pacman, rainbows, and roller s
Thuận Theo Tự Nhiên, Nước Chảy Thành Sông

Thuận Theo Tự Nhiên, Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326374

Bình chọn: 10.00/10/637 lượt.

ình Phàm cũng lẳng lặng nhìn cậu, hắn biết Trần Lâm

nghĩ gì tuy rằng hắn nguyện ý cho cậu thời gian. Nhưng mà Trần Lâm nếu

nghĩ thông suốt càng sớm thì càng tốt, hắn cớ sao lại không làm vậy?

Trần Lâm lại ngẩng đầu nhìn Tống Đình Phàm, thái độ đã không giống vừa rồi, “Em không cách nào làm như anh được, em phải tôn trọng cha mẹ mình. Nhưng

mà, em cũng có cuộc sống của mình, bọn họ cũng không thể can thiệp vào”

Trần Lâm nói rất chậm, Tống Đình Phàm ghi nhớ từng chữ từng chữ một trong lòng

– “Cho nên, cho em thời gian để có thể nói với cha mẹ”. Khi Trần Lâm nói câu cuối, ánh mắt cũng chấp nhất khẳng định như vậy.

Hiện tại nếu nói Tống Đình Phàm nghe được vẫn còn thơ ơ thì hắn là thần

nhân

Không hề nghi ngờ gì, đây là câu nói thổ lộ tình cảm của Trần Lâm với hắn, khiến cho Tống Đình Phàm căn bản không khống chế được phản ứng của mình. Nghiêng nửa người trên, lập tức hôn lên môi Trần Lâm

– “A…”. Lời lẽ kinh ngạc của Trần Lâm đã tiêu thất ở hai cánh môi đang chạm vào nhau

Tống Đình Phàm không cho Trần Lâm có thời gian thích ứng như trước, mà trực

tiếp đem đầu lưỡi mình dò xét trong miệng Trần Lâm. Trần Lâm cho dù đã

hôn một lần nhưng trúc trắc vẫn là trúc trắc. Hoàn toàn không biết đáp

lại, bất quá Tống Đình Phàm cũng không ngại

Tống Đình Phàm quấn

quít lấy đầu lưỡi Trần Lâm, không cho cậu cơ hội tạm nghĩ ngơi đã bức

cùng của mình du lủi khắp nơi. Hắn càng hôn càng kịch liệt, như muốn hút hết nước bọt của Trần Lâm vào miệng mình, cơ thể Trần Lâm dần dần trượt xuống, cậu cảm giác sâu sắc mình ngày càng hô hấp không thông, cánh tay trong ổ chăn vừa như khước từ vừa như không. Tống Đình Phàm đương nhiên ý thức được nên hơi mở ra khoảng cách cho hai người

– “Ân….”. Trần Lâm trong vô thức vì khoảng cách kéo giãn ra mà phóng túng rên rỉ một tiếng

Thế này với Tống Đình Phàm là một loại hấp dẫn, môi hai người còn chưa kịp

tách ra đã lại gần gụi dây dưa cùng một chỗ. Tống Đình Phàm điều chỉnh

thân thể mình một chút, từ nghiêng người trở thành nằm sấp, nhưng hắn

vẫn chú ý không đè người dưới thân, để khỏi áp hết chút không khí còn

lại trong lồng ngực cậu

Luồn tay vào chăn của Trần Lâm, càng nghĩ

càng muốn tiến thêm một bước tiếp xúc. Không thể không nói, Tống Đình

Phàm rất giật mình bởi vì ổ chăn của Trần Lâm bây giờ vẫn không hết lạnh lẽo, cậu nằm trong chăn ít nhất cũng 5 phút rồi? Lâu như vậy ổ chăn còn chưa ấm lên sao? Đưa tay thăm dò thân thể Trần Lâm dưới tầng tầng lớp

lớp áo ấm, vẫn là có chút lạnh, Tống Đình Phàm lơ đãng nhíu nhíu mày.

Hắn rất bội phục chính mình ở thời điểm bây giờ vẫn có thể chú ý đến chi tiết đó

Một tay bên ngoài chăn chạm vào mặt Trần Lâm, thật lợi

hai, bàn tay này lại cảm nhận độ ấm không đồng dạng trên người Trần Lâm. Tống Đình Phàm không thể nói rõ cảm giác trong lòng bây giờ, chỉ là,

thực tự cao, thực ham muốn, thực khao khát….

Lần này quyết định để Trần Lâm hô hấp hoàn toàn, hắn cũng không muốn làm gì thêm, Trần Lâm sẽ bởi vì mình hôn mà hít thở không được đến vong mạng cũng nên. Khoảng

cách tự nhiên cũng mang theo một đoạn chỉ bạc giữa khóe miệng hai người, “Trần Lâm, cơ thể em vẫn còn lạnh như vậy….”. Tống Đình Phàm nói câu mơ hồ ý tứ

Trần Lâm vốn đã được hắn hôn đến mơ mơ màng màng, chỉ có thể mở to đôi mắt

hơi mang mị, ngập nước nhìn Tống Đình Phàm, theo bản năng liền trả lời

câu hỏi, “Em…. Hô…. Thể…. Nhiệt độ cơ thể vốn thấp như vậy….”

– “A… haha, cái này em đã nói rồi…. anh sẽ sưởi ấm cho em…”. Tống Đình Phàm nhìn biểu tình trì độn của thiên hạ dưới thân, cảm thấy thực…. Yêu

Trần Lâm lại cảm giác da thịt trên cơ thể không thuộc về mình mà lại có vật

gì dao động, tuy thoải mái nhưng Trần Lâm cũng thực sợ hãi, vươn tay giữ thứ đang di động kia, muốn hắn rời đi. Nhưng ngực trái lại bị niết một

chút, Trần Lâm cả kinh giật nảy người, lại bị người ta khắc chế

Tống Đình Phàm lại đặt môi trên mặt Trần Lâm, hai trán kề vào nhau, hơi thở của cả hai quanh quẩn khắp môi, “Còn không minh bạch sao?”. Tống Đình Phàm một bên tiếp tục giữ khỏa bên ngực trái Trần Lâm, một

bên như vô tình hỏi. Trần Lâm bị hắn làm cho thở dốc liên tục, “Vù vù… Hô… Hô”, cách lớp quần áo của mình, tay Trần Lâm vẫn giữ bàn tay Tống Đình Phàm đang rục rịch, lần nữa không cho hắn kìm chính mình

– “Em, em… em minh bạch…, nhưng mà…”. Lí trí của Trần Lâm dần dần trôi đi. Cậu chưa chuẩn bị tốt như vậy,

thậm chí cũng chưa nghĩ nhiều như vậy. Thế này, quá nhanh đi…

Không cho cậu có cơ hội nói xong, Tống Đình Phàm cúi đầu ngậm lấy đôi môi

tràn ngập hấp dẫn đang chu ra kia, không sai, quả thật từ chu môi được

hắn dùng đúng mực. Môi Trần Lâm trải qua một lần thăm dò của Tống Đình

Phàm đã trở nên kiều diễm vô cùng, đỏ mọng ướt át

– “Ô… Ô ô….. Ân, Tống Đình Phàm… Anh…. Anh trước…. dừng…. một chút….”. Đôi môi đã bị phong bế đứt quãng rời rạc không nói rõ ý tứ. Nhưng người bên trên xác thực nghe hiểu, hoặc nói là cảm thụ được. Bởi vì một tay

Trần Lâm gắt gao giữ lại không cho mình có ý đồ tiến thêm một bước khiêu khích bằng tay, tay còn lại tuy rằng bị giữ dưới thân mình nhưng hắn