Polly po-cket
Thuần Phục Vợ Trên Giường

Thuần Phục Vợ Trên Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322975

Bình chọn: 7.5.00/10/297 lượt.

chân không đứng ngược hướng ánh sáng, vài tia sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt cô, đèn phía sau phòng khách chưa bật, chỉ có đèn bàn bên cạnh sofa đang thắp sáng, cũng là màu vàng ấm áp.

“Anh đã về”

Lần đâu tiên được đón chờ như thế, lần đầu tiên bước vào cửa có người tươi cười chào đón như vậy, lần đầu tiên có người một tay cầm giúp anh cặp tài liệu, một tay treo áo khoác lên cho anh, những cái lần đầu tiên này khiến anh nghĩ rằng Bạch Thủy Ương là giả.

Bạch Thủy Ương lấy dép trong phòng cho Thẩm Tương Tường thay, sau khi ngồi vào ghế salon phòng khách thì cô không biết phải làm sao nữa.

Cô chưa từng biết làm vợ ai bao giờ, đành phải xem trên TV làm thế nào thì bắt chước, vậy tiếp theo phải làm thế nà? Cô ngồi trong phòng khách nhìn quanh, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi, hai gò má phiếm hồng.

TV ở phòng khách đang phát một bộ phim Nhật, người vợ đang mặc tạp dề bê thức ăn ra bàn, đúng rồi, ăn cơm, phải ăn cơm chứ, nhưng cô không nấu cơm.

Tầm mắt hai người đều rơi lên TV, Bạch Thủy Ương có chút lúng túng, vụng trộm nhìn Thẩm Tương Tường, lại đụng phải ánh mắt anh.

Bạch Thủy Ương bây giờ không còn như Bạch Thủy Ương trước kia nữa, con bé không nhớ bất cứ chuyện gì, nhưng lại cảm thấy thân mật quen thuộc với một mình con, ta hi vọng các con có thể thử chung sống thêm lần nữa.

Lời của Bạch Tín Hùng luẩn quẩn trong đầu Thẩm Tương Tường, nhìn chóp mũi Bạch Thủy Ương đổ mồ hôi, cô như vậy như có ma lực không ai cưỡng lại được.

Thử một lần nữa, có lẽ lần này sẽ khác.

Cặp mắt đen thâm trầm của Thẩm Tương Tường như mang theo lực hút vô tận, Bạch Thủy Ương có cảm giác mình sắp bị hút vào đến nơi, cô đột nhiên đứng lên khỏi ghế salon, đỏ mặt tránh né.

“Em… Em đi nấu cơm.”

Lúc Bạch Thủy Ương quay lưng đi, Thẩm Tương Tường nở nụ cười, đúng là một cô gái xinh đẹp vụng về, lần đầu tiên bị mê muội vì dáng vẻ bề ngoài, lần thứ hai lại bị mê muội bởi tính tình chưa hề biểu hiện ở nhà của cô, hai lần quỳ dưới chân một người phụ nữ, Thẩm Tương Tường tự giễu mình, không biết phải làm gì nhưng cũng không ghét.

Phòng bếp được thiết kế mở, ngồi ở phòng khách có thể quan sát được, nhìn Bạch Thủy Ương mặc một chiếc tạp dề kẻ caro màu lam, lấy từ trong tủ lạnh ra khá nhiều thực phẩm.

Cô do dự một hồi, nhìn đống thực phẩm cau mày, có phần luống cuống lại mong đợi hỏi Thẩm Tương Tường “Trước đây em có biết nấu ăn không?”

Có, nhất định là có đi, cô rất nỗ lực muốn làm một người vợ tốt của anh đó.

“Không biết” vẻ mặt Thẩm Tương Tường thản nhiên phun ra hai chữ.

Đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước như vậy sao có thể rửa rau nấu canh, thế chẳng khác gì đầm rồng hang hổ.

Không biết… Vậy bây giờ phải làm sao?

Bạch Thủy Ương lúng túng đứng trong phòng bếp nhìn nồi niêu bát đĩa cau mày, hôm nay mới là ngày đầu tiên, mơ ước làm vợ của cô cứ thế mà tan vỡ sao?

Thẩm Tương Tường cởi cúc tay áo, xắn lên đến khuỷu, cởi tạp dề trên người Bạch Thủy Ương mặc vào người nói “Để anh làm cho”

Bạch Thủy Ương cứ ngây ngốc nhường vị trí đầu bếp, nhìn Thẩm Tương Tường lấy gạo nấu cơm, vừa rửa rau vừa đặt chảo lên bếp cho nóng, động tác đâu vào đấy lại rất thành thạo, tuyệt không giống với mẫu đàn ông chỉ biết ra lệnh trong phòng làm việc.

“Trước đây ở nhà chúng ta toàn anh nấu ăn sao?” Bạch Thủy Ương đứng trước bồn rửa rau đồng thời nhìn Thẩm Tương Tường thái thức ăn.

Mặc dù cô không nhớ rõ, nhưng mẹ Bạch có nói cho cô biết Thẩm Tương Tường không có người giúp việc, chỉ thuê công ty dọn dẹp mỗi tuần một lần.

Thẩm Tương Tường nhíu nhíu mày không trả lời, anh không muốn nói với cô rằng đây là lần đầu tiên kể từ khi kết hôn họ sử dụng phòng bếp, nhưng anh thích từ “chúng ta” mà cô dùng.

Bạch Thủy Ương ngó anh một cái rồi nói tiếp “Dù sao em cũng không có việc, ban ngày cũng không có gì để làm, hay em đi học nấu ăn nhé”

“Tùy em, em thích là được” Thẩm Tương Tường mặc dù mặt không có vẻ gì nhưng trong lòng lại bắt đầu mong đợi, Bạch đại tiểu thư tự mình làm thức ăn, đây là lợi ích mà Lưu Thanh Tuyền cũng không hề được hưởng thụ qua.

Những thực phẩm nhiều màu sắc sinh động được cắt nhỏ, bỏ vào nồi phát ra tiếng lục bục, phòng bếp vốn rộng rãi nhưng vì hai người đứng có vẻ bị thu hẹp lại, người rửa rau người nấu nướng, bọn họ như đôi vợ chồng già đã kết hôn nhiều năm.

Nước lạnh ngấm qua đầu ngón tay Bạch Thủy Ương vì đáy lòng ấm nóng và giảm bớt.

Trong lúc chờ thức ăn chin, Bạch Thủy Ương hỏi: “Vì sao chúng ta lại kết hôn? Vì ba mẹ sao?” Từ sau khi tỉnh lại, hiểu được quan hệ giữa hai người, đây là vấn đề cứ luẩn quẩn trong đáy lòng cô.

Tay Thẩm Tương Tường dừng một chút, Bạch Thủy Ương quay lưng lại phía anh không nhìn thấy, chỉ nghe anh nói khẽ: “Đúng, hai nă, trước anh chỉ là trợ lý của ba, ông mời anh đến nhà ăn cơm, lần đầu tiên gặp mặt, em là một cô công chúa khó với tới, rất đẹp cũng rất xa xôi, hai tháng sau ba nói hi vọng chúng ta kết hôn với nhau, hơn nữa em cũng đồng ý, lúc ấy anh cũng chưa yêu ai, ba lại có ơn nghĩa với anh, nên anh không muốn làm trái ý ông, cho nên chúng ta kết hôn.”

Những lời Thẩm Tương Tường nói đ