Teya Salat
Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Thiếu Gia Nhà Giàu Nuôi Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323481

Bình chọn: 8.00/10/348 lượt.

nên……” Anh từ dưới gối lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ, ngón tay thon dài thoải

mái mở nắp hộp ra, một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh lập tức hiện

ra trước mắt cô.

“A?” Anh mua từ khi nào? Lục Hân Á kinh ngạc nói không ra lời.

“Đây là chiếc nhẫn anh chuẩn bị cầu hôn em, cho em biết trước.” Phó Thực Ân mỉm cười. “Chẳng qua anh chưa định đưa em, bởi vì anh còn có chuyện cần giải quyết, em

cũng cần thời gian suy nghĩ một chút. Anh chỉ muốn cho em biết, em nhất

định là của anh.go siorai, vĩnh viễn.”

Lục Hân Á sửng sốt, anh biết ý nghĩa tên quán cà phê…… Cô đỏ mặt, tim đập thật nhanh.

“Lục tiểu thư, kế tiếp một ngày nào đó, anh sẽ lại cầu hôn với em lần nữa, hy vọng khi đó em sẽ cho một câu trả lời tốt lành.”

Cách làm của Phó Thực Ân đến tột cùng là xấu hay lãng mạn, Lục Hân Á

cũng không biết, cô chỉ biết bản thân vui tới mức sắp bay lên trời rồi.

“Được rồi, chuyện quan trọng đã thông báo xong.” Phó Thực Ân đem hộp nhẫn đặt ở đầu giường, một bên kéo chăn ra, khuôn mặt tuấn lãng lộ ra nụ cười xấu xa. “Anh đã bày tỏ thành ý của mình rồi, hiện tại là em.”

“Oa a!” Chăn bị kéo đi, Lục Hân Á sợ hãi kêu một tiếng, vừa cười vừa tránh xin khoan dung. “Không được, phải dậy thôi, không thể quá muộn……”

“Hôm nay vẫn là ngày nghỉ tết âm lịch, chúng ta có cả một ngày.” Cánh tay dài duỗi ra, ôm cô vào lòng, anh xoay người một cái liền đặt

cô dưới thân, vững chắc cương dương thuộc về đàn ông dán lấy từng tấc

mềm mại của cô, anh cúi người cẩn thận hôn nhẹ da thịt cô, chậm rãi di

động xuống……

Đột nhiên, một bàn tay trắng ngọc nhỏ bé ngăn lại thế tấn công của anh.

Lục Hân Á đỏ mặt, lời lẽ chính nghĩa mở miệng, “Không được,

em đã đồng ý với bác Phúc sáng sớm đi sửa sang nhà thờ họ với bác rồi,

anh cũng không được lười biếng, chúng ta phải dậy thôi.” Nói xong, cô bọc chăn lại xoay người một cái muốn chạy trốn vào phòng tắm, nhưng mới được hai bước đã bị kéo trở về.

Cô vừa quay đầu lại, chỉ thấy một góc chăn đang bị Phó Thực Ân mỉm cười nắm trong tay.

Anh nhàn nhã, dùng chút lực, cô giống như con quay bị kéo lại về giường.

“Không vội.” Phó Thực Ân thoải mái kéo cô lên giường, tựa lên trán cô, nhẹ giọng nói: “Chúng ta làm chuyện tốt, các cụ sẽ tha thứ cho chúng ta.”

Các cụ đến tột cùng có tha thứ chuyện như vậy hay không, chắc phải trăm năm sau mới biết được.

Nhưng hôm nay Phúc bá rõ ràng tha thứ chuyện Lục Hân Á thất hẹn,

chẳng những tha thứ, còn mặt mày hớn hở, nở gan nở ruột mà tha thứ, mà

dường như mọi người đều thống nhất quan điểm đó vậy.

Trong quán cà phê GS, phong cách âm nhạc hôm nay thay đổi, không phải ca sĩ Ireland u buồn nữa, thay vào đó là I’m yours của Jason Marz, làn

điệu ngọt ngào được phát ra trong quán khiến người ta ngứa răng, nóng

rát –

Tôi sẽ không chần chừ, không do dự nữa, tôi là của em…… Cuộc sống ngắn ngủi, chúng ta đã định trước yêu nhau, tôi là của em?

Chủ quán phát loại nhạc này rốt cuộc đang tuyên bố cái gì đây?

A Thác nhìn cửa hàng trưởng lúc thì cười ngây ngô lúc thì thở dài, “một cô nàng đang trong tình yêu cuồng nhiệt” rõ ràng xuất hiện ở đây, ai cũng đều nhìn ra đi?

Cũng đã nửa năm rồi, cửa hàng trưởng yêu đương thế nào mà càng lúc càng nóng lên vậy.

“Cửa hàng trưởng, sắc mặt chị hôm nay rất quái nha.” Thấy tâm tình cửa hàng trưởng không tệ, A Thác chạy tới đâm chọc một chút.

“Lúc thì cười lên như đứa ngốc, lúc thì muốn khóc lại không khóc, rốt cuộc là hai người đang ngọt ngào hay cãi nhau vậy?”

“Liên quan gì tới cậu?” Lục Hân Á lườm cậu ta một cái, nhưng khóe mắt vẫn mỉm cười. “Muốn la liếm thì sang một bên ngủ đi, đừng ầm ỹ tới tôi.”

“Hừ, keo kiệt, hỏi chút thôi cũng không được sao?” Có quỷ có quỷ! Nhất định có quỷ.

Lục Hân Á không thèm để ý cậu ta nữa, tự mình lau ly thủy tinh.

Kể từ lúc biết được Phó Thực Ân quyết định cầu hôn cô, cô cảm thấy

bản thân giống như bị hòa tan vậy, mà hai người gần đây không biết tiết

chế hành vi thân mật, khiến cô nhớ tới khuôn mặt liền nóng lên. Chi tiết lửa nóng lại ngọt ngào kia, chỉ cần không cẩn thận tiến vào đầu đều có

thể khiến cô mặt đỏ tim đập, ngón chân cuộn lại.

Hóa ra, thời điểm thân mật nhất giữa hai người yêu nhau, là cảm giác như vậy à……

Cô rất thích. (aoi: sắc nữ detected ='>'>)

Không chỉ thích cảm giác triền miên khi được yêu thương, còn thật thích cảm giác tâm linh tương hợp.

Nếu mẹ cũng có thể gặp được người đàn ông như vậy, thì có phải vận mệnh của bà sẽ khác không?

Không cẩn thận nhớ tới mẹ, mi tâm Lục Hân Á lại nhiễm một tần ưu sầu.

Ngay sau đó, tiếng chuông gió đong đưa vang lên, khách hàng tiến vào

cửa, một người đàn ông hơi gầy thân cao trung bình phong trần mệt mỏi

xuất hiện trong cửa hàng.

Người kia quen thuộc như vậy, Lục Hân Á nhất thời kinh ngạc nói không ra lời, nửa ngày mới vui vẻ vội vàng chạy tới nhào vào lòng đối phương.

“Anh họ!”

“Hello! Anh đã về.” Ngụy Thanh Nguyên cười vỗ vỗ cô.

Lục Hân Á dùng sức bế anh họ một chút, sau khi dặn A Thác đang trợn

mắt há mồm mang trà lên, liền dẫn anh họ vào trong ghế lô ngồi, một bên

giống như t trẻ con líu ríu nói không ngừng.

“Anh