ng Đình Phàm như thế có chút…. tự cao, có chút…. mất kiên nhẫn
Lời vừa ra khỏi miệng, Tống Đình Phàm liền ý thức mình thất thố. Hắn không nói gì thêm, chỉ yên lặng uống rượu
Tối nay dẫn Trần Lâm đến một quán gay, hắn thật muốn cho cậu có những hiểu
biết có bản về đồng tính luyến ái. Không thể phủ nhận, hắn có ý thử cậu! Bất quá quán bar gay này của Tử Vĩ phong cách đã cải biến rất nhiều,
không giống như những quán bar gay luôn ồn ào náo nhiệt. Bọn họ cho rằng như vậy, sẽ giảm bớt bất ngờ cho Trần Lâm trong quá trình nhận định về
đồng tính luyến ái
Nhưng bây giờ, ngay tại đây, bọn họ đều thực rõ ràng xác định Trần Lâm là thẳng! *straight*
Kì thật khi đưa Trần Lâm trở về, hắn cũng muốn giải thích với cậu. Nhưng
đối diện với thái độ như vậy của Trần Lâm, Tống Đình Phàm không thể nắm
bắt chính xác cậu nghĩ gì, nên mới một mực châm chước dùng từ, suy nghĩ
sẽ dùng từ thế nào mới đạt được hiệu quả tốt nhất
Tống Đình Phàm
không muốn chính mình thẳng thắn quá làm Trần Lâm giật mình, hắn muốn
chậm rãi tiến đến, nhưng hắn không ngờ phương thức uyển chuyển đêm nay
đã tổn thương đến người kia…
Hơn nữa… Tựa hồ… cuối cùng cái ‘da thịt chi thân’ kia cũng có tác dụng kinh hách nhất định
Nghĩ nghĩ, Tống Đình Phàm nâng tay mân mê môi, tựa hồ còn lưu lại chút xúc
cảm nhè nhẹ lành lạnh vừa trải qua, là… hai má của Trần Lâm? Kì thật
trong tình huống như vậy, Tống Đình Phàm cũng bị bất ngờ, nếu không hắn
đã không để Trần Lâm mở cửa dễ dàng như vậy. Hắn gọi Trần Lâm chỉ vì
muốn gọi như thế, không ngờ lại bị khoảnh khắc ‘da thịt chi thân’ kia
quấy rầy. Tống Đình Phàm nghĩ, cái này có tính là thánh nhân đãi kẻ khù
khờ không?
Mục Kiệt và Lưu Dụ không ngừng nhìn Tống Đình Phàm, vừa nhìn hắn vuốt môi lâm vào hồi tưởng, Lưu Dụ đã không nhịn được mà hỏi
thẳng: “Cậu… động thủ rồi?”
Tống Đình Phàm liếc
nhìn Lưu Dụ, Lưu Dụ sợ hãi nói thầm trong lòng: Tôi… tôi cũng không muốn hỏi như vậy, nhưng mà…. nhưng mà biểu tình vừa rồi của cậu quá… rõ ràng đi?
Mục Kiệt lại không nghĩ vậy, phỏng chừng đã xảy ra chuyện gì
đó. Vì chính mình đã thỏa mãn lòng hiếu kì, nhưng có như ý không? Cố lấy dũng khí mở miệng, bất quá hắn thay đổi câu hỏi: “Cậu ta… có bài xích không?”
Câu hỏi này của Mục Kiệt rất có ý tứ, vừa dò xét thái độ của Trần Lâm với
chuyện quán bar, vừa hỏi được Tống Đình Phàm lúc đưa Trần Lâm về có lẽ
đã xảy ra chuyện
Cậu ấy bài xích không? Tống Đình Phàm cẩn thận
hồi tưởng, khoảnh khắc đó, hắn nhìn được trong ánh mắt Trần Lâm trừ bỏ
một tia bối rối, một tia có quắp, còn một tia thẹn thùng, còn khó có thể nhìn ra… Hình như là một tia chán ghét?
Haha, nghĩ đến đây, tâm
tình của Tống Đình Phàm đã thoải mái hơn nhiều, với sự ‘cự tuyệt’ vừa
rồi của Trần Lâm, hắn cũng không còn phiền não và mất kiên nhẫn như khi
mới quay lại quán bar
Hắn nghĩ nếu không chán ghét, tiếp theo vô
luận là vấn đề gì đều có thể giải quyết. Nghĩ thêm một chút, cho dù có
chán ghét, Tống Đình Phàm hắn nếu đã muốn, cũng không bao giờ từ bỏ.
Nghĩ như thế, trong mắt Tống Đình Phàm lại lóe lên tinh quang— tình thế
bắt buộc!!
Gặp tình huống hỏi gì cũng không được trả lời, Mục Kiệt nói tiếp: “Thật ra chuyện đêm nay, nói phải cũng phải, nói không phải cũng không phải”
– “Đúng đúng đúng, với Trần Lâm, chúng ta hôm nay chỉ là dẫn cậu ấy đến
quán bar vui chơi, trùng hợp lại là một quán bar gay mà thôi. Chúng ta
không nói trước với cậu ấy vì muốn đùa cậu ấy một chút. Ngoài ra không
có ý gì khác”. Lưu Dụ vội vàng tán thành
Mục Kiệt hừ hừ,
đơn giản vậy thì tốt rồi! Đêm nay Trần Lâm như vậy, không giống như bị
gay dọa, ngược lại còn bực bội vì chuyện khác, mà chuyện khác kia giống
như bọn họ đã chạm vào điểm mấu chốt của cậu… Mục Kiệt vân vê cằm động
não
Trở lại phòng mình, Trần Lâm ngã người trên sô pha, cậu đã
chậm rãi nhận ra. Cậu biết bọn họ cố ý dẫn mình đến quán bar gay, cậu
biết bọn họ cố tình rời đi để cậu lại một mình, cậu biết bọn họ cố ý
không nói trước, muốn chính mình tự nhận ra đó là quán gay, cậu biết bọn họ cố ý nhún nhường để Tống Đình Phàm đưa cậu về, cậu thậm chí còn
biết… bọn họ đã sớm tính toán cho đêm nay
Chính là, chính là vì sao lại làm thế??!
Một dòng điện xẹt qua, Trần Lâm như bị điện giật ngồi thẳng dậy, cậu nhớ đến lúc ‘da thịt chi thân’ vừa rồi ở ngoài cửa!!!
Cậu nghĩ, bắt đầu hiểu được chút ít: cậu cùng Tống Đình Phàm trở thành mấu
chốt của vấn đề đêm nay? Nếu thật người kia– ách, trước mắt cứ cho là–
thích mình đi. Như thế, những chiếu cố của bọn họ trong thời gian dài
như vậy, tựa hồ đều lí giải được…
Trần Lâm không ngốc, ngược lại
còn rất thông minh, chỉ một sự kiện đã làm cậu nhận ra toàn bộ vấn đề.
Đến bây giờ, Trần Lâm không thể không nói cậu thực hâm mộ Tống Đình Phàm vì có hai huynh đệ ‘cúc cung tận tụy’ như vậy. Nếu cậu đoán không lầm,
như vậy mấy tháng nay, hai huynh đệ tốt đó có lẽ đã trả giá rất nhiều!
Tốn thời gian! Tốn tiền bạc! Tốn công sức! Thậm chí còn tốn cả sắc mặt!
Ngẫm lại, Trần Lâm đều hoài nghi, chính mình đáng giá như vậy sao?
Di động đột nhiên đổ chuông, vừa mới c