ấp gáp biện giải, “Không có! Tin, tin, em tin! A~”. Căn bản âm điệu run rẩy vì người ta chạm vào nơi mẫn cảm của mình
Một hồi tình hình tiếp theo, cả người Trần Lâm tê liệt. Cậu thật sự không
nhớ rõ mình rốt cuộc bị Tống Đình Phàm đùa nghịch thành ít nhiều tư thế, làm bao nhiều lần. Tình cảm mãnh liệt như vậy, cơ hồ nửa năm qua bọn họ chưa từng
Tẩy trừ xong, đổi ga giường, hai người cuối cùng ôn nhu ôm nhau đi ngủ
Trần Lâm mệt đến không tả nổi, nhưng tinh thần lại thanh tỉnh không chút
buồn ngủ. Hưởng thụ bàn tay Tống Đình Phàm không ngừng nhu ấn phục vụ
bên hông, Trần Lâm cọ cọ đầu vào hõm vai Tống Đình Phàm, tuy cậu còn rất tức giận phiên gây sức ép vừa rồi, nhưng cảm động thì vẫn phải cọ cọ
làm nũng
– “Thật là nhất kiến chung tình sao?”
Bàn tay Tống Đình Phàm đang xoa bóp hông Trần Lâm dừng một chút, lại tiếp tục
Gặp người không phản ứng, Trần Lâm lại cọ cọ một chút, thúc giục, “Ai, ai….”
Nói thật, đừng nghĩ vừa rồi Tống Đình Phàm vô ý mãnh liệt như vậy, kì thật
hắn có chú ý muốn Trần Lâm không tra hỏi hắn. Bởi vì, hắn, thực sự đỏ
mặt
Nguyên nhân chính là vì thế, cho nên vừa rồi Tống Đình Phàm
chỉ lo làm, căn bản không nói gì. Ý tứ tránh né rõ ràng như vậy, người
này còn hỏi hắn? Liền muốn chê cười hắn đến vậy?
Mặt không biến sắc, Tống Đình Phàm đạm thanh nói một tiếng “Phải” ngắn gọn sáng tỏ
Nghe ra một từ ngượng ngùng này của Tống Đình Phàm, Trần Lâm cảm giác đã thỏa mãn phiên tâm tư mong chờ suốt hôm nay
Trần Lâm cúi đầu cười hai tiếng, hít hít mũi, trở mình, đột nhiên liền ôm lấy lưng Tống Đình Phàm
Hành động này, Tống Đình Phàm cảm thấy mình có chút không quá rõ ràng. Người này….?
Yên tĩnh an ổn nửa ngày, Trần Lâm chôn đầu trên ngực Tống Đình Phàm mới chậm rãi mở miệng, ngữ khí nén giận như có như không, “Hôm nay xem TV, nghe được lời thoại kia, em nhìn anh nửa ngày, anh đều
không có phản ứng, em còn tưởng…. Tưởng anh quên những lời mình từng nói trước kia rồi….”
Đắc, bây giờ, Tống Đình Phàm hoàn toàn hiểu được Trần Lâm nghĩ gì
– “Liền thành thế này?”. Em mất tự nhiên mất hứng nguyên ngày?
Lời sau cùng Tống Đình Phàm không phải không biết xẩu hổ thay Trần Lâm mà
nói ra, hắn đã nói rồi, người này ngày càng nháo loạn vô cớ
Cậu cũng không ngẫm lại những lời kia hắn nói cho ai nghe, có thể nói quên là quên dễ dàng?
Đây vẫn là Trần Lâm sao? Sao từ hôm ‘hài hòa’ đó lại thành vậy?
Tống Đình Phàm đen mặt nghĩ muốn nói vài câu nặng nề, nhưng rốt cuộc không
làm được, nhất là hắn đã có chút hiểu ra nguyên nhân người này mất tự
nhiên. Không chỉ không làm được, ngược lại còn hạ bậc thang cho người ta bước xuống, “Anh không có không nhớ rõ”
Tống
Đình Phàm nói vậy, không khí hai người hiện tại tốt như vậy, Trần Lâm ít nhiều cũng cảm thấy hôm nay mình quá để ý chuyện vụn vặt, cậu xấu hổ
muốn chết
Cúi đầu “Ân” một tiếng
– “Những lời anh đã nói với em, những điều anh đã làm cho em, anh lại càng không quên”
– “Ân”
– “Cũng không có gì quá, về sau đừng như vậy nữa”
– “Ân”
– “Nếu em muốn nghe, sau này anh sẽ chỉ nói, không làm”
– “Ân”
Một lát sau, một trận nhỏ giọng thầm phản bác, “Ai muốn nghe…..”
Tống Đình Phàm cười thầm
– “Vậy về sau không nói mà chỉ làm”
– “Ân”
Lại một lát sau, một trận nhỏ giọng thầm phản bác, “Ai muốn làm….”
Tống Đình Phàm cười ra tiếng
– “Vậy sau này không nói không làm”
– “Anh……”
Tống Đình Phàm cười to, thầm nghĩ, cuối cùng cũng phản ứng nhanh, không “Ân” nữa
Cuối cùng, Tống Đình Phàm kết thúc đề tài, “Em a, sau này em liền nháo đi”
**************************************************************
Nhiều ngày sau, Tống Đình Phàm vẫn nghi hoặc khó hiểu
Hắn luôn không thể hiểu vì sao ngày đó Trần Lâm có dũng khí hỏi trắng ra
chuyện như vậy, ách, bây giờ nghĩ lại, không phải là vấn đề có chút mất
mặt sao? Cậu ấy thế nhưng trực tiếp hỏi mình vì sao yêu cậu ấy? Hơn nữa
còn bám riết không tha? Này, là tính cách của Trần Lâm sao? Tống Đình
Phàm thực hoài nghi
Hôm sau, Tống Đình Phàm rốt cuộc cố ý vô tình
hỏi Trần Lâm, lúc ấy, Trần Lâm bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn,
kiên quyết trả lời, “Nga, chúng ta sống với nhau lâu như vậy, trước kia em không quan tâm, nhưng hôm đó lại quan tâm, muốn hỏi muốn biết”
Lời này càng mất mặt. Hai người sống chung lâu như vậy, rất hiếm khi nói
những lời nùng tình, lộng tình, dù sao tuổi lớn, ngày lâu, da mặt càng
mỏng
Nhưng, Trần Lâm, sao lại như vậy?
Trần Lâm nhìn thấy
Tống Đình Phàm giật mình, trong lòng đắc ý dạt dào, bàn tay nguyên bản
nắm chặt khẩn trương cũng thả lỏng, lại bình tĩnh bổ sung một câu, “Nga, đôi khi cũng cảm thấy ngượng ngùng a, hệt như hai người đánh
nhau, anh cường người ta liền nhược, anh nhược người ta liền cường”
Trần Lâm đắc ý nói hết câu, còn dương dương tự đắc với Tống Đình Phàm. Kì
thật, cậu cũng tự bất ngờ lúc ấy mình sao lại có dũng khí hỏi câu kia,
lại cẩn thận miệt mài suy nghĩ mới ra được đáp án này
Nhưng cậu không biết, sau khi thẳng thắn với Tống Đình Phàm như vậy, người ta học cách đối phó tình huống còn nhanh hơn cậu
Có thể nói, sau này, cơ hội Trần Lâm muốn nh
