Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326985

Bình chọn: 9.00/10/698 lượt.

Tây muốn xem đó là cái gì mới đành lòng ra tiễn bạn về chứ. Hàng tặng chị gái một chiếc túi xách Louis Vuitton. Tây nhận món quà quý giá đó mà chẳng thốt nổi lên lời, chỉ kêu lên đầy ngạc nhiên không dứt: “Trời ơi! Trời ơi!”

Coi như đã tặng quà xong, Giai lại đứng dậy toan ra về. lúc này Hàng cảm thấy hơi ái ngại, và hình như cả nhà cũng vậy. Tục ngữ có câu “gặp mặt ắt có quà”, Hàng từ Ý về. Giai vừa hay tới chơi, cuộc gặp mặt này phải “có quà” chứ, quả là rất ý nghĩa. Nhưng lấy gì cho có “ý nghĩa” đây? Hàng ngẫm nghĩ một lát xem trong va ly còn món đồ gì có thể tặng cho phụ nữ được mà lại không quá đắt, vì nếu đắt quá Hàng cũng chẳng thích tặng. cuối cùng, Hàng tặng Giai một lọ nước hoa, giá của nó không quá hai trăm tệ. Hàng cũng mua nó ngẫu hứng, xem ra cũng được, mua về để phòng khi cần vì rốt cuộc Hàng cũng phải có bạn gái chứ. Giai đương nhiên là từ chối nhận quà, nhưng Tây cầm lọ nước hoa dúi vào tay bạn bảo cứ nhận đi. Quốc thấy vậy cũng tiếp lời: “Giai giờ là cấp trên của Tây rồi, lúc nào có việc gì mong em quan tâm hơn nhé.” Mẹ Tây nghe vậy ngạc nhiên hỏi, năng lực của Tây tốt hơn Giai nhiều. Mẹ Tây lại là mẫu phụ nữ hết lòng vì sự nghiệp, vì thế đương nhiên bà cũng muốn con cái mình như vậy. Bà quay lại vặn hỏi Tây.

Thế là Tây đành nói thật rằng hiện giờ Giai là phó trưởng ban biên tập của Tây. Chuyện này Tây không nói với mẹ vì Tây biết tính mẹ, thế nào cũng truy hỏi căn nguyên cho tới cùng, và rồi sẽ lại liên quan tới Quốc và gia đình Quốc. Giai không biết điều này nên cứ phân trần. Giai giải thích với mẹ Tây rằng vì đúng lúc quan trọng Tây không thể tham gia ứng thi mà phải ở nhà dưỡng thai, nếu không chức phó trưởng ban này là của Tây chứ chẳng đến lượt Giai. Nghe vậy, nét mặt mẹ lại trùng xuống. Tây và Quốc nhìn thấy vậy trong lòng cũng không yên.

Hàng về nước sớm mấy ngày để chăm sóc bố, Tây thì suốt ngày than thở, xót xa cho Quốc vất vả bấy lâu, mẹ Tây khi nghe chuyện con gái vì phải ở nhà dưỡng thai mà không tham gia thi tuyển viên chức được mặt bỗng lạnh tanh khiến ai nhìn thấy cũng gờn gợn. Đó là không khí ngột ngạt trong gia đình Tây lúc này, còn ở nhà của Quốc thì sao, cả nhà vẫn chưa hề hay biết Tây đã sảy thai. Quốc không dám báo tin dữ này về nhà, thực sự Quốc cũng không biết phải nói làm sao nữa, vì đứa trẻ này mọi người ở nhà đã từ bỏ cả căn nhà cũ, như thế có thể thấy họ hi vọng vào đứa bé này biết bao.

Hai vợ chồng Tây không bắt xe về, mà cùng đi bộ với nhau. Quốc đút tay vào túi quần, bàn tay Quốc nắm chặt bàn tay Tây ấm áp mạnh mẽ trong túi quần ấy. hai người cùng bước đi, lặng lẽ, mà trong lòng bộn bề bao điều âu lo.

“Anh Quốc!” Tây nói trước làm Quốc chợt giật mình như thể Quốc dự cảm được Tây định nói gì với mình. Quả nhiên điều mà Tây nói ra chính là những gì Quốc đang lo nghĩ. Tây nói:

“Anh Quốc, tới lúc đó anh không được bán rẻ em đi đâu nhé.”

“Gì cơ?” Quốc vờ không hiểu.

“Anh không được nói với mọi người là em có vấn đề nên không giữ được thai!”

“Vậy anh nói thế nào bây giờ?” Quốc hỏi lại một cách bột phá.

“Thì nói anh bận…”

“Công việc của anh bận với chuyện em sinh con có liên quan gì chứ?”

“Thì anh không có thời gian chăm sóc em.”

“Nếu nói vậy mẹ và chị dâu nhất định sẽ lên chăm em.”

“Hay anh nói hiện giờ chúng ta chưa muốn sinh con, chúng ta còn đang phấn đấu.”

“Nếu thế mọi người sẽ bảo anh cứ sinh đi rồi gửi con về quê nuôi, không làm ảnh hưởng chúng ta phấn đấu.”

“Ý anh là như thế nào? Anh định nói thật với cả nhà hả? Nói rằng em không thể sinh con, em không có khả năng này, đến con chim con lợn còn biết đẻ, chúng có thai là sinh con, nói vậy để cả nhà cười em hả, để mọi người coi thường em hả?” Quốc nắm chặt hơn bàn tay nhỏ bé mềm mại trong lòng bàn tay mình mà chẳng đáp lời nào. Một lát sau, Tây lại nói: “Nếu không, anh nói là em không thích có con. Em không muốn sinh con, cùng lắm họ chỉ giận em, nhưng nếu họ biết em không thể có con họ sẽ thế nào đây? Họ sẽ mắng em là sao chổi, là làm cho anh không thể sinh con cái nối dõi…”

“Không đâu! Bố mẹ đều là người rất hiền lành, sẽ không ghét bỏ em vì chuyện này đâu.”

“Chuyện chưa xảy ra sao anh biết được! Trong con mắt của họ, phụ nữ mà không thể sinh con thì đâu phải phụ nữ. Sau này gặp mọi người em còn có thể ngẩng mặt lên không?”

“Không sinh được thì chẳng nhẽ không ngẩng mặt chắc? Đâu còn là xã hội phong kiến nữa, coi phụ nữ là công cụ sinh đẻ chắc?”

“Có khi phong kiến còn hay hơn ý chứ, cứ cưới vợ hai sinh con cho anh là xong.”

“Làm gì mà thảm thế? Bác sỹ cũng không bảo là không chữa được mà, chúng ta cùng cố gắng làm lại.”

“Làm lại? Chúng ta bao nhiêu tuổi rồi? Còn làm lại được mấy lần nữa? Có lúc em chẳng dám nghĩ nữa, cứ nghĩ sau này sẽ ra sao là trong lòng lại trống rỗng. Anh xem, bố mẹ em khi già còn có em với Hàng, khi em già thì có ai đây.”

“Anh không vậy chắc?”

“Anh đương nhiên không giống em! Anh chỉ cần lấy vợ khác là có con, em có lấy một trăm chồng khác cũng vậy, số của em là số cô quả không con không cái!”

“Đừng nói nghe thảm quá vậy. Trước đây em cũng đã nói không thích sin


XtGem Forum catalog