Disneyland 1972 Love the old s
Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212945

Bình chọn: 7.5.00/10/1294 lượt.

hật lâu sau, Tiểu Ba nói: “Kì Kì, em còn muốn nói chuyện với anh không?”. Tôi cúi đầu không hé răng. Anh ấy bỗng chỉ lên khuôn mặt mang biểu tình buồn buồn của mình, muốn nói cái gì nhưng lại thôi, tôi cắn cắn môi, tước vũ khí đầu hàng, “Anh thật ngốc, nếu em trả lời anh, thì không phải là đã nói chuyện với anh sao? Em đang giận anh đó, anh không biết à. Tiểu Ba, anh ngốc như thế thì sau này làm sao dỗ bạn gái được?”

“Em còn giận không?”.

Tôi trừng mắt nhìn anh, “Vô nghĩa! Thử nghĩ xem nếu anh bị người ta đánh một cái thì sao, em đương nhiên rất giận rồi! Nhưng nếu em có anh trai, anh trai đánh em, em giận thì có giận, dù sao cũng không thể giận cả đời được.”

Anh nở nụ cười, xoa xoa bả vai tôi, “Đau

“Có.” Tôi ngồi xuống ghế da của anh Lí, để anh ấy bóp vai cho mình.

Anh ấy vừa bóp vai cho tôi vừa nói: “Trước đây tính tình anh cũng rất giống em, hay đánh nhau với người ta, chỉ cần tức giận thì sẽ ra tay không xem nặng nhẹ gì, cứ nhằm vào đầu đối phương mà đánh, thiếu chút nữa gây tai nạn chết người, may mắn gặp được anh Lí, anh ấy chi không ít tiền mới giúp anh giải quyết xong mọi chuyện.”

“Vì sao?”. “Xúc động thời niên thiếu, vì những chuyện mà lúc đấy cảm thấy rất quan trọng, nhưng thật ra đó là những chuyện không đáng, em có thể tưởng tượng được, nếu trước đây anh thật sự gây tai nạn chết người thì sẽ thế nào không?”.

“Em sẽ không thể quen anh.”

Anh ấy cười rộ lên, biết tôi đang tránh nặng tìm nhẹ, cũng không nói ra, chỉ nói: “Kì Kì, tuổi trẻ thường mắc rất nhiều sai lầm, nhưng vẫn còn cơ hội sửa đúng, có điều có những sai lầm không thể mắc phải, nếu phạm vào, sẽ không còn đường lui nữa đâu.”

Tôi không nói gì, Tiểu Ba ngồi xuống bàn làm việc của anh Lí, hai tay chống lên thành ghế dựa, hơi nghiêng người về trước, nhìn tôi, “Chúng ta từ nhỏ đã không giống những người khác, cuộc sống của những đứa trẻ khác có tiếng cười, có tình yêu thương, họ có sợ hãi, có nhớ nhung, nhưng chúng ta không có, đối với thế giới này và ngay cả bản thân mình chúng ta đều mang nỗi tuyệt vọng, trong tiềm thức của chúng ta có thể cảm thấy sống là chuyện vất vả nhất, nhưng, điều đó không đúng, nguyên nhân chỉ vì vận mệnh cho chúng ta quá ít, chúng ta càng phải học cách yêu thương, quý trọng bản thân mình hơn. Em cho rằng anh tức giận là vì em muốn giết ba thằng kia sao? Nếu không có pháp luật, em muốn giết chúng, thì anh sẽ tìm dao giúp em.”

“Vậy. . . Vậy anh tức giận cái gì?”. “Anh tức giận là, chỉ vì ba đống rác rưởi đó mà em muốn hủy diệt bản thân, chẳng lẽ em không coi trọng chính mình sao?”

Nước mắt tôi trào tới hốc mắt, cũng không muốn để anh ấy nhìn thấy, tôi vội quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy, “Mới trước đây thôi, chúng ta đều rất yếu ớt, vì không muốn thế giới bên ngoài bắt nạt mình, nên chúng ta liều mạng bằng bất cứ giá nào, nhưng bây giờ chúng ta đã trưởng thành rồi, phải học được cách xử lý mâu thuẫn trong cuộc sống.”

Tôi vụng trộm lau nước mắt, cười nói: “Lần sau em sẽ học được cách khống chế cảm xúc

Tiểu Ba mỉm cười nói: “Thế giới bên ngoài rất lớn, phải cố gắng bay ra nhìn một lần mới không uổng công cả đời, vì vậy không thể làm đôi cánh của mình bị thương quá sớm.”

Tôi nghe ý hiểu ý không, bay đi đâu? Muốn nhìn cái gì?

Tiểu Ba hỏi: “Kì Kì, sau này em muốn làm gì?” Ngoài đề bài văn trên lớp “Lý tưởng của em” ra, dường như tới giờ vẫn không ai hỏi tôi vấn đề này, tôi cau mày suy tư, nói: “Em cũng không biết, trước đây em nghĩ khi trưởng thành sẽ đến ở cùng ông ngoại, nhưng ông ngoại đã không còn nữa rồi.”

“Vậy đại học thì sao?”. “Đỗ hay không cũng không sao, em không nghĩ nhiều đến chuyện vào đại học, học trường kỹ thuật cũng rất tốt, gần nhà em có chị Đan Nguyên đi làm thủy điện, mỗi ngày nhìn máy móc ngẩn người cũng kiếm được tiền, mười bảy tuổi đã có thể nuôi sống bản thân rồi, nếu em có thể giống chị ấy thì cũng rất tốt.

Tiểu Ba không ngờ tôi lại có ý muốn đi làm ở ngành thủy điện để kiếm tiền sớm, nén cười hỏi: “Ngày nào cũng làm một việc như vậy, em không sợ nhàm chán à? Em có việc gì rất thích làm không?”.

“Có. . . có. . . Em thích đọc sách, có thể mở một hiệu sách nhỏ, như thế ngày nào cũng được đọc sách mà lại còn kiếm được tiền nữa.” Tôi càng nói càng hưng phấn, “Anh làm việc buôn bán, Hiểu Phỉ đi làm, chúng ta cuối tuần tụ tập lại, cùng nhau chơi poker, ăn thịt dê nướng, uống bia.” Tôi chỉ vào người anh ấy, “Anh cũng có tướng đấy, tương lai khẳng định là kẻ có tiền, không được ghét kẻ nghèo hèn yêu kẻ giàu sang đâu đấy”. Tiểu Ba cười to, “Được, anh mời khách.”

(poker là trò chơi bằng bài tây… nói về trò này chắc tốn cả ngày ^^.)

Tôi cũng cười rộ lên, có một chút vui vẻ, cũng có một chút an tâm.

Tiểu Ba nhìn đồng hồ, nói: “Anh đưa em về nhà.”

Hai người sóng vai bước ra ngoài, mặc dù gần khuya rồi, nhưng sàn nhảy lại càng sôi động hơn, tôi hỏi anh: “Cách bố trí ở đây là ý tưởng của anh à?”. “Ừ.”

Trương Tuấn và bạn gái của cậu ta đang ngồi cạnh nhau, có vẻ đang có tâm sự, người ta nói năm câu, cậu chỉ đáp lại một câu. Cô ta kéo cánh tay cậu, vừa nói vừa nhìn sàn nhảy,