XtGem Forum catalog
Thú Phi

Thú Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213381

Bình chọn: 7.00/10/1338 lượt.

heo sát họ. Người luyện võ với người không luyện võ, chỉ cần nghe tiếng bước chân là có thể nhận ra. Một nặng một nhẹ, chỉ cần lắng nghe là lộ ra sự khác biệt rõ ràng. Hiện giờ nơi này tập trung rất nhiều sát thủ, trong số họ toàn cao thủ trong cao thủ, sao có thể phạm phải khuyết điểm sơ đẳng đó được.

Vân Khinh để mặc Độc Cô Tuyệt dẫn đi, không hề tỏ ý gì hết.

Cả nhóm năm người như bay vun vút, rồi cẩn thận ngó quanh mới ra khỏi cái khách sạn bình dân kia. Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng thuận lợi, có lẽ vì kẻ địch cho rằng họ đều trúng thuốc cả rồi, nên những người canh giữ cũng lơi lỏng phòng bị.

Năm người chạy ra tới đường cái. Khu trấn bé nhỏ giờ vắng vẻ lặng im không một tiếng động, trong bóng đêm yên ắng trông chẳng khác nào một tòa thành chết. Lâu lâu mới có tiếng chó sủa trăng vọng tới, còn lại tĩnh mịch vô cùng.

Nơi cửa thành, vô số đèn đuốc được tập trung lại, như thể toàn bộ đèn đóm của thị trấn đều được tập trung về đó cả, soi sáng rực rỡ tựa ban ngày. Chốc chốc lại có một nhóm đi tuần, thế nên đừng nói một người lớn, đến một con ruồi nhỏ xem ra qua đó cũng vẫn bị lộ như thường.

Độc Cô Tuyệt đứng ở một góc xa xa nhìn thoáng qua cảnh này, rồi phất tay ra hiệu với đám Sở Vân, quay người chạy về một hướng khác.

Tường thành, vốn cao tới mức hầu như không có cách nào trèo qua cả. Biên cảnh Ngụy quốc được bố trí bằng những tòa thành tường cao vô cùng kiên cố. Ngay cả nếu có khinh công cao, cũng không thể nào nhảy lên được hơn mười thước. Mà mặt tường lại hoàn toàn trơn nhẵn, không hề có chỗ nào khả dĩ mượn lực đặt chân.

Rõ ràng chỗ mà Độc Cô Tuyệt chọn, chính là nơi mà tường thành cao nhất cả trấn. Lý do rất đơn giản, vì nó hoàn toàn không xa cửa thành. Hầu như bất kỳ thủ vệ nào ở đâu, chỉ cần quay người một cái là có thể nhìn thấy chỗ này. Nhìn khắp cả tòa thành trấn, nơi nào cũng có hết nhóm này tới nhóm khác đầy cao thủ đi tuần tra. Ở cửa thành càng có thêm nhiều người canh giữ. Chỉ có chỗ này, chỉ cách cửa thành tầm hai mươi thước, lại không có mấy ai qua lại, chỉ vì người đứng ở cửa thành hoàn toàn có thể nhìn thấy ở đây, vậy là lộ ra một chỗ trống không.

Mặc Ly và Mặc Ngân không một tiếng động tránh khỏi một nhóm tuần tra, vội chạy tới chân tường. Bốn bàn tay nắm chặt một chỗ, hai người dạng chân đứng tấn rồi quay lại nhìn Độc Cô Tuyệt. Ở đây cứ cách khoảng nửa nén hương lại có một nhóm tuần tra, họ cũng chỉ có từng đó thời gian để ra ngoài.

Độc Cô Tuyệt thả Vân Khinh ra, nhìn lên bức tường cao mười thước có lẻ kia, vẻ mặt âm trầm. Bỗng hắn lùi lại một chút, rồi lấy đà chạy về phía Mặc Ngân và Mặc Ly đang đứng, đạp chân lên bốn bàn tay kia mượn lực vọt lên cao, đồng thời Mặc Ly Mặc Ngân cũng dùng tay đẩy mạnh thêm để trợ sức. Mũi chân kia của Độc Cô Tuyệt khẽ chạm vào thành tường nhẵn bóng, và rồi cả thân hình hắn như bay vụt lên đầu tường.

Vân Khinh ngẩng đầu nhìn bóng Độc Cô Tuyệt trong màn đêm, đang bay như một cánh chim vọt lên cao, nhoáng một cái đã lên đến đầu tường. Cô không nhịn được tròn mắt, khinh công quả là lợi hại, hoàn toàn không hề gây ra tiếng động, tới mức cô đứng ngay cạnh như thế mà vẫn không nghe thấy tiếng gió chút nào. Gã Độc Cô này nếu bình thường không bị thương, không biết còn mạnh tới chừng nào.

Độc Cô Tuyệt một hơi lên tới tường thành, rồi nhanh chóng tháo dây lưng thả xuống dưới. Sở Vân liếc nhìn Vân Khinh, ý bảo mau lên trước.

Vân Khinh cũng chẳng khách sáo, bước lại gần tóm lấy đầu dây. Vụt một cái, cô bỗng cảm thấy một lực kéo thật mạnh, lôi cả người cô lên không ra phía ngoài, lượn nửa vòng trên không trung rồi cũng không kịp dừng lại, rơi thẳng xuống phía bên ngoài tường. Thế này thì…

Nhanh như cắt, Độc Cô Tuyệt cũng vô cùng thần tốc, chưa tới nửa nén hương đã liên tiếp vừa kéo vừa vung ba người Sở Vân Mặc Ngân Mặc Ly, rồi chân chưa chạm đất đã kịp đỡ lấy Vân Khinh chạy luôn. Mặc Ngân Mặc Ly đỡ lấy Sở Vân chạy theo sau.

Bên ngoài tường thành, bóng đêm càng thêm dày đặc, tới mức chỉ thấy bóng hình loáng thoáng hai bên. Có điều không khí thì nơi nào cũng như nhau, trong lành, mát rượi, thoang thoảng hương đêm khiến lòng người phấn chấn thoải mái.

Độc Cô Tuyệt tóm lấy Vân Khinh, hoàn toàn không vì đã ra khỏi thành mà lơi lỏng chút nào. Cả đám tiếp tục vội vã chạy về phía trước. Hôm nay hành sự thuận lợi quá mức, tuy là họ đã sớm có chuẩn bị, mấy lần trước tới đây đã tham khảo qua địa hình địa thế, tìm ra vị trí nhìn như nguy hiểm nhất là là an toàn nhất để làm đường rút lui. Có điều quá thuận buồm xuôi gió thế này, mọi chuyện càng phải cẩn thận hơn, không thể ở thời điểm mấu chốt này mà có điều gì sơ sảy ảnh hưởng tới toàn bộ thế cục được.

Cách đó không xa về phía trước có một cánh rừng. Chỉ cần vào đó, dù có người của Ngụy quốc đuổi theo họ cũng không cần e ngại nữa rồi. Nơi đó với họ khác gì cá gặp nước.

Trên con đường đất vắng tanh, Độc Cô Tuyệt tóm tay Vân Khinh lao về phía trước, sau lưng Mặc Ly Mặc Ngân dẫn theo Sở Vân cũng vội vã đuổi theo. Giờ đây chẳng còn ai để ý dẫm nhẹ chân hơn nữa. Chỉ cần vào được cánh rừng cách khoảng trăm thước tr