
ngọt ngào,tự tin. Cậu ấy gần như hoàn hảo nhưng cậu ấy kiềm chế cảm xúc ko tốt lắm và đôi khi hay bỏ qua cảm xúc của người khác)”. Điều Ruby nói tôi cũng cảm nhận được. Đúng là Sinh đã không kềm chế cảm xúc của mình khi gọi cuộc điện thoại đó…lúc ấy anh hoàn toàn không đếm xỉa tới cảm xúc của tôi. Sinh chỉ nghĩ là điều anh phải nói là quan trọng.Nghĩ tới điều bà Ruby nói Sinh gần như hoàn hảo tôi thấy buồn cười …Như vậy thì anh thành chúa mất rồi….nhưng tôi đã không cười nổi….
Nhớ đến chuyện hôm qua tôi lại thấy khoé mắt cay cay.Tôi lập tức đứng lên xin phép bà Ruby vào nhà vệ sinh. Tôi không muốn khóc trước mặt bà.Rồi bà sẽ phải hỏi tôi chuyện gì đang xảy ra…Tôi không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.
Khi đi ngang quầy của bà Ruby tôi chợt thấy trên quầy của bà có để một bức ảnh chụp bốn người Sinh, Andrew, bà và một cô gái mặc áo trắng kẹp cái kẹp chuồn chuồn đang cười rất tươi….Tôi nhìn bức hình đó và không tin vào mắt mình nữa….Cô gái ấy….sao nhìn nét giống Trâm bạn tôi như thế? Không phải là hoàn toàn nhưng nét nhìn nghiêng nghiêng đó y hệt, cả nét cười, phong cách cười cũng vậy.Tôi run rẩy đứng lại ngó bức hình đăm đăm, mọi ý nghĩ lộn xộn trong đầu. Bà Ruby đến sau lưng tôi từ lúc nào ,bà làm tôi giật bắn người: “ That’s my niece. She was lost in an accident.Poor her… ( Đó là cháu gái tôi. Cô ấy mất trong một tai nạn.Tội nghiệp con bé…)-Rồi bà Ruby thở dài…trong khi tôi mở to mắt nhìn bức hình trân trối, mắt hồn….Đó là Jasmine, chắc chắn không sai….đó là cô ấy….bây giờ thì tôi biết Sinh yêu Trâm của tôi vì điều gì rồi….Mắt tôi nhoè đi, ướt nhoèn nhoẹt….
Tôi gại nước mắt và quay lại nhìn bà cố tươi tỉnh: “ Her name ‘s Jasmine.Isn’t she?She’s so beautiful. Andrew told me once( Cô ấy tên Jasmine phải không? Cô ấy đẹp quá.Andrew nói với cháu một lần rồi)”. Bà Ruby mỉm cười thật tươi nhìn tôi: “ Really?He seldom reminded her name since her death.Sinh was, too.(Thật vậy hả?Nó ít nhắc tới tên con bé từ khi nó mất.Cả Sinh cũng vậy..)”
Andrew, cái kẹp chuồn chuồn cũng do hắn tặng tôi. Sao hắn lại tặng tôi cái kẹp y hệt của chị hắn vậy?Trong lòng tôi lại dâng cuồn cuộn sóng..đồ đểu, đồ khốn …. Vừa nghĩ tôi vừa đưa tay vào chiếc cặp sờ lấy hai chiếc kẹp..Tôi nắm tay lại…tức giận… siết mạnh nhưng mắt vẫn nhìn đăm đăm vào khung hình…Và…crack…hai chiếc kẹp nát vụn trong lòng bàn tay tôi….Tôi giả vờ gắng gượng tươi tỉnh quay lại xin phép bà Ruby cho tôi mượn bức hình và tạm biệt bà để đi tìm Andrew. Hắn sẽ phải giải thích về điều này…điều hắn làm thật hết sức tồi tệ….khốn nạn thật….
