Thiếu Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa

Thiếu Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324234

Bình chọn: 8.5.00/10/423 lượt.

oặc thật sự phát lực bắt đầu tấn công, mới ra đòn chí mạng". "Quả nhiên là đòn chí mạng." Mai Linh lẩm bẩm, thầm nhủ sau này khi giao đấuvới Bách Thảo phải cẩn thận đề phòng. Trong tài tuyên bố, Thích Bách Thảo toàn thắng! "Ào." Cả thung lũng dậy như sấm, Hiểu Huỳnh xúc độngnhảy lên, nhiệt huyết dâng trào, lao đến níu cánh tay Nhược Bạch, mắt rớm nước:"Nhược Bạch, sau này huynh hướng dẫn cho em với nhé! Em cũng muốn uy phongnhư vậy! Sư Huynh, nhờ huynh đấy, nhờ huynh đấy!" Ánh mắt Nhược Bạch rời khỏi võ đài. Anh dửng dưng nhìn bàn tay Hiểu Huỳnh níu chặtcánh tay mình. "Ôi!" Hiểu Huỳnh xấu hổ buông cánh tay, rụt đầu rụt cổtrở về chỗ ngồi. "Ngốc ạ, đừng hòng", Diệc Phong gõ vàođầu cô, " Nhược Bạch nói gì cô đâu có hiểu, xem Bách Thảo đấy, người takhông những hiểu mà còn lập tức vận dụng trong thi đấu. Con người ta có sự khácbiệt giữa thông minh và đần độn đấy!". "Chỉ tại Nhược Bạch sư huynh thiênvị", Hiểu Huỳnh nghiến răng ôm đầu, phàn nàn: "Thực lực của em lúcđầu cũng ngang với Bách Thảo, là do Nhược Bạch sư huynh bỏ nhiều công sức hướngdẫn Bách Thảo, không quan tâm đến em nên em mới bị rớt xuống". "Thế hả, cậu đang nói mơ phải không?",Quang Nhã nói giọng buồn buồn. "Nói thì sao nào", Hiểu Huỳnh đắc ý,"Dù gì tôi cũng là bạn tốt của Bách Thảo, tôi nói gì Bách Thảo cũng khôngđể bụng, hi hi có người đang ghen đấy, ai bảo trước đây người đó hay bắt nạtBách Thảo". "Im cả đi!" Diệc Phong quát hai người. Dưới khán đài, khi Quyền Thuận Na tỉnh lại, cácbác sỹ kiểm tra cho biết, cô chỉ bị bế khí, cơ thể không bị thương, nghe vậy,hơi thở của Bách Thảo mới trở lại bình thường. "Chiến thuật dùng chân của cô rấttốt", ngồi trên nền đất, Quyền Thuận Na nói với Bách Thảo. "Xin lỗi!" Dù hiểu lời Quyền Thuận Na nhưng Bách Thảo vẫnthấy áy náy. "Thi đấu là vậy", Quyền Thuận Na lắcđầu nói, "Nếu có thể đá trúng cô, chân tôi sẽ không e dè. Hy vọng lần saucòn cơ hội giao đấu với cô". Mặt trời đang lặn. Ráng đỏ ngổn ngang cuối trời. Trên đường trở về ký túc, toàn đội Ngạn Dươngvui như trẩy hội. Hôm nay, Thân Ba, Lâm Phong, Bách Thảo mỗi người tiến thêmmột bước vào vòng sau cuộc thi tuyển chọn tuyển thủ ưu tú nhất, đối thủ còn lạichỉ có mười mấy người, tình hình tương đối khả quan. Nhất là Bách Thảo, đúng làthắng giòn giã! Hiểu Huỳnh và Mai Linh vừa đi vừa cười hết cỡ, chạy đuổi nhautrên đường. Ngoái đầu thấy Sơ Nguyên và Bách Thảo sánh vai nhau nên Hiểu Huỳnhkhông cười nữa, chạy trở lại đi bên cạnh Sơ Nguyên hỏi chuyện lung