ậy. Cô vội vã kéo
chiếc áo lên, toàn thân nóng rực, nhưng, quả thực, cái không khí khi nãy thật
tuyệt vời, cái cảm giác ấy cũng thật tuyệt...
Cô không biết rằng dáng vẻ ngây như phỗng, mặt đỏ ửng
ấy gợi cảm đến chừng nào, anh chẳng chờ đến khi cô trả lời, hức lên một tiếng
rồi lại nhoài người tới, còn cô lúc ấy lại nghĩ, nếu mà là mùa hè thì tốt, mùa
hè cô thường gầy hơn mùa đông khoảng nửa kilogam, ngực cô lúc ấy liệu có thon
hơn không? Bụng cô liệu có nhỏ hơn
một chút không? Nếu buổi tối cô không lên
mạng mà ngồi tập yoga, liệu mông cô có cong hơn một chút không? Đôi
chân cô có rắn chắc hơn không? Thấy anh cúi đầu tiến tới, cô giơ tay ra ngăn
lại, cầu khẩn: “Anh đừng chạm vào những chỗ ấy được không?”
“Thế thì chạm vào đâu?” Anh bị cô chọc cho tức quá lại
hóa cảm thấy buồn cười.
Cô ngẫm nghĩ một lúc, nhỏ nhẹ nói: “... Núi đôi...”
Ừ... Ngất! Có ai cho cô ấy sợi bún để treo cổ đi...
Một ý nghĩ kinh điển như thế này chắc chắn là chỉ mình cô nghĩ ra được...
Anh nở một nụ cười còn kinh điển hơn: “Chỗ ấy không
phải để chạm vào, mà là để ăn, anh đang ăn đây... Vì thế, miệng và tay anh đều
bận giống nhau, phiền em đừng nói gì nữa nhé!”
Ừm, được thôi, hình như lúc nãy ai đó quả thật...đang
rất bận.
Về đề nghị “núi đôi” kinh điển này của Tiểu Viên, sau
này trong một lần cô, Thang Hi Hàn và Mục Mục cùng đi ăn, trong bữa ăn, Mục Mục
có kể một câu chuyện cười, cũng không hẳn là chuyện cười, mà là một tình huống
có thật xảy ra trong chương trình Vận may 52 của Lý Vịnh...
Một đôi vợ cồng chơi trò đoán tên món ăn, vợ gợi ý,
chồng đoán.
Trên màn hình hiện lên chữ “bánh màn thầu”.
Người vợ miêu tả: “Tròn tròn, trắng trắng, có thể ăn.”
Người chồng: “...”
Người vợ tiếp tục miêu tả: “Có màu trắng ấy, mềm mềm,
buổi tối ông vẫn ăn ấy.”
Ông chồng có vẻ do căng thẳng quá, buột miệng nói ra:
“Núi đôi.”
Vào lúc mà Mục Mục phát ra hai từ “núi đôi” ấy, Tiểu
Viên đang húp canh, ngay lập tức phì ra. Thang Hi Hàn trấn tĩnh lại, vỗ vỗ vào
lưng cô, nói: “Không sao, không sao, cô ấy khá là mẫn cảm.”
Nhưng tình hình lúc ấy là thế này, Tiểu Viên nói “đôi”
xong, mới chợt giật mình, cảm thấy có gì không đúng, lúc này cô đang nghĩ gì
vậy cơ chứ? Nghĩ rằng anh có thể chạm vào đó? OMG, điều mà cô nên nghĩ đến là
việc mà bọn họ đang và sắp làm là gì chứ nhỉ?
Thế là cô lắp bắp, giọng nói run run: “Anh... anh định
làm gì?”
“Cho em nhận thưởng!”
Cô có là lợn cũng không bao giờ nói Mục Mục từng ví
von anh là giải độc đắc, giải đặc biệt.
Cô lúng túng nói: “Em...”
“Chu Tiểu Viên, em có thể không nói được không?”
“Em muốn hỏi là...”
“Im miệng!”
“Anh nói là anh sẽ không làm vậy với em mà...”
“Lúc ấy anh nói là vẫn chưa đến lúc, bây giờ thì đến
lúc rồi.”
...
Nhưng... người ta muốn anh yêu trước rồi cưới sau,
cưới xong rồi mới làm chuyện ấy, đó là sự kiên trì của em! Tuy rằng... tuy rằng
khi nãy em cũng rất hạnh phúc, rất hạnh phúc, nhưng mà...
Nhìn gương mặt ngượng ngùng của cô như muốn nói gì rồi
lại thôi, anh chợt hiểu ra, hừ một tiếng rồi vùi đầu vào trán cô. Chiếc áo ngực
của cô đã bị anh cởi ra, nhẹ nhàng treo lơ lửng trên người cô, ở góc nhìn hiện
tại của anh, thật là một cảnh tượng đẹp đẽ, thế nhưng, haizz, anh đã biết rằng,
cô vợ bé nhỏ rắc rối này của anh chẳng thể nào không nghĩ ra chuyện gì đó.
Anh bực dọc mở miệng: “Họ hàng của em đến rồi à?”
Hả, cái gì? Họ hàng cái gì? Tiểu Viên có chút khó
hiểu, liên quan gì đến họ hàng chứ? Cô trả lời: “Đâu có đâu, làm sao thế?”
Nghe cô nói hết câu “đâu có đâu”, anh thở phào rồi bế
cô về phòng ngủ, ném cô lên chiếc giường mềm mại rồi đổ người xuống
“Viên Viên...” Giọng nói trầm ấm của anh thật gợi cảm
làm sao, khiến cô bị mê hoặc. “Anh...muốn có em.” Anh từ từ ghé sát lại phía
cô, thì thầm vào tai cô, như những ngọn lửa thiêu đốt cô. Cô ấp úng nói: “Thang
Hi Hàn... em...” Cô lắp bắp một hồi, cuối cùng thều thào thốt lên: “Em sợ.”
Ngón tay anh mềm mại lướt trên cổ cô, vô tình đã đánh
thức sự ham muốn từ một góc nhỏ nào đó trong trái tim cô. Nụ hôn như những bông
tuyết ngoài kia bay lượn khắp không trung, bao trùm lấy cô, mềm mại và ấm áp,
từ từ hạ xuống rồi nhanh chóng tan biến đi, trái tim cô cũng tan biến theo từng
nụ hôn của anh.
“Anh sẽ bảo vệ em...” Anh thì thầm, đôi mắt sâu thẳm
mơ màng.
Cô ngay lập tức dịu xuống, chìm đắm một cách tình
nguyện.
Có người nói sự kết hợp giữa tình yêu và tình dục cũng
giống như tiếng hát của nữ thần biển cả Siren, một vẻ đẹp khiến người ta rơi
lệ, chiếm giữ khiến bạn chẳng có cách nào thoát ra.
Anh nhẹ nhàng hôn lên mí mắt cô, hai mí mắt chớp lia
lịa như đang nhảy múa, anh hôn từng chút, từng chút một vô cùng cẩn thận. Cô
nằm bên dưới anh, người khẽ run lên, làm da trắng như tuyết, bừng lên vẻ đẹp nõn
nà.
Cho đến khi anh đọc được trong đôi mắt cô sự im lặng,
tin tưởng, dựa dẫm vào một tình yêu sâu đậm, lúc ấy anh mới nhẹ nhàng đè lên,
dịu dàng đặt từng nụ hôn lên làn da cô, vừa cẩn thận vừa trân trọng. Cô nắm lấy
cổ anh, cố gắng kéo mình lại gần, tất
cả những suy nghĩ và lo lắng đã