nhanh chóng tìm thấy quyển “Binh pháp Tôn Tử” của Lệ Trí Thành. Khi ngón tay chạm vào gáy sách, trong lòng cô hơi xúc động.
Tờ cẩm nang thứ hai, tôi đến ngay đây.
Không thể để Lệ Trí Thành bắt gặp. Anh mà nhìn thấy, tức là cô sẽ trở thành người của anh. Vì vậy cô chỉ có thể xem trộm.
Lâm Thiển rút quyển sách, lật giở một lượt, liền nhìn thấy tờ giấy gấp làm
tư. Cô vội mở ra xem: Thỉnh quân nhập úng, mượn dao giết người...
Đây là tờ diệu kế đầu tiên. Lâm Thiển gấp lại như cũ, kẹp vào quyển sách.
Sau đó, cô giở tiếp trang sau, lại phát hiện một tờ. Mặc dù chưa mở ra
nhưng Lâm Thiển vẫn lờ mờ nhìn thấy mấy từ trên tờ giấy mỏng màu trắng:
Nhất tiễn tam điêu[2'>...
[2'> Nhất tiễn tam điêu: Một mũi tên trúng ba con chim, một mũi tên trúng ba đích.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân quen thuộc. Giọng nói của
Tưởng Viên vọng vào: “Lệ tổng, giám đốc Lâm đang ở bên trong.”
“Tôi biết rồi.”
Lâm Thiển vội vàng nhét tờ giấy vào quyển sách rồi đặt về chỗ cũ. Tiếp
theo, cô chạy nhanh ra ghế sofa. Vừa đặt mông xuống ghế, Lâm Thiển liền
nghe thấy tiếng mở cửa.
Lâm Thiển nở nụ cười rạng rỡ: “Lệ tổng”.
Lệ Trí Thành thuận tay đóng cửa, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt chăm chú, vô
tư và thẳng thắn, phảng phất mấy ngày xa nhau không tồn tại, anh vẫn là
người đàn ông theo đuổi cô buổi tối hôm đó.
Lâm Thiển ngồi im, nhưng cô có thể cảm nhận, không khí trong căn phòng trở nên mờ ám theo cái nhìn vô ý của anh.
Lệ Trí Thành đi đến bàn làm việc, cầm cốc nước uống một ngụm rồi cởi áo
comple vắt lên thành ghế. Sau đó, anh cầm một tập tài liệu đi về phía
cô. Vừa đi một hai bước, anh đột nhiên quay đầu về phía giá sách.
Lâm Thiển thuận theo ánh mắt của anh, giật nảy mình. Tờ cẩm nang diệu kế thứ hai rơi xuống đất từ bao giờ.
Lâm Thiển lập tức quyết định giả bộ ngốc nghếch.
Lệ Trí Thành chậm rãi đi đến bên giá sách, cúi xuống nhặt tờ giấy nhưng
không kẹp vào quyển sách mà cầm trong tay, sau đó quay đầu nhìn người
phụ nữ.
Bốn mắt chạm nhau, Lâm Thiển tỏ ra thản nhiên. Tuy
nhiên, trong lòng cô có cảm giác làm chuyện xấu bị phụ huynh tóm được
như lúc còn nhỏ.
Cô bất chợt thấy hơi buồn cười.
Trong phòng làm việc của Lệ Trí Thành có ba chiếc sofa, một ghế dài, một ghế
đôi và một ghế đơn. Lệ Trí Thành thường ngồi ở chiếc ghế đơn nên lúc
này, Lâm Thiển ngồi ở ghế dài bên cạnh để tiện báo cáo công việc.
Ai ngờ, khi đi tới bàn uống trà, anh không ngồi ở ghế đơn mà ngồi xuống cạnh Lâm Thiển.
Mùi hương quen thuộc của riêng anh tựa hồ lại bao trùm cả người cô trong
giây lát. Căn phòng rất yên tĩnh, hai người ngồi nhìn nhau.
Lâm Thiển lên tiếng trước: “Lệ tổng tìm tôi có chuyện gì vậy?”
Lệ Trí Thành không trả lời mà cầm tờ cẩm nang diệu kế. Lâm Thiển tròn mắt
theo dõi động tác của anh, chỉ thấy anh liếc cô một cái rồi bỏ vào túi
áo sơ mi của mình.
Rõ ràng Lệ Trí Thành không lên tiếng nhưng Lâm Thiển bỗng dưng đỏ mặt. Bởi cô nhớ đến câu nói của anh lần trước:
muốn xem thì tự mình lại đây lấy.
Lần trước, anh chỉ cầm trong tay, đặt lên thành ghế, còn lần này...
Giống như không hề phát giác cử chỉ của mình lại một lần nữa khiến người phụ
nữ bên cạnh bối rối, Lệ Trí Thành thản nhiên đặt tập tài liệu ra trước
mặt cô: “Em xem đi.”
Lâm Thiển mở ra, bên trong là lý lịch
của năm sáu người, đều là nhân viên của tập đoàn. Lâm Thiển hiểu ra vấn
đề, đây là những nhân tài thuộc tổ dự án của các loại sản phẩm có biểu
hiện đặc biệt xuất sắc trong thời gian qua. Đa phần là người có thâm
niên công tác năm năm trở lên nên tương đối đáng tin cậy.
Binh giỏi tướng mạnh. Đây là dành cho cô hay sao?
Đang định mở miệng, giọng nói trầm thấp của Lệ Trí Thành vang lên bên tai cô: “Em thấy sao về quyết định của tôi ngày hôm nay?”
Lâm Thiển đặt tài liệu xuống bàn, ngoảnh đầu nhìn anh.
Lúc này, Lệ Trí Thành đang ngồi tựa vào thành ghế, hai chân vắt chéo, một
tay đặt lên thành ghế sau lưng cô, một tay đặt lên đầu gối. Anh đang
nhìn cô bằng ánh mắt mang hàm ý sâu xa.
Lâm Thiển đáp khẽ: “Tôi có một nghi vấn.”
“Em nói đi.”
Kỳ thực nghi vấn này đã xuất hiện trong đầu Lâm Thiển từ trong cuộc họp
ban nãy. Do mọi người bàn tán sôi nổi nên cô không đề cập tới.
“Thật ra trong thời gian qua, tôi thường nghĩ đến cuộc chiến thương mại do anh phát động lần trước.”
“Ừ.”
“Nhắc đến mới nói, lần trước chúng ta cũng được coi như dùng chiêu bất ngờ.
Chiến lược bán sản phẩm cao cấp với giá thấp để chiếm thị trường bậc
trung chỉ Ái Đạt chúng ta có thể làm được, Tân Bảo Thụy và Tư Mỹ Kỳ
không thể.”
Khóe mắt Lệ Trí Thành vụt qua ý cười.
Lâm Thiển hít một hơi sâu, tiếp tục lên tiếng: “Bởi vì thời gian trước đó,
sản phẩm từ giá cao đến giá thấp của Ái Đạt đã bị mất thị trường, nên
chúng ta dùng chiêu này cũng không phát sinh nhiều ảnh hưởng tiêu cực.
Tuy nhiên, Tân Bảo Thụy và Tư Mỹ Kỳ khác chúng ta. Hệ thống giá cả của
bọn họ rất hoàn thiện, nếu làm như chúng ta, toàn bộ hệ thống giá của họ sẽ bị loạn. Chúng ta coi như bắt đầu lại, còn bọn họ làm sẽ thành tự
đập đá vào chân mình.”
“Ừ. Vậy thì sao?”
“Do đó,
về vấn đề Tư Mỹ K
