có thể che đi hơn nửa khuôn mặt cô, dễ dàng che dấu mệt mỏi và cảm xúc, còn có gương mặt cô rất dễ dàng đỏ hay làm người khác hiểu lầm, coi như nhất cử lưỡng tiện. Thật mệt muốn chết rồi…..
Hạ Mạn Nghê tựa đầu trên mặt bàn, cảm thấy phút chốc đầu rất nặng cô sắp không nâng dậy được rồi. Liên tục nhiều ngày thức đêm làm cho thể lực cô sắp không thể chống đỡ được nữa rồi, bất quá cuối cùng cũng làm hết hơn một nửa số liệu, trước tạm thời có thể để cho đoàn cố vấn triển khai hoạt động một số hạng mục, để Tần Hạo Đông sau khi về nước là có thể ngay lập tức tiến hành triệu tập hội nghị thảo luận chi tiết một chút hạng mục công việc rồi.
Hiệu quả công việc của cô, coi như là tạm thời che được miệng của những người trong đoàn cố vấn.
Mặc dù bọn họ vẫn còn tức giận đối với việc cô lái Ferrari đi làm, bí mật lại vụng trộm nói xấu cô, chẳng qua ai quản được bọn họ nói khỉ gì? Xe Ferrari đúng là của người đàn ông tập đoàn Bắc Phong, căn bản chính là nhân tiện làm lễ vật mà thôi, bởi vì xe nổi tiếng để không sẽ hư hỏng a, cho nên nhờ cô giúp hắn lái xe ra khỏi cửa mỗi ngày, chậc, đảo ngược thành ân điển của cô rồi.
Hạ Mạn Nghê chợp mắt, muốn ngủ một lát, một trận thanh âm vừa nhỏ vừa the thé truyền vào lỗ tai cô.
“Tôi muốn tìm Tần Hạo Đông, gọi hắn lập tức đi ra gặp tôi!” Một người phụ nữ xinh đẹp cao ngạo, vặn eo lắc mông xuất hiện bên ngoài cửa phòng làm việc tổng giám đốc, cũng chính là nơi vừa nãy cô làm việc.
“Cô là ai vậy?” Hạ Mạn Nghê đem đầu ở trên mặt bàn ngước lên, hơi nhíu lông mày.
Thành thật mà nói, cô có chút không vui. Bởi vì đầu cô nặng sắp chết, rất muốn ngủ, người bình thường sẽ không chưa thông báo đã xông vao, nhưng mà dù sao người phụ nữ này cũng đã tiến vào, trừ bỏ nói chuyện cùng cô ta, Hạ Mạn Nghê cũng không tìm được biện pháp xử lí có thể đuổi cô ta ra ngoài.
“Cô không biết tôi sao?”
“Thật ngại, tôi mới từ New York tới đây không lâu, xin hỏi cô là?”
“Giang Tử Vân, tôi có gọi điện thoại đến, không chỉ một lần.”
Thì ra là Giang Tử Vân! Con gái một của tập đoàn Giang thị nắm giữ cán cân tàu thuyền trên biển từ bắc đến nam – Giang Tử Vân! Cô đã hỏi qua cô trợ lý, nghe nói là niềm vui mới của Tần Hạo Đông, hai người còn lên mặt báo, quan hệ không phải nhỏ. Đã như vậy, vẫn nên có lễ độ, nói thế nào cũng là phụ nữ của tổng giám đốc.
Hạ Mạn Nghê đứng lớn, mang theo một chút áy náy nói. “Thật ngại, thì ra là Giang tiểu thư. Tổng giám đốc xuất ngoại còn chưa trở về. Tôi nhớ thời điểm nói chuyện điện thoại cùng Giang tiểu thư đã có nói qua, Giang tiểu thư thế nào còn đến đây một chuyến? Khiến cô uổng công rồi, thật là xấu hổ.”
Giang Tử Vân nhìn Hạ Mạn Nghê một cái, một chút cũng không thích kiểu cười lạnh lùng trên mặt thư ký này, rõ ràng cô ta mới là thiên kim đại tiểu thư, không biết vì sao lại có cảm giác cô thư ký này so với cô ta còn cao ngạo hơn mấy phần, làm cô ta nhìn cực kì chướng mắt.
“Tôi đã hỏi rồi, hôm nay anh ấy sẽ trở về, không phải sao?”
Oa, không ngờ tin tức thật là nhanh a, xem ra trong công ty cô có tình báo viên mà.
“Có thể là vậy, Giang tiểu thư, nhưng mà tổng giám đốc còn chưa đến công ty.” Hạ Mạn Nghê vô cùng cung kính nói, trên mặt mười phần vẫn là biểu tình lạnh nhạt.
“Có thể? Cô làm thư ký kiểu gì vậy? Ngay cả ông chủ của mình lúc nào đến cũng không biết?” Giang Tử Vân vừa hỏi vừa quan sát căn phòng làm việc này, một đôi tay lục lọi sờ đông sờ tây.
“Cái này, tôi không rõ lắm…” Hạ Mạn Nghê đột nhiên nhìn thấy Giang Tử Vân tiện tay cầm ở trên bàn một phần số liệu trong cặp muốn mở ra xem, liên tục không ngừng mở miệng ngăn lại. “Giang tiểu thư, phần văn kiện đó là văn kiện cơ mật!”
Giang Tử Vân nhìn cô. “Ý của cô là tôi không thể nhìn?” (bingo. hừ)
“Đúng, ngoại trừ tổng giám đốc những người khác không thể nhìn, Giang tiểu thư xin thứ lỗi.” Trên thực tế là cô Hạ Mạn Nghê ghét nhất người khác chạm loạn vào đồ của cô, không cần biết có phải là cơ mật hay không, không cho nhìn chính là không cho nhìn.
“Nếu như tôi nhất định muốn xem cũng không được sao?”
“Rất xin lỗi, tôi có trách nhiệm của tôi, tuyệt đối không thể để cho người khác xem phần văn kiện đó, nếu như Giang tiểu thư cứng rắn muốn xem, vậy tôi không thể làm gì khác hơn là đoạt lại nó.”
Thật là một đứa con gái không hiểu trên dưới!
“Vậy sao?” Giang Tử Vân cười một tiếng. “Như vậy hãy lại đây giành a, ngược lại tôi muốn nhìn Hạ thư ký có thể giảo hoạt tới trình độ nào?”
Nói xong, Giang Tử Vân cúi đầu muốn mở ra cặp số liệu này, Hạ Mạn Nghê không thể làm gì khác hơn là sải bước đi về phía trước, trực tiếp đem cặp tư liệu từ trong tay cô ta lấy lại.
“Thật xin lỗi, Giang tiểu thư, cô thực sự không thể xem!”
Ba một tiếng, một bạt tai cứ như vậy trực tiếp lướt nhanh trên mặt Hạ Mạn Nghê,không chỉ đánh rớt mắt kính trên mặt cô, chiếc nhẫn ba carat trên tay Giang Tử Vân quẹt qua làm mặt Hạ Mạn Nghê bị thương. (ngồi edit mà tức quá đi mất)
Đau a, nửa gương mặt nổi lên sưng đỏ, tiếp đó là đau rát. Hạ Mạn Nghê quả thật sắp phát điên, cô hơi híp mắt nhìn chằm chằm Giang Tử Vân, rất muốn tiến lên túm tóc đối ph
