nh Nghi!"
Tiếng hò reo như rung chuyển trần nhà! Quả nhiên là thiếu nữTaekwondo thiên tài, cho dù gặp khó khăn cũng lập tức khắc phục được, một sựcan đảm khiến đối thủ hiếu chiến đến mấy cũng phải chuốc lấy thất bại.
Ngoài sân, Đình Hạo tủm tỉm cười, trong lòng biết rõ những lời vừarồi chỉ là để khích cô em gái vốn bản tính mạnh mẽ, khiến cô thêm quyết tâmmuốn chứng minh bản lĩnh của mình mà thôi.
Ngồi trên hàng ghế khán giả, Khúc Hướng Nam thầm than một tiếng.
Không thể không thừa nhận, thực lực của Bách Thảo và Đình Nghicách nhau quá xa.
Trọng tài ra hiệu trận đấu tiếp tục.
Mồ hôi vã đầy trên sàn, từ từ chảy xuống mi mắt, Bách Thảo nhắmmắt. sau những loạt tấn công vừa rồi, cô cũng cảm thấy sức lực của mình khôngcòn nhiều nữa, trong khi cơ hội không còn bao nhiêu.
Cô không dám nhìn sư phụ ở hàng ghế khán giả.
Cuối cùng, sư phụ cũng có thể đến xem cô thi đấu, vậy mà cô chỉ cóthể để sư phụ nhìn thấy mình thảm bại thế nào.
Nghe thấy tiếng trọng tài giục đẩy nhanh tiến độ trận đấu.
Cắn chặt môi, Bách Thảo bừng mở mắt.
Nhìn thấy đôi mắt Đình Nghi vẫn bình thản như trước, và vẫn trongtư thế phòng thủ, động tác nhún chân duyên dáng, dường như đang chờ đợi quyếtđịnh của cô. Cô hiểu rằng nếu như mình không tấn công thì Đình Nghi cũng sẽkhông tấn công, mà một khi mình tấn công, Đình Nghi cũng sẽ phản kích như giốngnhư những lần trước và sẽ lại đánh bai mình.
"Hây!"
Hai tay nắm chặt, Bách Thảo hét to một tiếng, xoay mình đá ngangchân trái, bóng chân như gió, lao tới tấn công. Cô đã bị bỏ xa rất nhiều điểmrồi, Đình Nghi có thể hao phí thời gian thi đấu, nhưng cô thì không. Không tấncông tức là ngồi chờ chết, chỉ có tấn công mới có cơ hội sống.
Trong khoảnh khắc xoáy người vọt lên không. Lòng cô se lại.
Tại sao Đình Nghi có thể nhìn ra ý đồ của cô, còn cô luyện tập lâunhư vậy lại không có cách nào nhìn ra khỏi thế của cô ấy. Lần tấn công này cũngsẽ bị Đình Nghi nhìn thấu mà thôi.
Gần như cùng lúc.
Thời gian như ngưng lại, trong khoảnh khắc thân mình lơ lửng trênkhông, mọi giác quan của Bách Thảo dường như cũng đóng băng. Giống như pha quaychậm, cô nhìn thấy thân hình của Đình Nghi khẽ lắc, từng bước, từng bước tungmình lên. Đúng vậy, Đình Nghi đã nhìn ra ý đồ của cô, Đình Nghi biết là cô muốnvọt lên đá ngang...
"Hây!"
Nhanh như chớp, Đình Nghi đem toàn bộ sức mạnh toàn thân tập trungvào đùi, lần này sẽ cho Bách Thảo không còn cơ hội bò dậy khỏi tấm đệmnữa.
Cho nên...
Đình Nghi nhìn thấu cô!
Thời gian như ngừng trôi, suy nghĩ đó thậm chí còn chưa kịp truyềnđến não, thân thể của cô đã phản xạ lại.
Cho nên...
Đình Nghi sẽ phản kích đòn tung người quét ngang của cô
"Hây... Aaaa...!"
Bách Thảo hét lên một tiếng rất lớn
Khán giả trên sân đờ người kinh ngạc.
Khoảnh khác thân hình hai cô gái sắp giao nhau, Bách Thảo đột
nhiên xoay mình thu chân trái đá ra với tốc độ kinh hồn. Lại một cú xoáy người
vọt lên, Bách Thảo hét to một tiếng, như cơn lốc lao vào Đình Nghi...
Đạp xuống!
Cú đá thẳng mang theo toàn bộ sức mạnh của Bách Thảo, cùng với sức
rơi của cơ thể. Cô đạp xuống mạnh như búa bổ, tựa hồ rát chậm, lại tựa hồ không
thể nhìn rõ.
“Uỵch!”
Cô đá trúng đầu Đình Nghi.
2:7
Nhà thi đấu đột nhiên tĩnh lặng.
Khán giả không dám tin vào mắt mình, Đình Nghi sau một giây đứng
sững bỗng đổ gục xuống
Đình Hạo ngồi dưới bỗng đứng bật dậy!
Hiểu huỳnh lấy tay bịt chặt miệng, sợ bật ra thành tiếng, đội cổvũ đứng bên cạnh cũng không dám hoan hô. Đã xảy ra chuyện gì? Thực lực của BáchThảo và Đình Nghi cách xa nhau vậy, tại sao có thể đạp trúng đỉnh đầu ĐìnhNghi? Tại sao Đình Nghi lại nằm đờ như chết vậy...
Yên lặng đến nghẹt thở.
Sững sờ nhìn khuôn mặt trắng bệch của Đình Nghi nằm đó, Bách Thảocũng hơi hoảng, không dám tin là sự thật. Đình Nghi nhìn ra cú xoáy người đángang của cô, cho Đình Nghi sẽ phản kích, mà những lần trước cô ấy đều dùng đònphản kích đá hậu nên cô cố quyết định kiều một phen.
... Và cô đã đúng.
"1...2...3..."
Trọng tài ngồi xuống, kiểm tra qua tình hình của Đình Nghi rồi bắtđầu đếm. Nhà thi đấu im lặng như tờ, tiếng đếm truyền đến tai mỗi khán giả.Không lẽ Đình Nghi bị một gái vô danh Knock out? Sao thế? Rõ ràng thực lực củaĐình Nghi vượt xa Bách Thảo, sao có thể xảy ra một chuyện khó tin nhưthế?
"...4...5..."
Trên khán đài bật ra tiếng reo vui.
Chầm chậm.
Đình Nghi ngồi dậy.
Sau đó từ từ đứng lên.
Mới đầu, người hơi lảo đảo, sau khi ra hiệu cho trọng tài có thểtiếp tục trận đấu, Đình Nghi chậm rãi bước đến trước mặt Bách Thảo. Bước châncủa cô rất chậm, nhưng từ đằng xa phía khán đài người ta cũng có thể cảm nhậnđược không khí trên sàn đấu như dồn nén.
"Tôi quá coi thường cô!"
Khuôn mặt vẫn trắng bệch như sáp nến, nhưng từ khóe miệng Đìnhnghi lộ ra nụ cười lạnh lùng. Nhìn chằm chằm vào Bách Thảo, Đình Nghi nói rõtừng chữ:
"Bắt đầu từ lúc này, tôi sẽ thi đấu nghiêm túc vớicô!"
Khi con bốn mười giây nữa là kết thúc trận đấu thứ ba, khá giảkinh ngạc chứng kiến một Đình Nghi mà họ chưa bao giờ nhìn thấy. Họ không cònthấy một Đình Nghi trang nhã, vớ
