hải cười cô đánh nhau, mà là cười cô biết rõ thua rồi còn đánh, làm cho mình một thân nhếch nhác, không tự lượng sức, đúng không?
“Tại sao lại đanh nhau?”
Cô liếc hắn một cái. “Cô ta lục lọi đồ của tôi, cho nên tôi mới đoạt nó lại, sau đó cô ta vung tay tát tôi một cái, tôi muốn cô ta nói xin lỗi, cô ta lại không nói, tôi liền đánh trả, sau đó cô ta túm tóc tôi kéo quần áo tôi, tôi cũng làm y như vậy, dù sao, tôi tuyệt đối sẽ không nói lời xin lỗi.”
Tần Hạo Đông hơi mím môi, căn bản cũng không có ý định muốn cô nói xin lỗi.
Nhìn thấy cô bày ra không mặt bị thương, hắn một mực đè nén cơn giận của mình, bất quá, điều này cô không cần biết.
“Vẫn còn rất đau sao?” Giọng nói trầm thấp ôn nhu quanh quẩn trong phòng. Con mắt hắn, chớp cũng không chớp rơi trên mặt cô. Dịu dàng như vậy, cưng chiều như vậy, ánh mắt này, khiến Hạ Mạn Nghê không khỏi đỏ mặt, trái tim vốn bình lặng không khỏi nhảy loạn, cũng sắp bật ra ngoài rồi. Cô né tránh đôi mắt hắn, nghĩ đến lúc mới đến đêm hôm đó uống trà ở biệt thự, thái độ đột nhiên trở nên lạnh nhạt, làm cô toàn thân không thoải mái. Loại cảm giác đó rất đáng ghét, cái cảm giác giống như bị người khác vứt bỏ.
Cô không thể không thừa nhận, hắn đi công tác suốt bảy ngày, hình ảnh như vậy, cảm giác như vậy giống như một cái gai ở trong cô họng, thế nào cũng không dễ chịu
Hiện tại hắn đối với cô rất dịu dàng.
Cô không thể ngu ngốc động lòng.
Đúng vậy a, động lòng, cô không thể tin được chính mình vậy mà lại dùng tới hai chữ này, thế nhưng dường như so sánh hai chữ này rất chính xác tâm trạng rồi.
Rõ ràng, người đàn ông này không phải là một món ăn mà cô có thể ăn, thế nhưng bày ra trước mắt là một món ăn ngon miệng hợp khẩu vị, mùi thơm bốn phía, làm cho cô tâm không nhịn được, ngứa tay muốn trộm ăn một miếng cho đỡ thèm, biết rõ là nếu ăn có thể sẽ dị ứng hoặc là sinh nghiện, nhưng là vẫn nhịn không được…..
Chính là cảm giác như vậy. Chỉ là, cô càng ngày càng cảm thấy món ăn này ăn vào có thể sẽ đau bụng thật lâu, nếu đã như vậy, tốt hơn hết là một miếng cũng không nên ăn, ngay cả thử cũng không nên thử một chút.
Hạ Mạn Nghê đứng dậy. “Không phải nói muốn đến gặp Giám đốc Vương sao? Trước khi đi tôi phải sửa sang lại quần áo một chút, còn nữa, mặc dù tôi đã đem hơn phân nửa văn kiện chỉnh sửa lại, nhưng vẫn còn đống công việc chờ tôi bắt đầu, nếu như không phải vô cùng cần thiết, tôi hi vọng tổng giám đốc tự mình có thể đi, không cần kéo tôi theo, tôi còn bề bộn nhiều việc.”
“Không có Giám đốc Vương.” Tần Hạo Đông bật cười. “Đó là cái cớ, muốn nhìn rõ ràng cô rốt cuộc có hay không bị thương ở chỗ nào, như vậy mà thôi.”
A? Hạ Mạn Nghê cả người kinh ngạc nhíu mày.
Tâm, lại đang nhảy loạn.
Ngoài ý muốn, Tần Hạo Đông đưa tay lấy mắt kiếng trên mặt nàng xuống —
“Anh làm gì đấy?” Luôn động tay động chân như vây, rất đáng ghét. Cô đưa tay muốn đoạt lại đồ dạc của mình, lại nghĩ đến mình hiện tại không thích hợp lộn xộn, tránh cho cảnh xuân lại bị người đàn ông này nhìn thấy, đành phải thôi.
“Mắt kiếng này rất xấu, đừng đeo.” Tần Hạo Đông lần nữa thuận tay đem mắt kiếng của cô bỏ vào trong túi áo ngực.
“Anh là trộm chuyên nghiệp à, lấy đồ của tôi làm cái gì!” Cô tức giận đến giậm chân. Nào có ai như vậy? Hắn là gì của cô? Luôn tịch thu đồ của cô, đầu tiên là trâm cài tóc, sau đó là mắt kiếng. (tiếp theo là cái gì thì em cũng chịu >_<).
Hắn cười một tiếng, bị cô mắng là trộm cũng không nổi giận.
“Tôi cận thị 4 độ, anh không trả tôi, bảo tôi làm sao báo cáo công việc? Lấy ra!” Cô một tay nắm cổ áo, một tay che mặt, chỉ có thể kêu la, động cũng không dám động, căn bản là trơ mắt nhìn hắn không thể làm gì khác.
“Hạ thư ký rất chán ghét tôi sao?” Tần Hạo Đông đột nhiên mở miệng hỏi, ưu nhã thanh thản ôm ngực liếc nhìn cô.
A? Hạ Mạn Nghê sửng sốt một chút, không hiểu nhìn lại hắn. Thế nào để tài đột nhiên chuyển đến vấn đề này a?
“Hẳn là thực chán ghét?” Hắn miệng nói, chờ đợi câu trả lời thuyết phục của cô.
Không biết vì sao a, đột nhiên muốn trêu trọc cô thư ký đứng đắn của hắn một chút. Hơn nữa, cô quả thật không làm cho hắn thất vọng, giờ phút này bộ dạng ngây người, thật đúng là rất thú vị.
“Tại sao….. Đột nhiên lại hỏi như vậy?”
“Chỉ là muốn nói cho cô biết, nếu như cô rất chán ghét tôi, cứ tiếp tục ghét nữa đi, như vậy còn tốt hơn so với việc không cẩn thận yêu tôi.” Kinh ngạc, Hạ Mạn Nghê nhìn về phía hắn.
Trong nháy mắt như vậy, cô cảm thấy suy nghĩ giống như bị hắn nhìn xuyên thấu, làm cho cô buồn bực đến không có biện pháp hít thở.
Hắn nhìn ra cái gì sao?
Không thể nào! Cô không có lộ ra một chút xíu biểu tình nào muốn ăn tươi hắn!
Nhìn thấy biểu tình này của cô, Tần Hạo Đông, thật vất vả mới mới nhịn được cười.
“Ở chỗ này nghỉ ngơi một chút đi, tôi nghe nói mấy buổi tối cô thức tới khuya, tinh thần xem ra rất kém, chẳng qua là vừa mới chứng kiến cô đánh nhau cùng người ta, tôi nghĩ hẳn là vẫn còn chống đỡ được đi, cho nên ngủ một chút đi, tôi xử lý xong việc sau đó tới tìm cô, chúng ta cùng nhau về nhà.”
Cái gì cùng cái gì? Cùng nhau về nhà? “Tự tôi