Tôi chạy thẳng đến nơi hắn trọ. Tôi biết hắn có ở nhà vì hôm nay hắn không đi dạy. Tôi gõ cửa và khi hắn mở cửa tôi điên tiết xông thẳng vào đẩy hắn ngã ngữa trên chiếc ghế bành nơi phòng khách. Tôi gào lên: “ Why did you do it to me???Why did you gave me these shit???You’re bastard..you’re…you. (Tại sao anh làm thế với tôi??? Tại sao anh đưa tôi thứ tồi tệ này???Anh là đồ khốn…anh…anh.)”.Vừa nói tôi vừa vất xuống trước mặt hắn một chiếc kẹp vỡ nát. Andrew lồm cồm ngồi dậy. Đôi mắt xanh mở to, sững sờ, chết điếng nhìn tôi. Tôi đứng đó nhìn hắn run rẩy rồi khuỵu xuống nơi chân ghế. Nước mắt trào ra tôi bưng mặt nấc lên nức nở, tay nắm chiếc kẹp còn lại đã vỡ đâm cả vào tay tôi ứa máu.
Andrew sau giây phút chết điếng đó ngay lập tức hắn bò lại chỗ tôi cầm tay tôi gỡ chiếc kẹp ra và ôm chặt tôi vào lòng hôn lên trán và xoa vai thì thào với tôi: “ I’m sorry.I’m so sorry.That’s all my fault.I was bastard…really I was that guy….Sorry so much….(Xin lỗi…tôi rất xin lỗi.Lỗi của tôi…tôi là thằng khốn…thật sự là thằng khốn…).Tôi cứ khóc…và khóc rỉ rả dai dẳng, đau đớn như thế mãi trên bờ vai của hắn cho đến khi tôi mệt mỏi thiếp đi…
Tôi không rõ mình đã thiếp đi bao lâu. Khi tôi tỉnh dậy thì tôi thấy Trâm đã ngồi bên giường với nét mặt lo lắng. Còn Andrew thì ngồi trầm ngâm trên tay cầm một cốc café nghi ngút khói. Trâm nhìn tôi hỏi dồn dập: “ Mày sao vậy? Andrew kêu là tao tới liền. Có chuyện gì xảy ra với mày hả? Sao hôm nay mày lại trốn học?Mày lại khóc đến sưng mắt lên thế kia?Có chuyện gì vậy?”. Tôi nhìn Trâm hơi bối rối một thoáng . Tôi biết trả lời nó sao đây? Chẳng lẽ tôi nói người thầy chúng ta hằng yêu quý là một con quỷ thật sự nấp dưới bộ mặt thiên thần? Chẳng lẽ tôi nói tôi bắt đầu ghét cả ổng lẫn nó sao? Tôi ghét Sinh vì Sinh quá tốt, quá lịch sự, quá đáng yêu.Gần như hoàn hảo đến nỗi trở thành quá xấu xa.Còn tôi ghét Trâm vì nó đã biết có chuyện rồi nhưng không nói tôi nghe. Mày thương tao kiểu ấy sao Trâm? Một điều nữa, tao biết là vô lý nhưng tao ghét mày chỉ vì mày giống cô ta.Cái bóng ma lúc nào cũng lởn vởn trong đầu ông ấy. Cả hai người sao ai cũng thương hại tao theo kiểu: “ Không muốn làm H bị tổn thương”.Cách thương đó sai rồi.Giờ tao ghét cả hai đấy.Cả ổng, cả mày nữa…Mày có hiểu không?
Tôi thầm nghĩ nhìn cái nét mặt lo lắng, đầy căng thẳng đó của con bạn thân tôi chợt gục mặt xuống cười ha hả, cười như điên dại. Thái độ đó của tôi làm Trâm càng lo lắng hơn. Nó lao đến lay tôi, tát nhẹ vào má tôi gắt: “ Mày điên