vừa rồi, để xem lúc đó cậu còn cười được không
Tống Đình Phàm..không….nói gì, căn bản Trần Lâm nghĩ hắn cam chịu, trong
lòng không nhịn được vui vẻ, ẩn ẩn còn có ý tưởng muốn trêu chọc thêm,
dù sao người ngượng ngùng đêm nay cũng không phải mình
Nhận thấy
tay Tống Đình Phàm bắt đầu xấu xa động đậy, cũng không biết cậu cười đến mệt lã hay bị khiêu khích không chịu được, Trần Lâm hổn hển kêu lên, “Đợi….Đợi một chút, em có chuyện muốn nói với anh, có chuyện muốn nói”
Đè hai tay người ta lại, Trần Lâm thoáng di thân thể cách xa một chút, “Thật sự, thật sự, em thực sự nghiêm túc nói với anh”
Lực tay Trần Lâm sao có thể đọ với Tống Đình Phàm a, cậu chế trụ một tay
người ta, tay còn lại Tống Đình Phàm hoạt động quanh người cậu
Tống Đình Phàm không lên tiếng, cũng không có ý dừng lại, em nói phần em,
anh làm phần anh, không ảnh hưởng gì. Trần Lâm tất nhiên hiểu được ý tứ
của hắn, trong lòng gấp gáp lo sợ nếu người này tiếp tục, mình không nói được gì, cho nên hoảng hốt thốt ra lời trong lòng
– “Ai ai, lúc trước sao anh yêu em a?”. Trần Lâm mau không thở nổi, lại mau rõ ràng. Lúc này tay Tống Đình Phàm vừa lúc chạm vào địa phương cứng rắn kia, thầm nghĩ Trần Lâm da mặt
mỏng này sao có thể hỏi ra được lời kia, tăng lực đạo, niết đến khi Trần Lâm thét lên
Trần Lâm tuy được hầu hạ cũng có cảm giác, nhưng ẩn ẩn còn nghe ra tiếng than đau. Mặt nhăn thành đoàn
– “Anh làm gì a….”. Trần Lâm mặt đỏ tai hồng nhỏ giọng oán giận
Tống Đình Phàm vội vàng điều chỉnh lực tay, nhẹ nhàng chậm rãi cao thấp xoa
nắn, lại nhìn khuôn mặt Trần Lâm, rõ ràng cậu vẫn còn đau. Trần Lâm bị
hắn dày vò đến thở không ra hơi, trong lòng vẫn nhớ phải hỏi đáp án
– “Ái, em hỏi anh… Ngô~a, nói…. Nói a”
Tống Đình Phàm trực tiếp chặn môi cậu lại, lực đạo rất mạnh, quả thật giận cậu không mở miệng không được sao?
– “Nói…Nói a, em….em trước kia đều….Ngô a~, đều chưa hỏi qua chuyện này….”. Thật vất vả thoát khỏi môi người ta, Trần Lâm còn rối rắm vấn đề này
Tống Đình Phàm khó khăn lúng túng, thật không phải hắn không muốn trả lời,
cũng không phải hắn không thể trả lời. Nói ra thì, nếu trong tình huống
bình thường, Tống Đình Phàm hắn thuận theo tự nhiên, lúc có thể nói đã
nói. Nhưng hiện tại, lại từ miệng người nhà hỏi ra, làm sao trả lời a?
Hắn đều có tuổi, thực còn phải dùng đến chiêu ‘lời ngon tiếng ngọt’ này
sao? Hơn nữa, hôm nay người này làm sao vậy a? Bình thường cậu còn hay
xấu hổ hơn hắn, hôm nay thế nào liền hỏi chuyện này a?
Nụ hôn Tống Đình Phàm càng động tình, hắn đặc biệt hi vọng có thể dời sự chú ý của Trần Lâm khỏi chuyện này
Nếu hắn dụng tâm, động tác lại càng thành thạo, dù sao hắn cũng biết rõ mọi điểm mẫn cảm của Trần Lâm. Trần Lâm bị Tống Đình Phàm trêu chọc đến
không được, hổn hển hô hấp, nhưng lại cắn răng không ra tiếng. Tình hình này sau khi cuộc sống hai người bắt đầu hài hòa, chưa từng phát sinh.
Vì Tống Đình Phàm sớm lĩnh hội Trần Lâm lúc trên giường muốn hưởng thụ
như thế nào
Trần Lâm không bỏ qua, không nói đến thân thể có bao
nhiêu mất tự nhiên, bàn tay Tống Đình Phàm nơi tư mật cậu nhiều lần muốn tham tiến về trước, cậu không còn cách kháng cự. Tống Đình Phàm cũng
không hưng cường đến nơi kia. Nhưng Trần Lâm lại không hưởng ứng, không
lâu sau, mồ hôi hắn đã tuôn xối xả. Chỉ cần hắn thoáng chút tách khỏi
Trần Lâm, Trần Lâm bật người đều cảm giác được hắn ra bao nhiêu mồ hôi
Không nề hà, Tống Đình Phàm bắt đầu cọ cọ vành tai mà vai tóc Trần Lâm, “Còn nháo, em muốn thế nào a?”
Âm điệu trầm ổn, hắn muốn tỏ vẻ mình không phải gấp gáp không kìm được,
Tống Đình Phàm thật sự hết cách với Trần Lâm. Dùng sức mạnh không được,
không yếu thế thì làm thế nào?
Trần Lâm lầm bầm, tuy thân thể đã động tình muốn phát tiết, nhưng cậu còn chưa nghe được đáp án
– “Trước.. trả lời trước, a ách, em”. Chính là không bỏ qua
Tống Đình Phàm lấy lòng dùng ngực cọ cọ, hai khỏa trên ngực Trần Lâm đã đỏ thẫm vươn thẳng cũng không buông tha
Trần Lâm bắt đầu dùng sức giãy giụa, không quan tâm tay kia của Tống Đình
Phàm đã đôi lần to gan náo loạn. Tuy nơi tư mật kia bị người ta vòng
quanh đùa bỡn, nhưng Trần Lâm quyết nhịn không cho cơ thể lộn xộn. Lại
vừa đầy đủ ý tứ cậu không thích
– “Nhất kiến chung tình”
Tống Đình Phàm cơ hồ nghiến răng nhiến lợi nói ra bốn chữ, Trần Lâm lập tức
bất động. Nháy mắt, hết thảy cảm quan cậu thanh linh, chỉ cảm thấy cả
người bắt đầu xao động. Trong lòng so với lần động tình vừa rồi còn nhảy nhanh hơn
Cậu khó tin quay đầu, nhìn thẳng đôi mắt Tống Đình Phàm thâm thúy trầm ổn, nhẹ giọng hỏi, “Thật sự?”
– “Ngô”. Trần Lâm kêu lên một tiếng đau đớn, bắt tay bàn tay Tống Đình Phàm đột nhiên siết chặt
Vốn Tống Đình Phàm cũng đã cam chịu, thất vất vả mới bình tĩnh nói ra bốn
chữ kia, hắn đều chuẩn bị tâm lí sẵn sàng nhìn người này cười chê, nhưng người này, lại nghi ngờ?
– “Ừ~, a, anh, anh…. Trước…. Đừng động đậy……….”. Tống Đình Phàm dồn dập công thành đoạt đất làm Trần Lâm chưa kịp chuẩn bị, giọng nói đứt quãng
– “Lời anh nói, em không tin?”
Nghe ra những nguy hiểm, Trần Lâm g