Old school Swatch Watches
Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323294

Bình chọn: 9.00/10/329 lượt.

ản thân trở thành “Người nhà” của anh.

Mười mấy năm trước, hai chữ “Người nhà” này đối với Lục Hân Á mà nói tràn ngập sự sợ hãi cùng lo lắng, thân tình cô có được ít đến đáng thương, mặc kệ là từ mẹ hay người khác trong họ

hàng, phần lớn chỉ có thương tổn cùng lạnh lùng.

Cô như vậy, lại vọng tưởng trở thành người nhà chân chính của Phó Thực Ân, trở thành bạn của anh, như vậy có ngây thơ quá không?

Lục Hân Á không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể làm hết sức.

Cô giống như làm báo cáo vậy, lên mạng google rất nhiều cách người

nhà ở cùng nhau, ở trường học thân thiết hơn với Trần Tiểu Thiến cùng

Khâu Đình Đình, thỉnh thoảng hỏi thăm cách thức ở chung của bọn họ cùng

gia đình, đối với một cô gái hơn mười tuổi mà nói, có người nguyện ý

nghe mình oán trách cha mẹ, luôn cãi nhau với anh chị em, thật sự là quá tốt rồi, các cô ấy mừng rỡ chia sẻ chi tiết với cô ở nhà trình diễn anh em nhàn rỗi thủ túc tương tàn như thế nào……

Mặc dù có chút kinh nghiệm nhưng không thích hợp áp dụng như vậy, nhưng Lục Hân Á vẫn rất nhanh vạch ra kế hoạch của mình.

Đầu tiên cô xin MSN của Phó Thực Ân, làm theo cách của mình và anh họ nhỏ, khi không gửi tin nhắn cho anh, mới đầu chỉ đơn giản hỏi đã ăn

chưa, có về nhà ăn cơm hay không? Dần dần bọn họ bắt đầu nói nhiều hơn

vài câu về chuyện ở trường.

Sau đó cô bắt đầu quan tâm thời gian đi làm của anh, tận dụng hết khả năng cùng anh ăn bữa sáng hoặc bữa tói. Có khi biết anh sẽ về tối nay,

cô sẽ hy sinh giấc ngủ, trước khi anh trở về phòng nghỉ ngơi sẽ cùng anh ăn bữa khuya, hoặc đơn giản chào hỏi quan tâm, chỉ cần cho anh biết

trong nhà còn có người chờ anh.

Một tháng trôi qua, tuy rằng cách ở chung chân chính của người nhà

giữa hai người còn xa xôi lắm, nhưng giống như bạn bè với nhau nói nói

cười cười đã rất tự nhiên rồi.

Vì càng muốn biểu hiện sự quan tâm với người nhà hơn, Lục Hân Á rốt

cục gia nhập hội nấu ăn, quyết định bắt đầu học làm điểm tâm cho Phó

Thực Ân ăn.

“Hân Á, bọn họ nói cậu như vậy, cậu không tức sao?” Trần Tiểu Thiến quệt miệng, dáng vẻ đầy căm phẫn nhìn lò nướng, tức giận nói: “Hôm nay tớ nghe bọn họ nói vậy, thiếu chút nữa muốn đánh cho một trận đấy!”

Gần đây đột nhiên có một đống lớn tin khó nghe về mẹ của Lục Hân Á

truyền ra từ trong lớp, bạn học bình thường cũng không có phản ứng gì

quá lớn, nhưng có riêng mấy bạn học lại gây khó dễ cho cô.

Lục Hân Á biết, trong trường người nắm rõ xuất thân của cô trong lòng bàn tay chỉ có hai cô chị họ, mà bạn học làm khó dễ cô phần lớn đều là

người có quan hệ với nhà họ Ngụy hoặc là nhóm đàn em của họ, bởi vậy cô

cũng chỉ có thể yên lặng thừa nhận.

“Bọn họ nói là sự thật, tớ quả thật không phải là người ở cùng thế giới với các cậu.”

“Nhưng cậu cũng là học sinh Quan Thành, sao lại không giống cho được?” Khâu Đình Đình cũng vì cô mà bênh vực kẻ yếu. “Tan học cậu cũng có tài xế tới đón đấy.”

“Đó là tài xế của người khác, không phải của mình.” Lục Hân Á cười giải thích.

“Tài xế nhà tớ cũng là của ba mẹ, không phải của tớ đấy thôi.” Trần Tiểu Thiến vẫn bất mãn. “Tớ cũng không tin tài xế của ai trong trường là do tự người đó kiếm tiền mời làm.”

Lục Hân Á nở nụ cười, bạn tốt bảo vệ khiến cô thấy thực ấm áp, sau

khi có được một cuộc sống bình thường, cô không cần nơm nớp lo sợ phải

chuyển trường nữa, rốt cục có thể kết được bạn, cũng thật sự quen được

hai người bạn tốt.

“Đinh.” Lò nướng phát ra tiếng dễ nghe.

“Được rồi được rồi, hoàn thành xuất sắc.” Trần Tiểu Thiến lớn tiếng tuyên bố.

Ba người vội vàng lấy bánh ngọt ra, Lục Hân Á lưu loát úp ba cái bánh ngọt lên giấy trên bàn.

“Oa! Hân Á, bánh của cậu thật được nhá, cậu thành công rồi!” Khâu Đình Đình nhìn chiếc bánh ngọt thơm lừng mềm nhũn, hâm mộ lại vui vẻ nói.

“Đúng thế, giống như chúng ta vậy!” Trần Tiểu Thiến dán mắt nhìn đồ vật trên bàn, hít một tiếng.

“Hai cái này cho các cậu đó.” Lục Hân Á chỉ chỉ hai cái trong đó, hào phóng nói.

“Thật vậy sao?” Khâu Đình Đình cùng Trần Tiểu Thiến mắt đều sáng lên.

“Đó chính là cho các cậu mà.” Cô vốn cũng chỉ định nướng cho Phó đại ca ăn thôi.

Thật vui vẻ chia xong bánh ngọt, ba cô gái quạt gió cho bánh ngọt,

chờ nguội bớt rồi liền cho vào hộp đựng bánh, vui vui vẻ vẻ chuẩn bị về

nhà.

Chẳng qua khi các cô vừa mới ra khỏi phòng nấu ăn, bên ngoài có hai nữ sinh khóa trên đang chờ.

Lục Hân Á thấy rõ người tới, vô cùng bất đắc dĩ thở dài trong lòng.

“Cô lại đây.” Nhìn thấy Lục Hân Á, Ngụy Như Oánh tư thái cao ngạo ngoắc ngoắc ngón tay.

“Chị họ……” Ngay cả Ngụy Gia Hâm cũng đến đây, Lục Hân Á vẫn phải lễ phép chào hỏi.

“Có việc tìm cô, cô lại đây!” Ngụy Như Oánh bỏ xuống một câu, lạnh lùng xoay người, cùng Ngụy Gia Hâm đến chỗ cầu thang trước chờ cô.

“Hân Á, chị họ cậu gì mà hung vậy?” Khâu Đình Đình bị hoảng sợ.

“Đúng vậy! Kì thế, cậu không cần qua đâu.” Trần Tiểu Thiến cảm thấy tình huống không ổn, giữ chặt cô. “Bằng không bọn tớ đi cùng cậu.”

“Không sao, chắc là không có chuyện gì đâu.” Không muốn liên lụy nhóm bạn tốt, Lục Hân Á cười cười từ chối. “Các cậu chờ tớ một chút, một lúc tớ sẽ quay lạ