ức, mới cam lòng”.
“Mình không hiểu…”, Hiểu Huỳnh bối rối lắc đầu.
“Ha ha!” Bách Thảo cũng cảm thấy mình nói lung tung, nghĩ một látlại nói: “Giống như câu chuyện Rùa chạy thi với Thỏ. Nếu Rùa cứ cảm thấy mìnhsinh ra đã không bằng Thỏ, chỉ ghen tỵ với THỏ mà không dám thi thì có lẽ đãkhông bao giờ thắng được Thỏ”.
“Rùa và Thỏ gì chứ!?” Lần này Hiểu Huỳnh đã hiểu, tức giận trợntròn mắt.
"Có phải ý cậu là, cậu là Rùa, còn Đình Nghi là Thỏ? Thôi đi,mình thừa nhận mình không bằng Đình Nghi, dù có tập luyện chăm chỉ đến mấy cũngkhông thể vượt qua chị ta mình thừa nhận, nhưng cậu không hề kém chị ta!"
"Hừ, cậu đừng tưởng mình không nhận ra", Hiểu Huỳnh nói,"Đình Nghi luôn cố ý coi thường cậu, tỏ ra không thèm giao đấu với cậu. cóvẻ như hoàn toàn không thèm để ý đến cậu, hà hà, điều đó càng chứng tỏ thâm tâmchị ta biết cậu là đối thủ đáng gờm của mình nên muốn đánh đòn cân não vớicậu".
Bách Thảo lại ngây người.
"Còn nữa, nói cho cậu biết!" Hiểu Huỳnh quay người lại,nhìn Bách Thảo, nói vẻ nghiêm túc: "Mình nghe nói, cậu đã chính thức tháchchiến Đình Nghi, huấn luyện viên Thẩm đã bố trí cuộc đấu của hai người vào thứbảy tới, đúng không?"
"...Đúng!"
"Vậy lần này cậu nhất định phải đánh bại lại chị ta!"Hiểu Huỳnh hầm hầm tức giận, "Vì Nhược Bạch sư huynh, vì tớ, cậu nhất địnhphải đánh bại Đình Nghi, dù phải dốc hết sức lực, cậu cũng phải thắng ĐìnhNghi, nếu không mình sẽ rất thất vọng, rất thất vọng".
Thấy Bách Thảo mãi không nói gì, Hiểu Huỳnh lại dịu giọng, nài nỉ:"Được không?"
*****
Ngày trôi qua rất nhanh.
Nhược Bạch rất coi trọng cuộc thi đấu giữa Bách Thảo và Đình Nghidự định vào cuối tuần nên đã xin nghỉ phép mấy ngày để tăng cường luyện tập choBách Thảo, thậm chí bỏ luôn cả tập luyện thường lệ của mình.
"Nhược Bạch sư huynh, em biết trận đấu cuối tuần với ĐìnhNghi rất quan trọng, nhưng xin anh hãy tin em, em sẽ dốc hết sức chuẩn bị, emcó thể tự luyện tập, nếu cần thiết Hiểu Huỳnh sẽ tập cùng em."
Sáng hôm đó Bách Thảo từ chối luyện tập cùng Nhược Bạch.
"Nhược Bạch sư huynh, anh không cần phải tập với em nữa, anhđã vì em bỏ lỡ bao nhiêu thời gian rồi, em không muốn tiếp tục như vậynữa." Trong lòng áy náy không yên, cô biết mình đã làm phiền Nhược Bạchquá nhiều.
Từ khi vào trung tâm huấn luyện, Nhược Bạch đều dành hết thời gianvà công sức huấn luyện cho cô, nếu nói Thẩm Ninh là huấn luyện viên của cả độithì Nhược Bạch lại là huấn luyện viên riêng của cô.
Nhưng thời gian và sức lực của mỗi người chì có hạn.
Nhược Bạch đã hao tồn nhiều tâm huyết cho cô, vì vậy việc luyệntập cá nhân của anh bị bỏ lỡ khá nhiều. Ví dụ, khi chia nhóm luyện tập, ban đầuhuấn luyện viên Thẩm đã phân Thân Ba và Nhược Bạch một nhóm, vì hai người lànhững tuyển thủ xuất sắc nhất đội, thực lực ngang nhau sẽ càng hổ trợ giúp nhaucùng tiến bộ, nhưng không lâu sau, Nhược Bạch lại đổi sang nhóm cô.
Khi tập đôi với Nhược Bạch, cô có thể ra chân với tất cả sức mạnhcủa mình mà không sợ đồng đội không giữ được bia.
Do tốc độ và lực ra chân của Nhược Bạch vừa nhanh vừa mạnh nên côbuộc phải tập trung tinh thần cao độ để đối phó, nếu không sẽ bị đá sưng mũi,tím mặt.
Nhưng Nhược Bạch tập đôi với cô lại chịu rất nhiều bất lợi.
Anh không thể đá hết sức lực, vì tốc độ phản ứng của cô kém hơn sovới Thân Ba, Diệc Phong, do vậy cô không có cách nào tác động đến Nhược Bạch,cũng không đủ sức mạnh để đánh trả ngang sức, kích động Nhược Bạch.
Cô đã mấy lần nghiêm túc nói với anh, mong anh phối hợp với ngườikhác.
Thậm chí, lúc dó, huấn luyện viên Thẩm sắp xếp cho Nhược Bạch tậpcùng nhóm với Đình Nghi, tuy trong lòng không muốn thấy Nhược Bạch phối hợp vớituyển thủ có trình độ cao hơn, cô cũng thấy vui.
"Em có tin là sẽ đánh thắng Đình Nghi không?", đặt tấmbia xuống, Nhược Bạch lạnh lùng hỏi.
“…”
"Có không?", anh hỏi dồn.
"... Em sẽ cố gắng!" Bách Thảo hít một hơi thật sâu,nói: "Trong lần giao đấu trước, không phải Đình Nghi hoàn toàn không có sơhờ, có lẽ lần này em có thế thắng."
"Có lẽ?", Nhược Bạch lạnh lùng nói, "em nên biết,nếu lần này để thua Đình Nghi, sẽ không còn cơ hội thi đấu với cô ấy để thamgia Cup Taekwondo thế giới."
"Vâng...", ánh mắt cô u ám,"... em biết", tấtcả mọi người đều hy vọng vào Đình Nghi, hy vọng Đình Nghi có bước đột phá tronggiải đấu lần này. Huấn luyện viên Thẩm Ninh cũng không tính đến khả năng cửngười khác tham gia, phiếu đăng ký dự thi đã viết tên Đình Nghi.
"Em có nắm chắc phần thắng không?", Nhược Bạch lạnh lùng nhìnBách Thảo.
“…”
"Tiếp tục luyện tập, bắt đầu!" Nhược Bạch ra lệnh, giơcao tấm bia trong tay. Bách Thảo đã quen lệnh, lập tức triển khai tư thể, nhưngrồi lại sững người, miễn cưỡng rút chân về, nhìn thẳng Nhược Bạch nói:
"Còn anh, anh có chắc là em sẽ thắng không?"
"Có!", Nhược Bạch trà lời dứt khoát, không chút do dự.
Nhìn ánh mắt ngơ ngác cùa cô, anh khó chịu, nhíu mày, hạ giọng:
"Bắt đầu!"
*******
Chiều thứ sáu. trung tâm huấn luyện có một vị khách bất ngờ.
Khi người đó đẩy cửa bước vào, hầu như mọi đệ tử đều ngạc nhiênvui sướng ngừng tập. Anh mặc chiếc áo vest cách điệu m
