lại, "Sao giờ này Minh Dương chưa tới nhỉ?"
Bàn tay đang đút thức ăn cho chó lông xù của Trình Điện Điện khựng lại, cô
ngẩng lên nhìn Triệu Mẫn. Triệu Mẫn như cảm giác được ánh mắt của cô, cô ta nhếch miệng, "Minh Dương được nhiều công ty lớn mời làm việc. Nhưng ba mẹ anh ấy chỉ có một người con trai nên cứ ép anh ấy tiếp quản công ty của gia đình. Một mình anh ấy phải lo lắng chu toàn cho cả công ty. Từ lúc về nước đến giờ, mình thấy anh ấy chẳng có thời gian nhàn
rỗi."
Trình Điện Điện, "..." Một mình thủ trưởng nhà cô phải lao tâm khổ trí với một đống trung đoàn đây này!
Trình Điện Điện không quan tâm Trình Minh Dương thừa kế công ty gia đình này
nọ, cô chỉ thắc mắc tại sao Trình Minh Dương đến đây ăn cơm? Rõ ràng mở
tiệc mời thủ trưởng nhà cô, tại sao lại xuất hiện thêm hai miệng ăn chực này vậy?
"Ơ mà Điện Điện, bạn trai của cậu cũng là con một à?" Triệu Mẫn hỏi về Hàn Ích Dương nhưng người cô ta đặt ra nghi vấn lại là Trình Điện Điện.
"Không." Trình Điện Điện trả lời.
"Tôi còn một em trai." Hàn Ích Dương tự giải đáp thắc mắc cho cô ta.
"Còn một em trai? Lẽ nào hồi đó thành phố S chưa triển khai chính sách kế
hoạch hóa gia đình? Làm sao lại có hai người con? Theo lý thuyết..."
"Tôi và em tôi là cùng cha khác mẹ." Hàn Ích Dương nói tùy ý. Anh đặt tách trà xuống bàn, quét mắt qua Triệu Mẫn.
Trình Điện Điện cúi gằm đầu, tâm trạng của cô rất tệ.
"Ồ... xin lỗi vì không nên hỏi vấn đề này." Giọng Triệu Mẫn nghe như tự trách bản thân.
Anh và em anh cùng cha khác mẹ. Trước sáu tuổi, anh sống ở quê với bà ngoại... Trình Điện Điện nhớ thủ trưởng từng nói với cô.
"Không sao. Năm tôi lên ba thì mẹ qua đời." Hàn Ích Dương nói đoạn, anh
nghiêng đầu nhìn vào mắt Trình Điện Điện. Anh đang dùng ánh mắt trấn an
cô, anh muốn nói với cô anh không sao.
Trình Điện Điện đặt tay lên mu bàn tay của Hàn Ích Dương.
"Quan hệ của tôi và mẹ kế rất thân thiết, không khác gì mẹ ruột." Hàn Ích Dương nói tiếp.
Trình Điện Điện đã từng chứng kiến Hàn Ích Dương ở chung với bà Hàn. Nếu anh
không chủ động nói, người khác sẽ nhìn không ra. Hay Triệu Mẫn biết gì
đó? Trình Điện Điện cảm thấy mình nghĩ ngợi lan man hơi nhiều. Cô buồn
bực kéo tay Hàn Ích Dương, "Anh muốn xem hình của em không? Em dẫn anh
lên lầu xem."
Hàn Ích Dương, "Anh rất muốn xem."
Hình trong nhà đều do ông Trình cất giữ. Thủ trưởng muốn coi hình, ông Trình không chỉ lấy hình của Trình Điện Điện, mà còn mang hết hình kỷ niệm và kỷ niệm chương ông có trong cuộc đời làm lính của mình. Ông giành giật
kể những câu chuyện liên quan đến chúng cho Hàn Ích Dương nghe.
Hóa ra ba mới là "bóng đèn" lớn nhất. Trình Điện Điện chán chường dựa vào
người Hàn Ích Dương. Không ngờ lên lầu mà vẫn phải nghe ba nhắc tới nhắc lui những câu chuyện lỗi thời của ông.
Gần tới giờ cơm, ông Trình phải xuống lầu giúp đỡ làm bếp.
Lầu trên và lầu dưới cách âm không tốt, cô loáng thoáng nghe thấy Triệu Mẫn nói cười rôm rả với mẹ.
Trình Điện Điện tựa vào người Hàn Ích Dương, cô nhẹ giọng hỏi anh, "Chuyện của mẹ anh và anh..."
"Vì anh thấy không quan trọng." Hàn Ích Dương vuốt tóc Trình Điện Điện, "Có khi nào vì chuyện này mà em thay đổi cách nhìn về anh không?"
"Làm sao như vậy được." Trình Điện Điện phủ định.
"Thế thì tốt, chuyện của anh chỉ là chuyện nhỏ." Ánh mắt Hàn Ích Dương nồng
ấm, giọng anh trầm trầm sâu lắng như bầu trời ngày thu, "Điện Điện, mẹ
anh sẽ là một bà mẹ chồng tuyệt vời."
"Đương nhiên em tin." Trình Điện Điện nóng nảy, cô sợ Hàn Ích Dương lo lắng, nghĩ ngợi nhiều ảnh hưởng đến tâm trạng của anh, cô ngửa đầu giải thích, "Em không quan tâm điều này một chút nào. Dù mẹ
anh là mẹ chồng xấu, em cũng không ngán. Thực ra lúc đầu mới quen anh,
em hơi sợ vì em thấy gia đình anh rất cao quý. Nhưng em nghĩ anh nói anh thích em, em phải tin anh là thật lòng, cũng chứng minh em có điểm thu
hút anh. Hai người thích nhau không thể so đo ai trèo cao ai, đúng
không?"
"Đúng, em nói rất hay." Hàn Ích Dương cười tán thưởng cô. Anh hỏi nhỏ cô, "Thế còn chuyện tuổi tác, em có ghét bỏ anh già hơn em không?"
"Không ghét, tuyệt đối không." Trình Điện Điện choàng tay qua vai Hàn Ích Dương, mắt cô sáng hấp háy, cô thì thầm với anh, "Chờ đến khi anh già, em sẽ đẩy xe lăn, đánh răng giả giúp anh."
Hàn Ích Dương, "... Cám ơn em."
"Anh không cần khách sáo vậy đâu." Trình Điện Điện xinh đẹp kê đầu lên vai
Hàn Ích Dương. Giọng nói của cô còn thân thiết hơn cả động tác, "Em tính thế này được không anh? Bây giờ, em nhỏ hơn anh, anh phải chiều chuộng
em nhiều một chút. Sau này anh già, em sẽ chăm sóc lại cho anh."
"..." Hàn Ích Dương không thể không thừa nhận, lòng tự trọng của anh đã bị cô gái này dùng cách thức nhẹ nhàng chà đạp nặng nề. Nhưng anh vẫn ngoan ngoãn gật đầu, "Tốt, em phải nhớ mình nói gì đấy nhé. Đến lúc anh già, em phải đẩy xe lăn và đánh răng giả cho anh."
Trình Minh Dương tới đúng vào giờ ăn cơm. Anh ta màu mè mang hai hộp hải sâm
và bào ngư tới tặng ông Trình bà Trình. Trình Minh Dương đến, Triệu Mẫn
cũng cởi
