….”
Tống Đình Phàm nghe xong, rõ ràng cậu biết nơi bán nhưng lại không đi, bây giờ mới quyết định đi, đây là… Đây là vì sao?
Hắn kì quái nhìn cậu, “Được rồi, Trần Lâm, bây giờ nói cho anh biết, chúng ta chuẩn bị đi đâu?”
Câu hỏi của Tống Đình Phàm làm cậu có chút xấu hổ, do dự không biết có nên
nói không. Nếu nói ra, chắc chắn người này sẽ chê cười mình đi?
Trù trừ nửa ngày, Trần Lâm vẫn là nói, “Đến chợ trời…..”
Tống Đình Phàm khó hiểu, hắn không biết ở Bắc Kinh chợ trời có bán nội thất a!
Đến nơi, vào cửa hàng, cuối cùng Tống Đình Phàm hiểu được một chút, ‘chợ trời’ tột cùng là nơi thế nào
Trong này thứ gì cũng có, trang sức, đồ điện tử, văn phòng phẩm, nội thất..
cơ hồ đầy đủ các sản phẩm cho cuộc sống, hoàn toàn đúng như lời quảng
cáo ‘mỗi ngày đều có, lúc nào cũng có, mọi nơi đều có’ của họ
Rất
nhanh, Trần Lâm đã chọn được một chiếc ghế hợp ý, không chỉ thế, cậu còn mua thêm một giá đựng laptop. Tống Đình Phàm vốn nghĩ giá đựng như vậy
rất nặng, nhưng khi cầm thử lại phát hiện rất nhẹ rất nhẹ, hơn nữa chất
lượng không tồi
Tống Đình Phàm có chút ngoài ý muốn chau chau mày, nhìn Trần Lâm đang vui vẻ thanh toán, hắn có chút hiểu ra vì sao cậu
mua những thứ này, cũng hiểu ra vì sao cậu đến rất nhiều nơi, cuối cùng
mới đến đây
Trần Lâm tất nhiên không cầm hết hai món này, kết quả là, cậu ôm ghế lười, Tống Đình Phàm cầm bàn đựng laptop, hai người ra xe
Tuy nói đã sắp vào thu, nhưng cơn nóng mùa hạ vẫn chưa tiêu tán, thời tiết
khô nóng làm hai người đổ mồ hôi không ít. Vừa vào xe, Tống Đình Phàm
liền mở điều hòa
Chuẩn bị khởi động xe, chợt nghe Trần Lâm nhận mệnh nói, “Anh muốn cười thì cười đi, đừng nhịn, em biết em kén chọn!”
– “Haha……. Em a…….”. Tống Đình Phàm vừa khởi động xe, vừa sờ sờ đầu Trần Lâm
Quả thật, vừa rồi vào chợ trời, Tống Đình Phàm liền hiểu ý đồ của Trần Lâm. Người này, người này biết rõ’ chợ trời’ có bán những thứ cậu cần, lại
còn dạo quanh vài siêu thị lớn, cuối cùng không mua được mới bất đắc dĩ
đến nơi này. Cậu phiền phức như thế, đơn giản vì sợ mình chê cười cậu là ‘dân chợ trời’!
Bất quá, Tống Đình Phàm ngẫm lại, nói Trần Lâm
kén chọn cũng không oan cho cậu, là sự thực thôi, khi sống chung hắn đã
liền nhận ta, Trần Lâm này, quả thực rất kén chọn
Khống chế không
được, Tống Đình Phàm vẫn là cười thành tiếng. Quay đầu nhìn những thứ
sau xe, thầm nghĩ, sau này trong nhà, không chừng Trần Lâm sẽ nhuần
nhuyễn tận dụng những thứ này trong mọi việc a!
– “Cười,
có gì buồn cười! Mấy thứ này quả thực rất tiện a, đợi khi trở về em
hưởng thụ chúng, anh cũng đừng ghen tị! Cười đi, cười đi, bây giờ cho
anh cười thoải mái!”. Trần Lâm có chút xấu hổ lại hợp tình hợp lí nói
Ai có thể nghĩ một người nhã nhặn hữu lễ, tiến lùi hợp lí như Trần Lâm lại thành thế này?
Tống Đình Phàm buồn cười trong lòng, lại im lặng từ chối cho ý kiến, chau chau mày. Nhìn đồng hồ trong xe, hơn 3 giờ chiều
– “Được rồi, được rồi, anh không cười. Đói bụng không? Chúng ta tìm chỗ ăn trước, sau đó lại tiếp tục mua sắm?”
Trần Lâm sờ sờ bụng, “Đúng là có chút đói, tìm nơi ăn cơm rồi về nhà, không đi nữa”
– “Chỉ mua vài thứ này sao? Em không muốn mua thêm gì nữa?”
– “Không có”. Trần Lâm lắc đầu
– “Vậy em còn nói anh phải nghe lời em cả ngày hôm nay?”. Tống Đình Phàm kì quái nói, nếu muốn mình nghe theo, không lẽ cậu có tính toán nào khác sao?
Trần Lâm cười cười, không nói gì
Kì thật, khi Trần Lâm và Tống Đình Phàm bước vào cửa hàng nội thất, liền
thấy hôm nay trên đường rất đông người. Cậu thay đổi chủ ý, hôm nay
không dạo phố nữa, dù sao bọn họ cũng không thiếu nơi để đi
Bởi vì Trần Lâm đột nhiên nhớ ra, người này không thích nơi ầm ĩ nào nhiệt,
hôm nay lại là chính lễ quốc khánh, chắc chắn người đi chơi rất nhiều.
Trên đường càng nhiều người hơn. Không khí thế này, nếu để Tống Đình
Phàm cùng đi dạo phố, người này ít nhiều cũng không thoải mái. Cho nên,
Trần Lâm quyết định sẽ chỉ đi mua ghế lười và bàn đựng laptop rồi về nhà
Dù sao cũng đồng ý hôm nay ra ngoài mua sắm với Tống Đình Phàm, hơn nữa
mình không muốn đi ‘chợ trời’ vì sợ người này chê cười, cho nên, Trần
Lâm mới kiên nhẫn dạo quanh vài ba nơi. Trong lòng nghĩ thầm, may mắn
những nơi này không đông người, không khí cũng không tồi, người bên cạnh có lẽ cũng không thấy không thoải mái
Ha ha
Hai người cơm nước xong, Trần Lâm còn do dự có nên ghé thăm Tống lão đầu nhi không, cuối cùng Tống Đình Phàm lại cự tuyệt
Hai người hôm nay tuy không điên cuồng mua sắm nhưng cũng đi không ít nơi,
với những người quanh năm lái xe, ngồi văn phòng như bọn họ, đi bộ một
chút chân đã cảm thấy đau nhức. Đương nhiên, hai người cũng không ngoại
lệ, cuối cùng vẫn là về nhà
Vừa mở cửa, Trần Lâm buông đồ trong tay, liền đi thẳng đến tủ lạnh lấy một que kem, mở bịch kem liền đưa lên miệng
Tống Đình Phàm nhìn cậu, thực sự bất đắc dĩ đến cực điểm. Mới vừa cơm nước
xong, Trần Lâm lên xe liền thương lượng về đến nhà mình sẽ ăn kem, hơn
nữa chỉ ăn một que, tuyệt đối không ăn nhiều! Tống Đình Phàm nghĩ, hôm
nay trời rất nóng, áo khoát hắn