Ring ring
Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212202

Bình chọn: 9.00/10/1220 lượt.

sao hạ

thủ ko lưu tình nhé!

Bằng một bộ mặt lừa tiền, một lời nói lừa tình , phong trào khởi nghĩa

dành tình yêu, tự do, bình đẵng, bác ái của Gia Băng nhanh chóng rơi vào bế tắc, tiến thoái lưỡng nan, thất bại là điểu trẻ 6 tuổi như Gia Lâm

cũng đoán được.

Từ ấy, bừng trong Gia Băng một nắng hạ, mặt trời chân lí chói qua tim.

Nếu thời thế đã ra vậy, cô cũng nên hợp tác duỗi người nằm dài xem

anime, ngốn truyện tranh cho rồi.

Ngày lại ngày, con cún con của Gia Băng hết há miệng khoe hàm răng nhọn

ngáp rồi lại ì mông nằm oạch trên giường ngủ. Cứ thế, một ngày nọ, con

cún nhỏ giật mình tỉnh giấc. Tiếng thét chói tai và điệu nhảy vui mừng

đậm chất thổ dân của chủ nhân nó như thước phim sinh động trôi dạt dào

vào tâm hồn trong trắng, vô tư của nó, bắt đầu, lúc ấy, nó đã biết sợ là gì.

Điều đáng quan tâm ko phải là việc con cún đáng yêu kia kêu ẳng ẳng rồi

mất tích, mà là lí do làm Gia Băng nhảy cẫng vui sướng kia cơ. Chính là

vì cuộc điện thoại đòi gặp mặt bàn chuyện hai gia đình của Lăng lão gia

vào một ngày nào đó.

Sung sướng chờ đợi bao nhiêu khi ngày nào đó đến gần, Gia Băng lại hụt

hẫng thất vọng bấy nhiêu. Cô những tưởng, người sẽ ngồi đối diện mình là ai đó có khuôn mặt nét băng lãnh đạm, điệu cười nửa miệng phong phú

luôn khiến người ta ghê sợ, nhưng ko, ko phải là người đó, người ngồi

trước mắt cô hiện tại, là người cô thay vì bỏ tiền xây bảy toà tháp đã

hóng hớt đi cứu mạng, anh ta là Lăng Tử Ân, anh trai Lăng Tử Thần.

-Gia Băng, đừng ngồi ko như vậy, em ăn chút gì đi!_Nhẹ nhàng nở nụ cười

yếu ớt trên gương mặt có chút nhợt nhạt, Tử Ân dịu dàng đổi đĩa thịt dê

nướng đã được mình cắt nhỏ với đĩa còn vẹn nguyên của Gia Băng, giọng

nói ko thể làm động lòng người khác hơn được nữa.

-À! Vâng!_Thoáng giật mình vì bị gọi bất ngờ, Gia Băng cười nhạt đáp trả thịnh í của người đối diện, ánh mắt dán chặt lên đĩa thịt dê rệu mỡ

đang mời gọi. Cô động đũa, nhanh chóng tiễn đưa một em thịt lên đường

nhập ngũ rồi căng tai, hé mắt sang phía 2 ông bố kẻ tám lạng người nửa

cân vẫn đang ngoan cố đọ mắt, chiếc mũi nhỏ khẽ từ tốn thải hàng tá đống ko khí trong người ra ngoài như tiếc thương cho số phận người phụ nữ

khi lỡ lấy ông chồng quá ư làm cao, như cha cô, và như Lăng lão gia đây.

-Được rồi, ý ông, ông muốn Tử Ân thiếu gia cùng con gái tôi kết thành

đôi!_Rời người khỏi chiến tuyến, Hàn lão gia lên tiếng cắt ngang bầu ko

khí kì dị của bữa ăn. Những câu từ ông vừa nói, nghe thật nhẹ, nhưng từ

khi nào, đã biến thanh thành tiếng sét nổ đoàng đoàng kinh rợn trong tai Gia Băng.