tung, bắtanh dự đoán Bách Thảo liệu có đạt danh hiệu tuyển thủ xuất sắc nhất hay không. Bị Hiểu Huỳnh chen vào, Bách Thảo đi chậm lạicách một đoạn ngước nhìn bóng Sơ Nguyên phía trước, bỗng lại bần thần. Cô khôngthể quên cảnh tượng đó, anh và Lý Ân Tú tay trong tay, vai kề vai ngồi vớinhau. Chậm rãi cúi đầu đi sau mấy bước. Khi ngẩng đầu, chợt phát hiện người bên cạnhmình là Diệc Phong và… Nhược Bạch! “Nhược…Nhược Bạch sư huynh…” Liếc qua Diệc Phong nhìn Nhược Bạch, Bách Thảohơi căng thẳng, không hiểu sao lại nói lắp, chân còn bước hụt suýt ngã. Giơ tayđỡ cô, Nhược Bạch nhíu mày, Diệc Phong cười ha hả. “Đừng trẻ con thế”, Diệc Phong thôi cười, kéohai người lại gần nhau, còn mình tránh sang một bên, “Mau hoà giải đi, tôi nhìnhai người như vậy cũng thấy buồn!” Trong không khí mang mùi hương của Nhược Bạch,Bách Thảo lại đỏ mặt. “Nhược Bạch sư huynh!” Trước hiệp ba, Nhược Bạch đã nói với cô, sau baonhiêu ngày thì đó là lần đầu tiên anh nói chuyện trở lại với cô. Có phải cuốicùng anh không giận cô nữa? Bách Thảo hấp tấp gọi tên anh, tim bỗng dưng đậpnhanh. “Ờ.” Buông cánh tay cô, Nhược Bạch đáp nhẹ. “…” Há hốc miệng, cô đờ đẫn đứng như bất động nhìnNhược Bạch, cảm giác nóng ran, chát mặn như xông thẳng vào sống mũi, lồng ngựcnhư căng tràn. Đi được mấy bước, Nhược Bạch bỗng dừng lại. Quay đầu nhìn cô. Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Bách Thảo môi anh hơicong lên, nét mặt giãn ra tươi hồng như cánh sen trên núi, nhưng chỉ một giâylại trở về vẻ lãnh đạm trường trực, anh nói: “Đi nhanh lên, ăn cơm xong cònphải tập luyện”. “Vâng!” Bách Thảo không nén nổi vui mừng, nhìn anh mỉmcười. Sau đó niềm vui như bị kìm nén đột ngột dâng trào, cô cao giọng trả lời,mỗi tế bào trong người đều như reo vui nhảy múa, chưa bao giờ cảm thấy hứng thúluyện tập đến thế. Phía trước, khi Sơ Nguyên ngoái đầu tìm BáchThảo, thấy cảnh tượng đó, anh cười nhạt, ánh mắt chợt u ám. *** Trận đấu lựa chọn tuyển thủ ưu tú nhất vẫn tiếptục, trong ngày thi đấu thứ bảy, Lâm Phong đã để thua nữ tuyển thủ người Iran. Sang ngàythứ tám, Thân Ba thua Phác Trấn Ân của Xương Hải võ quán, duy có Bách Thảo vẫnthẳng đương chiến thắng.. Chiều ngày thứ chín, Bách Thảo gặp phải tuyểnthủ Nhật Bản, tên là Hirakawa Toshiko. Ngay từ khi lên sàn, Toshiko đã phòngngự rất chắc, chỉ cần Bách Thảo nhấc chân là liên tục lùi về sau. "Ha ha, cô ta sợ Bách Thảo!" Ngồi dưới khán đài, Hiểu Huỳnh đắc ý cười vang. "Cái cô tên Hirakawa Toshiko này, chẳngphải từng tham gia giải Taekwondo thanh niên quốc tế lần trước sao?", lậttập tư liệu mỏng trong tay, Quang Nhã thắc mắc, "Sao có vẻ nhát gan vậy?


XtGem Forum catalog