Thư Ký Không Lên Giường

Thư Ký Không Lên Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322532

Bình chọn: 7.5.00/10/253 lượt.

ền, vì chuyện khác, hiểu không?”

“Vâng, hiểu ạ.” Đứa nhỏ gật đầu một cái. “Dì cũng sẽ tức giận sao? Bởi vì chuyện của người lớn?”

“Có a, cũng hay có.”

“Vậy……...Không cần đối với Tiểu Ân tức giận. Tiểu Ân yêu dì, không cần dì tức giận Tiểu Ân.”

Hạ Mạn nghê nghe xong vành mắt không khỏi hồng, tay ôm Tiểu Ân chặt hơn. Tiểu tử này! Thật đúng là lời ngon tiếng ngọt a, là giống ai nhỉ? “Ừ, dì sẽ không, dì cũng yêu Tiểu Ân a.” Đứa nhỏ này…… Rất thiếu hụt tình yêu đi? Tình yêu của người mẹ, là quan trọng đến cỡ nào với đứa bé, coi như Tần Hạo Đông là người ba tốt, cũng không cách nào thay thế được tình thương của mẹ.

“Dì có thể làm mẹ không? Mẹ của con.”

“Hạ Mạn Nghê ngây ngẩn cả người, một hồi lâu cũng không nói ra lời.

“Tiểu Ân muốn có mẹ.”

“Tiểu Ân……”

“Dì không thích Tiểu Ân sao?”

“Dì dĩ nhiên thích Tiểu Ân, rất rất thích.” Cô ôm mặt hắn, nói rất nghiêm túc. “Nhưng mà dì không thể làm mẹ Tiểu Ân.”

“Tại sao?”

“Bởi vì một người phụ nữ kết hôn với ba ba mới có thể gọi là mẹ.”

“Vậy dì hãy kết hôn cùng ba có được hay không? Như vậy Tiểu Ân mới có thể gọi dì là mẹ.” Khuôn mặt nho nhỏ cũng rất nghiêm túc nhìn cô.

Cái gì? “Không được!” Hạ Mạn Nghê có chút thất kinh. “Cái đó, Tiểu Ân, không thể nói lung tung, kết hôn là hai người yêu nhau mới có thể.”

“Dì không yêu ba sao?”

À? Thật là, thế nào càng nói càng đi xa thế này?

“Cái đó…….” Nói yêu cũng không đúng, nói không yêu lại sở tổn thương lòng của Tiểu Ân, dù sao trong suy nghĩ của đứa nhỏ thì ba luôn vĩ đại và độc nhất vô nhị, Hạ Mạn Nghê do dự, có chút khó khăn.

Tiểu Ân đợi, ngẩng mặt đến cổ cũng mỏi nhừ, vẫn là không đợi được câu trả lời của cô.

“Nghĩ như thế nào mà lâu như vậy a, dì? Ba rất tuấn tú, dì thật không thích ba sao?”

“Cái đó…… Cũng không phải là không thích, chỉ là…..” Hạ Mạn Nghê thân mật giải thích cùng Tiểu Ân một chút giữa thích của nam nữ, cùng với trong tưởng tượng của nó không giống nhau, nhưng mà Tiểu Ân lại đột nhiên từ trong ngực cô nhảy dựng lên, mặt hưng phấn nhìn cô —— “Đó chính là thích sao?” Hắn kêu to.

“Dì thích ba, vậy dì có thể làm mẹ con! Mẹ mẹ mẹ! Con có thể gọi dì là mẹ! Mẹ!”

“Thật là quá đáng!” Tiếng trách mắng lạnh lùng có một chút tức giận vang lên ở cửa đại sảnh.

Hạ Mạn Nghê nghe tiếng nhìn lại, thấy một người mặc một thân âu phục màu xanh lam, áo khoác là một cái áo màu vàng sợi dệt kim. Cô ấy có một mái tóc thẳng tắp, đen dài, mắt to, mũi thẳng, da trắng nõn trong suốt, có thể nhìn ra người phụ nữ này trời sinh mỹ lệ, đúng là hình mẫu mà đàn ông mơ ước.

