Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210945

Bình chọn: 9.5.00/10/1094 lượt.

ô cùng đắc ý tự cho là hơn người, đó chính là tài làm hình nhân nguyền rủa.

Tính đi tính lại, kể từ khi Tử Thần xuất hiện trong cuộc đời cô, cô đã

làm không biết bao nhiêu hình nhân, nguyền rủa không biết bấy nhiêu

lần. Cho dù chúng không giống với người thực lắm, hoàn toàn không

giống, nhưng ít nhất trên người những hình nhân này đều có một sợi tóc

chứa ADN của Tử Thần, cũng coi như là 1 kì tích vang dội. Bởi lẽ,

muốn nhổ tóc người cũng cần phải có kĩ thuật náu mình siêu

hạng, chạy phải cực nhanh, miệng mồm siêu dẻo và tất nhiên,

phải có trí tuệ hơn người để xoay chuyển càn khôn mỗi khi gặp

nạn.

Bật cười nhớ lại những chuyện trong quá khứ, những nguyên nhân to chảng

khiến cô làm Nữ Oa Nương Nương nặn hình nhân Tử Thần, ngày đêm châm nến

lập

đàn nguyền rủa, Gia Băng không khỏi giật mình. Cô nhìn vào đóng hình nhân hỗn độn mà không khỏi dại người đi.

37 con hình nhân! Đủ để làm thành 3 đội bóng đá cơ đấy!

Nhưng, từ bao giờ, hình ảnh, cử chỉ, lời nói của con người đó lại khắc

sâu trong trái tim cô, để cho cô có thể tạo ra những hình nhân

với 37 kiểu dáng riêng biệt như vậy?

Từ lần cô gặp cậu ở cửa lớp hay phải chăng xa vút tới tận quá khứ non trẻ kia?

Thích....đã thích sâu đậm đến vậy rồi sao?

Liệu, 'thích' đã biến thành 'yêu' chưa?

"Early morning.....!"

Tiếng chuông rộn ràng của Britney Spear phát ra từ con dế yêu đột ngột

vang lên, làm mọi suy nghĩ trong Gia Băng đột ngột ngưng trệ.

-Alô! Ai vậy!_Gia Băng chụp con dế trên giường, không buồn liếc

nhìn số điện thoại, nhanh chóng bắt máy, giọng điệu có chút lãnh

đạm khẩn trương.

-Cậu không lưu số tôi sao?_Thanh âm người bên kia có chút thật vọng theo mạng

điện thoai in vào máy bắn đến màng nhĩ Gia Băng.

-Câu là...?_Tuy thấy giọng điệu này có vẻ quen quen nhưng chưa chắc chủ nhân của

nó là người đang hiện lên trong đầu, Gia Băng cẩn trọng hỏi lại.

-Là tôi, Khai Phong đây!_Người bên kia bắt đầu gấp gáp, hối thúc_Tôi đang ở trước cửa biệt thự nhà cậu, mau ra đây đi!

-Tôi..._Chưa kíp phản ứng, đầu dây bên kia đã ngắt kết nối, để lại tiếng tút tút gấp

gáp như chính kẻ gọi tới.

Đây chẳng phải ngầm ý bảo Gia Băng không ra không được sao? Thật thâm độc!

Ném đôi mắt không tài nào lí giải được nhìn màn hình điện thoại mờ

dần rồi tối đen, Gia Băng hốt nhanh mấy hình nhân cứng đờ bỏ cẩn thận

vào thùng, để nó lại chỗ cũ rồi vờ đại lấy 1 chiếc áo gió mỏng khoác

lên người, nhanh chân băng qua khuôn sân dài ngoằng ra ngoài gặp con

người kia.

Khoác lên thân hình cao lớn sắp xuất hiện dáng dấp của người

đàn ông thực thụ 1 chiếc áo khoác da màu cafe kiểu dáng lịch

lãm, Khai Phong đứng dựa người vào chiếc ô tô đen bóng bên cạnh, mái

tóc rối đen dài phất phơ trong gió lạnh như tôn thêm khí chất

thống lĩnh ngang tàn trên khuôn mặt góc cạnh. Ánh mắt sâu thẳm loé lên tia cười khi thân ảnh Gia Băng phản chiếu trong hai đồng tử

đen sẫm.

Tần ngần thu hết mọi hình ảnh phía xa vào trong đầu, Gia Băng

thất thần nhớ dáng vẻ làm cô ngây ngất năm xưa, lòng dấy lên chút

chua xót nhàn nhạt.

Đã lâu thật lâu, thời gian đã trôi qua thật nhiều rồi.

3 năm trước, Gia Băng cô mê muội dáng vẻ ngông ngạo này nhường thì

giờ đây, sự mê muội đó lại trở nên nực cười biết bao.

Cô biết, cô thích dáng vẻ lạnh lùng tuyệt tình của phái mạnh, say mê và điên cuồng vì nó. Nhưng để yêu người chỉ vì dáng vẻ

ấy thì thật đáng xấu hổ.

Một lần sai ngã đã quá đủ để tỉnh ngộ. Sẽ...và không thêm lần nào nữa.

Trái tim cô, manh nha đã bị ai đó lấy mất một nửa rồi.

-Có chuyện gì?_Bước đến gần Khải Phong, Gia Băng không ngần ngại vào

đề ngày lập tức. Mỗi lần con người này xuất hiện, thể nào cũng

đem 'biếu' cô một đóng phiền phức.

-Có cần phải vào đề gấp thế không? Ít nhất cũng phải ôm hôn xã giao tôi

trước chứ!_Lắc đầu bất lực, Khai Phong cười chua xót thực sự, ánh

mắt mang mác buồn pha lẫn hỗn tạp những do dự nhìn bộ dạng

mong manh của Gia Băng.

Cậu lẳng lặng tiến gần cô, nhẹ nhàng thâm tình đưa tay vén lọm

tóc đang xõa dài trước mặt, khoé môi mỉm cười tà ác rồi thẳng

thừng bế cô lên, "ném" vào xe mình, đóng cửa, nổ ga, vụt đi trong nháy

mắt.

Riêng phần Gia Băng, cô não bộ cô phản ứng không kịp nên chỉ biết

đờ người 1 hồi, lúc ý thức cô dần tỉnh táo để phản kháng thì cũng là

lúc cô bị đưa đến 1 nhà hàng lớn ở trung tâm

thành phố.

-Cậu đưa tôi đi đâu?_Do dự bước ra khỏi xe, Gia Băng ngây ngốc đưa mắt

nhìn nhà hàng cao tầng đồ sộ, lung linh trước mặt, hồ nghi đoán

bừa_...đừng nói cậu muốn đưa tôi đi ăn

nhé?

-Cậu muốn đi ăn à? Được thôi!_Cởi áo khoác ra khỏi người, tự động trùm nó lên người Gia Băng, Khai Phong nắm lấy tay cô kéo vào trong nhà

hàng.

-Này! Rốt cuộc cậu muốn làm gì chứ!_Gia Băng như con mèo nhỏ giơ

vuốt, cố gắng đứng yên tại chỗ không chịu thuận theo ý định của ai kia dù biết là không thể. Bất đắc dĩ quá, cô liền ngồi thụp xuống đất,

lấy trọng lượng cơ thể ngăn cản bước tiến quân địch.

-Gia Băng ngoan, đứng dậy đi, tôi đưa cậu đi ăn cơm!_Khai Phong kéo 1

hồi cũng phì phò thở, không chịu nổi liền bất lực xoa đầu Gia Băng

như xoa đầu


Insane