hai người vẫn im lặng, Viên Lai Lai không chịu được không ngừng mở miệng, "Thấy không hỏi nhà em ở chỗ nào, làm sao đưa em về nhà được, giáo sư........." Hai chữ giáo sư cô đặc biệt kéo dài, giống như là muốn nhắc nhở thân phận của hắn.
Hình Diễn nới lỏng cà vạt, lơ đãng nói, "Vậy nhà em ở chỗ nào?".
Viên Lai Lai sửng sốt, ngay sau đó nhanh chóng phản ứng nói, "Em không nói cho thầy!".
Hình Diễn nhíu mày, quay đầu nhìn cô, ngay sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra nói: "Hả? Không sao, chỉ cần em còn ở thành phố A, luật sư của tôi bất cứ lúc nào cũng có thể tìm được em".
Trái tim nhỏ bé của Viên Lai Lai run lên, cười giả vờ một tiếng, thận trọng nhìn hắn, "Giáo sư, ân ân oán oán giữa chúng ta cũng đã qua nhiều năm, thầy không thể làm như chưa từng gặp em ngày hôm nay?".
"Có thể". Hình diễn thoải mải đáp ứng.
Viên Lai Lai vốn là thấp thỏm bất an mắt lập tức sáng rực, kích động bắt lấy cánh tay Hình Diễn, "Thật không?!".
Hình Diễn là lạ nhìn cô một cái, hình như mất hứng, nhưng mà rất nhanh quay đầu đi, "Tôi đồng ý em thì không có việc gì, nhưng xe của tôi chịu không được em".
.......................
"Em không nói địa chỉ nhà cho tôi, là muốn đến nhà tôi?". Hình Diễn bỏ CD vào, còn chưa phát nhạc đã bị tay Viên Lai Lai cho ra ngoài.
"Thật ra thì.........." Viên Lai Lai khó khăn mở miệng, "Em thuê phòng, ngày mai phải chuyển nhà, nếu như chúng có duyên gặp lại, lần sau em sẽ nói cho thầy biết địa chỉ có được không?".
Hình Diễn cười lớn một tiếng, "Viên Lai Lai, em muốn tôi hỏi lần thứ ba hả?".
“Số nhà 2603 tầng 16 dãy 1 vườn hoa Cẩm Tú đại lộ Thiểu Lâm". Theo bản năng đọc ra địa chỉ nhà mình, trên mặt Viên Lai Lai đau thương, hận không thể đánh mình một cái.
Im lặng một lúc, Hình Diễn mở miệng lần nữa, "Mấy năm này chỉ sống ở chỗ này?".
"Mới quay về không lâu". Viên Lai Lai nhìn tòa nhà trên đường nhanh chóng lùi về phía sau, chỉ muốn nhanh một chút về đến nhà, nán lại ở trên xe một giây cô cảm giác mình sẽ giảm thọ mười năm.
"Vẫn sống trong thành phố này, nhưng cũng không đi tìm tôi?". Giọng Hình Diễn nghe ôn hòa nhã nhặn, thật ra là sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, nhưng giờ phút này Viên Lai Lai cũng không nghe ra được.
Cô tránh hắn không kịp, làm sao có thể đi tìm hắn! Nhưng nhìn đến biểu tình không vui kia tim gan cô liền muốn run rẩy, "Việc này sao có thể, hơn nữa ngài là người bận rộn, ngày ngày cùng sư mẫu ở TV, em đi tìm thầy hình như sẽ có chuyện nha!".
*Sư mẫu: vợ thầy giáo
Mặt Hình Diễn xệ xuống, "Nguyên nhân thật sự!".
Người Viên Lai Lai theo bản năng ngồi thẳng, "Báo cáo giáo sư! Thày trò yêu nhau ảnh hưởng đến ngài không tốt! Đối với danh tiếng của em không tốt!".
Hình Diễn cười nhạo một tiếng, "Em còn có thể nói danh tiếng?".
Viên Lai Lai xấu hổ, vì sao sống như vậy nhiều năm, danh hiệu "Lưu manh" của cô vẫn còn bị mọi người nhớ mãi không quên thế hả, nếu không phải là năm đó cô đùa giỡn tất cả các nam sinh trong khoa một lần nha, thì qua nhiều năm như vậy còn bị hắn châm chọc sao?
"Làm việc ở chỗ nào?". Hình Diễn lại mở miệng, đề tài trước sau đảo đi đảo lại quanh cô.
"Trong thành phố". Viên Lai Lai qua loa.
Tay Hình Diễn nắm tay lái thật chặt, hận không thể bóp chết cô gái nhỏ này, "Địa chỉ cụ thể!".
"Thật ra, thật ra," Viên Lai Lai quay đầu nhìn trái phải mà nói cái khác, "Cách công ty thầy không xa".
Hình Diễn liếc mắt nhìn cô một cái, Viên Lai Lai lập tức cảm giác gió lạnh vù vù sau lưng, "Chính là chỗ cách cửa công ty thầy 100m!". Kể cả ban cho cô thêm một lá gan nữa cũng không dám lừa gạt hắn, nhưng cô không muốn cho hắn biết cô làm việc ở chỗ nào đó là sự thật.
"Hình Thị?". Hình Diễn không hỏi, mà là khẳng định.
Viên Lai Lai xuất hiện vạch đen, việc này hắn cũng có thể đoán được? Nghĩ cũng đúng, cả con đường mua bán và cho thuê building hầu như đều bị Hình Thị mua, căn bản không có công ty nào khác!
Cô định nói nội trong vòng nghìn mét, nhưng khi nhìn tình hình đã quá muộn.
Giọng Hình Diễn nửa uy hiếp nửa vang lên, "Em nói là, em làm việc ở Hình Thị lâu như vậy, nhưng vẫn trốn tránh tôi?".
"Viên Lai Lai!". Hình Diễn không nhịn được quát một tiếng.
Cả người Viên Lai Lai run lên, mang theo chút mong đợi, "Đến đến chưa?".
Hình Diễn gần như cắn răng nghiến lợi, "Xuống xe!".
Viên Lai Lai nhảy xuống xe không một chút do dự, gần như là trốn xuống xe, “ Gặp lại sau nha!” Vừa nói vừa mở cửa xe rời đi, suy nghĩ một chút cảm thấy không đúng, quay đầu lại nói với Hình Diễn “ Tốt nhất là không gặp lại nữa."
Nhìn mặt của Hình Diễn càng ngày càng đen, Viên Lai Lai chần chừ rồi đi trở lại, lo lắng không yên hiện lên nụ cười: “Giáo sư, anh là người có rất nhiều tiền, lúc nãy em vừa đụng hư một chiếc xe của anh, nhất định là anh không cần nó nữa, vậy anh cho em đi?” nói xong cô kỳ vọng nhìn hắn, đối với hắn một chiếc Ferrari cũng giống như một sợi lông trên người con trâu vậy, hắn nhất định đồng ý với cô!
Hình Diễn hừ lạnh một tiếng: “ Viên Lai Lai.”
“ Dạ?” Hai mắt Viên Lai Lai trợn to chờ hắn nói tiếp.
“ Dáng vẻ em cười rất giả tạo.”
A…….
Viên Lai Lai nghe xon