Có phải cha cô vừa nói rằng sẽ để cô và người đối diện kết thành đôi ko

nhỉ? Ko phải chứ, mấy ngày này cô ko có ngoáy tai nên nghe nhầm mất rồi

chăng?

Ko khỏi hãi hùng, Gia Băng đưa mắt liếc nhìn người con trai đối diện,

cái nhìn đụng chạm vô tình làm cho cô ko khỏi cụp mắt lảng tránh.

Lăng Tử Ân, anh ta chăm chăm soi cô và cười, nụ cười ấy, quá đẹp, quá

thanh tịnh, quá tinh khiết. Nó làm cô nghẹt thở, chật vật và cảm thấy

xấu hổ với sự xấu xa của bản thân. Có vẻ như, anh ta hoàn toàn đồng ý

lấy cô thì phải.

-Đúng vậy, tiểu tử đáng yêu này của tôi ko ngày nào là ko nhắc đến Hàn

tiểu thư đây, mỗi lần nhắc là nó lại cười tủm tỉm một mình rất hạnh

phúc. Tôi tin, với trực giác của một người cha, nó chắc là đã phải lòng

ái nữ nhà ngài mất rồi. Tử Ân là một chàng trai tốt, khi yêu ai, nó sẽ

ko ngần ngại xả thân bảo vệ người đó. Vì thế, tôi nghĩ, hai đứa chúng

rất đẹp đôi. Hơn nữa, chúng cũng mang chung trong mình một dòng máu, tôi thấy, có lẽ, đó là định mệnh mà hai chúng ta cần phải vun vén, Hàn lão

gia_Gắp đại miếng thịt bỏ vào miệng, Lăng lảo gia sảng khoái đề nghị, ý

tứ rất mực rõ ràng tuy hơi chút lòng vòng.

-Ông nói cũng phải!_Ra vẻ thuận ý, Hàn lão gia đưa tay vuốt cằm, đôi mắt đen ko rõ biểu thị xúc cảm gì lướt qua người cô con gái đang đỏ mặt e

thẹn cúi đầu rồi cẩn trọng liếc sang phía đại thiếu gia họ Lăng, lười

biếng mỉm cười đầy tiếc nuối_Nói như vậy, tôi sẽ phải từ bỏ chàng con rể tài năng kia rồi.

-Haha, ý Hàn lão gia là Tử Thần phải ko?_Nhận thấy kế hoạch của mình

tiến triển khá thuận lợi ngoài dự kiến, Lăng lão gia ko ngần ngại dìm

hàng đứa con mình yêu quý nhất_Thằng nhóc đó thì tài năng gì, tuy bề

ngoài nó ngông nghênh, kiêu ngạo thế, nhưng chỉ được cái mác thôi, để so sánh với Tử Ân thì vẫn còn nhiều khuyết điểm lắm. Hơn nữa, tính cách

thằng bé này còn rất bốc đồng, thất thường, cố chấp, nếu nó có tài đến

mức Hàn lão gia cân nhắc thì thật tôi đây sẽ đi đầu xuống đất mất, ngài

bị nó lừa rồi.

-Vậy sao?_Tỏ ra rất đỗi ngạc nhiên, Hàn lão gia ngẫm ngợi_Xem ra tôi

phải cân nhắc lại mắt nhìn người của mình rồi, chắc tại tôi tuổi đã cao

nên ko mấy minh mẫn lắm thì phải. Tự dưng là để tuột mất nhân tài như Tử Ân thiếu gia đây.

-Hàn lão gia khiêm tốn quá rồi! Vậy ngài thử đánh giá lại Tử Ân xem. Nó

là một thiên tài, nhất định sẽ ko làm ngài thất vọng đâu..._Cảm thấy bản thân còn thừa quá nhiều calo, Lăng lão gia thao thao bất tuyệt tâng bốc thằng con trai của mình với vẻ mặt rất c