiểu Thiến và Khâu Đình Đình, nếu muốn tham

gia hội nào, cô cũng hy vọng có thể gia nhập cùng bọn họ.

“Quyết định thế nhé.” Trần Tiểu Thiến đắc ý vừa lòng nhìn Vương Chí Viễn một cái. “Được rồi, bọn tớ không chậm trễ cậu về nhà nữa, cẩn thận một chút nha, mai gặp nhé.”

“Mai gặp.” Lục Hân Á sau khi chào tạm biết các bạn, liền một mình đi tới khu đưa đón, cô hiện giờ, đang cố gắng thích ứng cuộc sống mới.

Nhớ lại thật giống như một giấc mộng, vận mệnh của cô thế nhưng chỉ trong một đêm đã thay đổi.

Cô không cần mỗi ngày nơm nớp lo sợ mà sống, buổi tối ngủ không cần

phải giữ dao rọc giấy, không cần lo lắng mẹ và người ở chung cãi vã, lại càng không cần phiền não khi mẹ cùng đối phương chia tay sẽ bị bắt

chuyển tới nơi mới.

Vào Phó gia đã một tháng, sự bất an nghi ngờ Phó Thực Ân của cô rất

nhanh đã hoàn toàn bị loại bỏ, không tốn quá nhiều thời gian liền thích

ứng cuộc sống mới.

Học tịch của cô được chuyển vào một trường trung học tư nhân đắt đỏ

số một số hai ở Đài Loan, tuy rằng thân thế bối cảnh của cô so với những đứa trẻ nhà danh môn phú hào quả thực cách một trời một vực, nhưng

những năm gần đây không ngừng thay đổi hoàn cảnh, đã sớm giúp cô luyện

được công phu khéo ngụy trang, huống hồ cá tính cô khiêm tốn, vẻ ngoài

cũng chỉ coi là thanh tú, muốn khiến người khác quên rất dễ dàng. Ngoại

trừ khi mới chuyển vào trường hai ba ngày mọi người còn có chút tò mò

với cô, mới mẻ hết rồi, cô cũng đã dần dung nhập được với quần thể.

Tiến độ dạy học ở trường phía Bắc quả nhiên nhanh hơn so với trường

phía Nam. Vì muốn nhanh chóng bắt kịp trình độ với các bạn học khác, cô

tạm thời không muốn tham gia hoạt động ngoại khóa gì cả, vừa tan học

liền ngoan ngoãn lên xe nhà họ Phó phái đến về nhà ôn tập bài học.

Sau khi không cần phải đi làm thêm kiếm tiền nữa, cô đột nhiên cảm

thấy thời gian thật dư dả. Mỗi ngày ngoài việc học bài, ăn cơm, còn có

thể đi bơi, tới đình viện (sân vườn) xinh đẹp tản bộ ở Phó viên.

Cuộc sống như vậy thật giống thiên đường, cô vốn chưa bao giờ dám hy vọng xa vời……

“Lục Hân Á?”

Đứng ở khu đưa đón, một thanh âm vừa lạ vừa quen của một nữ sinh ở

phía sau gọi cô, cô theo phản xạ quay đầu lại, một gương mặt quen thuộc

chiếu vào mắt.

Lục Hân Á trong lòng trầm xuống. “Chị họ?”

“Lục Hân Á? Thật là cô à? Tôi còn tưởng nhìn nhầm chứ?” Ngụy Như Oánh cười đến có chút khoa trương, một mặt giới thiệu với bạn học bên cạnh. “Nó là con gái cô hai của mình, từ Nam bộ lên.”

“Chào hai chị.” Lục Hân Á rất khách khí gật nhẹ đầu.

“Hân Á, sao cô có thể ở đây? Chuyển đến từ lúc nào vậy?” Ngụy Như Oánh nhìn cô mặc đồng phục giống mình, cảm thấy chướng mắt vô cùng, cái loại con gái xuất thân từ gia đình như vậy, sao lại có thể được

tiến vào thành vua? “Là mẹ cô đổi được bạn trai có tiền ở Bắc bộ à?”

Ngụy Như Oánh nói ra mà không chút lưu tình, hai bạn học nữ bên người cô ta kinh ngạc hô nhỏ, càng làm cô ta vừa lòng.

“Không phải, cám ơn chị họ quan tâm.” Lục Hân Á đứng im, trên mặt vẫn cười, nhưng tay lại âm thầm nắm chặt.

Bởi vì mẹ trường kì đến nhà họ Ngụy vay tiền cậu dì, danh tiếng vô

cùng kém, thế nên anh chị em bà con cùng thế hệ cũng đều không khách khí với vô.

“Không phải?” Ngụy Như Oánh đề cao âm điệu, không tin cho lắm. “Vậy sao cô có tiền để học ở Quan Thành? Tôi không biết thế nào, nhưng người khác đều nói học phí của Quan Thành rất đắt đỏ.”

Lục Hân Á không muốn nói ra chuyện nhà họ Phó giúp đỡ cô, nhưng lại

nhất thời không nghĩ ra được lời nào nói cho tốt, đang lúc hết sức khó

xử, tiếng anh lái xe A Thái ở bên kia vang lên, vừa vặn giúp cô giải

vây.

“Lục tiểu thư, thật ngại quá, trên đường có chút tình huống, cho nên đã tới chậm.” A Thái đi lên trước, tự động nhận túi sách nặng thay cô. “Mời Lục tiểu thư lên xe.” A Thái bình thường sẽ không cầm hộ cô túi sách,