cạnh
xe ngựa.
Lập tức có nha hoàn tiến tới nâng Hách Liên Dung dậy,
nàng chậm rãi đứng dậy, không nhịn được xoa xoa đầu gối, khi ngẩng đầu
lên lần nữa, Nghiêm Yên đã biến mất, chẳng rõ đi đâu.
Nàng xem hiểu được ám chỉ của mình sao? Dọc đường quay trở lại, Hách Liên Dung vẫn luôn luôn bất an cân nhắc.
Như vậy hành động quyết tuyệt vẫn nên tiến hành muộn một chút đi, để tránh
Nghiêm Yên lấy được giấy rồi, mình lại đả thảo kinh xà. Đến lúc đó, Vệ
Vô Hạ không thả nàng thì thôi đi, còn đưa nàng chuyển đến nơi khác, lại
bắt tay đối phó Vị thiếu, đã có thể làm hỏng hết mọi chuyện.
“Hôm nay đi dâng hương thế nào?” Vào lúc cơm chiều, Vệ Vô Hạ hỏi.
“Còn có thể thế nào? Ngươi phái người dính chặt như vậy, ngay cả thấy nhị tỷ cùng Nghiêm Yên biểu muội cũng chẳng thể qua nói chuyện.” Hách Liên
Dung cố ý oán giận một câu, cố gắng để hành vi của mình hợp với tâm tình hiện tại, dấu diếm sơ hở.
“Bây giờ còn chưa thể để nàng quá tự
do.” Vệ Vô Hạ vẫn nhiệt tình như trước, “Chờ chúng ta tương lai trở lại
kinh thành, nàng chân chính trở thành chủ tử của bọn họ, ai cũng không
dám vô lễ với nàng.”
Động tác của Hách Liên Dung cương cứng một chút, “Kinh thành?”
“Ta phát hiện ở nơi này… nàng sẽ bị rất nhiều sự việc con người làm phân
tâm.” Vệ Vô Hạ nâng ly rượu đặt trước mặt Hách Liên Dung, lại tự rót cho mình một ly, “Ta biết trong lòng nàng vẫn còn hoài nghi với ta, ta vẫn
không chính thức giải thích với nàng, đã cho rằng những việc ta làm nàng sớm muộn gì cũng sẽ cảm giác được, thậm chí từng nghĩ nàng đã cảm nhận
được, nhưng đáng tiếc…” Hắn vươn tay, từ bên hông rút ra một cuộn chỉ
cuốn nho nhỏ, “Ta có chút thất vọng rồi.”
Nhìn cuộn chỉ kia, sắc
mặt Hách Liên Dung bỗng nhiên trở nên tái nhợt, nàng thậm chí không cần
mở ra xem, cũng biết đó chính là tờ giấy cầu cứu nàng nhét dưới bồ đoàn
kia.
“Cho nên ta không muốn chờ đợi nữa, ta muốn mang nàng trở lại kinh thành, trả lại cho nàng một đứa nhỏ.”
Hách Liên Dung “đùng” một tiếng đứng dậy, “Ngươi nằm mơ! Ta tuyệt đối không rời đi!”
“Ta cũng không phải đang thương lượng với nàng.” Vệ Vô Hạ nhìn nàng, đem ly rượu trên bên đưa qua, “Ta đã từng nói không muốn ép nàng, ta thậm chí
nghĩ tới một ngày nào đó nàng sẽ đứng bên người ta nói lời tạm biết với
Vị Thiếu Quân, nhưng mà… chờ sau khi chúng ta rời đi, ta sẽ đem toàn bộ
Vị Tất Tri trả lại cho bọn họ, bọn họ nhất định sẽ cảm tạ nàng.”
Vẻ mặt Hách Liên Dung giận dữ, chụp lấy ly rượu, “Đây là điều ngươi theo
đuổi sao? Ngươi thậm chí còn không rõ trong lòng mình nghĩ như thế nào!
Thậm chí không biết bản thân đối với ta có cảm giác gì, làm một ít
chuyện tự cho là đúng vô năng ấy, thỏa mãn cái cảm giác tự tôn biến thái của bản thân, còn tưởng rằng mình… còn tưởng rằng bản thân cao thượng
lắm ấy!”
“Tùy nàng… nghĩ sao thì nghĩ.” Vệ Vô Hạ ngửa đầu uống
hết ly rượu của mình, lại ngay tại lúc rượu trôi xuống yếu hầu được một
nửa, đột nhiên đứng dậy năm lấy lưng áo Hách Liên Dung, bóp chặt lấy gáy của nàng, chính xác hôn lên môi nàng, đem tàn rượu trong miệng đưa qua.
Hách Liên Dung bất ngờ không kịp đề phòng liều chết giãy dụa, lại không địch lại sự cường ngạnh của Vệ Vô Hạ, bị hắn nắm chặt hai tay, bị giam chặt
trong ngực hắn, nhận lấy mút căn đột nhiên mà mãnh liệt của hăn, không
chút thương hương tiếc ngọc nào.
Hách Liên dung đào thoát thất
bại chỉ có thể cắn chặt khớp hàm, không cho hắn tiến thêm bước nào nữa,
môi lại bị hắn mút cắn đến run rẩy đau đớn, hơn phân nửa rượu từ môi hắn theo sự giằng co của hai người chảy ra, theo cằm cùng cổ Hách Liên Dung chảy xuống bên trong áp nàng, giống như một cái kíp nổ, dẫn đến môi Vệ
Vô Hạ lặng lẽ đi xuống, hôn lên cái cổ xinh đẹp của nàng.
“Nàng
nói ta không biết cảm giác của ta với nàng là gì?” Ở bên gáy nàng không
chút lưu tình để lại hồng ngân, Vệ Vô Hạ ngẩng đầu nhẹ thở hổn hển, tinh tế liếm liếm lỗ tai nàng, đem thân thể áp sát nàng, “Cảm giác được sao? Cảm giác của ta đối với nàng.”
“Là chiếm đoạt.” Hách Liên Dung
căng thẳng cả người, buông tha cho việc giãy dụa vô ích, không biết từ
khi nào thì nước mắt tràn ra khỏi hốc mắt, “Ngươi thầm muốn chứng minh,
không có nữ nhân nào có thể kháng cự ngươi.”
Ánh mắt Vệ Vô Hạ tối dần, ngẩng đầu nhìn lên, nhìn nước mắt trên mặt nàng, chậm rãi mím môi, “Không chỉ như vậy, ta biết…”
Lời nói của hắn biến mất trong ánh mắt oán hận của Hách Liên Dung. Tiếp xúc với ánh nhìn bi thương như vậy, tâm tình vốn rất rõ ràng của Vệ Vô Hạ
đột nhiên trở nên do dự.
Là như vậy sao? Chính là như vậy sao?
Hắn giam giữ nàng, chỉ bởi vị nàng không phục cùng kháng cự sao? Vẫn cảm thấy Vị Thiếu Quân không xứng với nàng. Vậy từ khi nào thì trở nên như
vậy. Hơn nữa mong muôn nàng theo bên cạnh ta càng ngày càng trở nên khẩn thiết?
Biết rõ nàng là phụ nữ đã có chồng, rất rõ trong lòng
nàng có kẻ khác, thậm chí cuộc hôn nhân ngự ban này cũng vượt quá tầm
với của mình, nhưng hắn vì sao lại vẫn muốn quay lại Vị gia? Hao hết tâm tư khiến nàng cùng hắn ở một chỗ? Mọi hành động mấy ngày nay, nhìn đến
tờ giấy kia thì nhụt chí