Pair of Vintage Old School Fru
Thời Gian Đúng Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng Lại Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327112

Bình chọn: 7.5.00/10/711 lượt.

t được, lời giáo huấn này cũng làm cho anh hiểu ra được trên

đời này còn có những thứ thật yếu ớt, nếu không biết quý trọng gấp đôi

sẽ vuột mất …



Đông Hiểu Hi tỉnh lại trong hỗn loạn, ánh mắt mơ hồ, cả người đau đớn đến không nói nên lời, cảm thấy như có cái gì đang gò bó lấy bản thân,

không thể nào nhúc nhích. Đột nhiên cô nhớ tới hình ảnh trước khi hôn

mê, Lam Thành của cô, Trạm Trạm của cô … Trong đầu đột nhiên ý thức rõ

ràng, cô cố gắng mở to hai mắt, nhìn bốn phía vách tường trắng toát,

nhìn đến chai truyền dịch nhỏ từng giọt một, tầm mắt dần dần rõ ràng.

Sau đó cô nhìn đến khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, bên cạnh

giường, con đang ngoan ngoãn được một dì đút cơm cho. Cô nở nụ cười một

chút, muốn cử động, bên tai lại truyền đến thanh âm cực kỳ ôn nhu: “Đừng nhúc nhích, trên người em có thương tích.”

Lam Thành vuốt nhẹ cái trán của cô, lại duỗi người nhấn vào chuông

báo. Không lâu sau các bác dĩ lại tới kiểm tra tình hình bệnh nhân. Đông Hiểu Hi chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ lắc đầu hay gật đầu trả lời câu hỏi

của bác sĩ, cô chỉ muốn dùng chút sức lực còn lại trong mình cho con và

Lam Thành mà thôi.

Bác sĩ đi rồi, cô lại chậm rãi mở to mắt, lúc này Lam Thành đã ôm

Trạm Trạm lại gần. Trạm Trạm vừa nhìn thấy mẹ đã muốn khóc, vươn tay nhỏ muốn chạm vào mẹ, lại bị Lam Thành ngăn lại. Đông Hiểu Hi nở nụ cười,

dùng thanh âm mỏng manh nói: “Ngoan, nhớ mẹ sao? Đến hôn mẹ nào.”

Lam Thành nghe xong, ôm Trạm Trạm đến sát mặt cô, để cho con hôn mẹ

mình rồi đem con giao cho người phụ nữ phía sau: “Ngoan, đi chơi với dì

đi, để cho mẹ con ngủ một giấc cho khỏe.”

Trạm Trạm không có quấy rầy mẹ và chú Lam, ngoan ngoãn cùng với dì nọ ngồi trên một cái giường khác dùng máy tính xem hoạt hình.

Trong phòng im lặng một lát, Lam Thành ngồi bên giường bệnh của Đông

Hiểu Hi, lấy một chút nước thấm ướt môi cho cô, sau đó cúi người hôn nhẹ lên mắt cô: “Ngủ thêm một chút, để khôi phục thể lực, nào.”

Đông Hiểu Hi lắc đầu, thong thả chuồi tay ra khỏi chăn, phủ nhẹ lên

mặt Lam Thành, anh nhất định vì cô mà đã khóc, cô biết. Nghĩ vậy, cô bất tri bất giác rơi lệ: “Ngày mai anh có đi Nhật Bản không?”

Trên đời này sao lại có người phụ nữ khờ khạo đến như vậy, sau tất cả còn có thể hỏi câu này. Trong lòng Lam Thành đau xót, nhẹ nhàng trấn an cô: “Anh thế nào cũng không đi, em cũng đừng mong lại rời khỏi anh.

Ngay cả chết em còn không sợ, lại sợ ở cùng anh một chỗ sao?”

Đông Hiểu Hi nhẹ nhàng nhắm mắt lại, gật gật đầu, nước mắt theo khóe

mắt chảy xuống gối: “Lam Thành, rốt cục khi em nằm trên giường bệnh cũng có anh bên cạnh.” Một câu nói đã nói ra toàn bộ nỗi đau và ủy khuất mấy năm nay của cô. Vốn, trước cuộc sống nhiều thứ phải tính toán, cô không biết có bao nhiêu lúc khi ốm đau, trong một khắc từng hy vọng có thể có được cảm giác thân thể đau mà lòng lại hạnh phúc. Cô sống ngày qua

ngày, luôn muốn chính mình phải kiên cường, nhưng thật ra trong tiềm

thức luôn hy vọng bản thân không phải lúc nào cũng phải kiên cường.

Đột nhiên, khuôn mặt tràn đầy nước mắt của cô nở nụ cười: “Lam Thành, may mắn em không chết, em sẽ luyến tiếc anh và con.”

“Vậy em ngoan ngoãn ngủ đi, anh và con một bước cũng không rời em.” Vĩnh viễn … vĩnh viễn …

Có lẽ thật sự không còn một chút khí lực, Đông Hiểu Hi nhắm mắt lại,

hưởng thụ cảm giác bàn tay to từng chút một vuốt ve tóc của cô. Cô cảm

thấy hơi buồn ngủ … Nhưng đột nhiên, cô mở to mắt, lấy tay sờ bụng, nhất thời hoảng hốt …

“Lam Thành, Lam Thành …”

“Ngoan, anh đây.” Lam Thành biết vì sao cô hoảng hốt, nhưng lại không biến nên an ủi như thế nào.

“Con trong bụng em không còn phải không?”

“…” Lam Thành gật đầu, nâng tay ôn nhu lau đi nước mắt của cô, “Đừng

lo, chúng ta còn có Trạm Trạm. Anh chỉ cần có em và Trạm Trạm …” Anh

không thể nói cho cô, bọn họ chỉ có thể có Trạm Trạm, việc này có thể

giấu diếm bao lâu thì giấu. Nên mừng là bọn họ lại có nhau …

“Anh trách em sao?” Đông Hiểu Hi dùng ngữ khí nhận sai chưa từng có

trước đây hỏi: “Thật ra em không muốn giấu anh, đang đợi cơ hội nói với

anh.”

Lam Thành nở nụ cười, lại gật gật đầu, nhưng anh biết cơ hội này có khả năng lại là năm năm, hoặc có thể lâu hơn …

“Thực xin lỗi, Lam Thành….”

Lam Thành lấy ngón tay đè nhẹ môi cô, bọn họ lúc này chỉ có yêu,

không có “thực xin lỗi”. Vì dỗ cho cô vui vẻ, anh cười chỉ vào con sắp

ngủ trong lòng người dì nọ “Nếu thật sự có em trai hay em gái, “vật nhỏ” sẽ ghen tị…”

“Ừ…” Tuy rằng khổ sở trong lòng, nhưng bọn họ lại có nhau về sau,

thời gian còn rất dài không phải sao? Đông Hiểu Hi nở nụ cười yếu ớt,

nâng tay không còn nhiều sức lực đem kéo áo sơ mi của Lam Thành ra khỏi

thắt lưng, đưa tay luồn vào trong, dán trên lưng anh. Cô cần nhiệt độ cơ thể của anh, chỉ cần một chút cũng đủ rồi, như vậy miệng vết thương của cô sẽ không đau nữa.

Lam Thành nghiên đầu nhìn cô, sau đó nở nụ cười hài lòng. Anh nhẹ

nhàng áp chặt cánh tay của cô đang ở trên thân thể của mình, khiến cho

cô cùng chính mình dán sát vào nhau càng thêm chặt chẽ …

Năm tháng sau, tại một hội trườn