Không cần cố gắng suy đoán, Hạ Mạn Nghê cũng biết vị mỹ nữ này là mẹ Tiểu Ân, bởi vì cô ấy có thể như vậy không lịch sự thông báo trước liền thẳng tắp đi tới cửa, bởi vì cặp mắt xinh đẹp kia của cô ấy, bởi vì giờ phút này cô ấy đang nhìn mình mang theo nồng đập ghen tỵ.

“Mẹ……..” Tiểu Ân thấy mẹ, chỉ là sợ hãi kêu một câu, thân thể cũng không tự chủ trở về trong ngực Hạ Mạn Nghê.

Uông Hiểu Nhu thấy con trai thế nhưng nhìn thấy mình còn không có qua phía bên mình, ngược lại chốn vào trong ngực đối phương, giận đến toàn thân không ngưng run rẩy.

“Thực sự, thực sự rất là quá đáng! Cô là ai? Tại sao xuất hiện ở nơi này? Cùng Tần Hạo Đông có quan hệ như thế nào? Bạn gái? Tình nhân? Cái nào?” Người phụ nữ này……. Cô ấy không phải nên quan tâm con trai của mình trước xem tại sao vừa nhìn thấy mình lại không vui, ngược lại chui vào trong ngực phụ nữ khác sao?

“Đều không phải. Tôi là thư ký của hắn.”

“Vậy tại sao cô lại ở trong ngôi nhà này?”

“Tôi ở nơi này.”

“Cái gì?” Uông Hiểu Nhu bị đả kích lớn, nhìn Hạ Mạn Nghê lại nhìn con trai mình đang vùi trong ngực người khác một chút. “Tại sao? Cô chỉ là thư ký, tại sao lại vào ở nơi này? Muốn làm mẹ con tôi? Bởi vì cô muốn leo lên giường Tần Hạo Đông cho nên lấy lòng con tôi trước sao?”

“Em ở đây nói lăng nhăng gì đó!” Tần Hạo Đông đi vào đại sảnh, vừa lúc nghe câu này, gương mặt tuấn tú không khỏi sa sầm.

Sau giữa trưa ánh mắt trời xuyên thấu cửa sổ sát đất, vừa vặn rơi trên người Tần Hạo Đông, áo lót sợi màu xanh đậm cộng thêm quần soóc đến đùi màu trắng, cả người xem ra đẹp trai lại nhàn nhã. Tất cả buổi sáng, hắn ở trong sân bận rộn giúp đỡ lão Trần, nhổ cỏ tưới hoa tu bổ cây cối, cuối mùa thu nên cũng không thấy lạnh lẽo, tay ngắn quần đùi vẫn còn mang theo mồ hôi, nhìn Tần Hạo Đông dưới ánh mặt trời, thế nào cũng không giống đàn ông quê mùa.

Hạ Mạn Nghê thấy thế có chút ngây ngốc, Uông Hiểu Nhu cũng thế, toàn bộ ánh mắt đều đặt trên thân người đàn ông này, không thể rời bỏ được.

“Hạo Đông…..” Uông Hiểu Nhu gọi tên hắn, tròng mắt vốn long lanh nước, giờ phút này lại càng phiếm ướt, nhìn càng thêm điềm đạm đáng yêu. Uông Hiểu Nhu nhìn thấy Tần Hạo Đông, trong nháy mắt tiếng nói trở nên mềm mại.

“Anh chỉ không thích em cố tình gây sự, thư ký Hạ là bên tổng công ty cử đến Đài Loan giúp anh trong công việc, cho nên tạm thời ở đây, em không cần nói lung tung, ân?”

“Không phải như thế! Anh không biết, vừa rồi Tiểu Ân gọi cô ta là mẹ! Mẹ a!” Kinh ngạc, Tần Hạo Đông ánh mắt suy nghĩ sâu xa chuyển tới trên mặt Hạ


Polaroid