Duck hunt
Thủy Tinh Trong Suốt Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông

Thủy Tinh Trong Suốt Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326805

Bình chọn: 7.00/10/680 lượt.

ở lại cùng Lưu Băng!”.

Tay của Minh Hiểu Khê từ từ vung ra, cánh tay ngăn cản của Lan Địch giống như bị một sức mạnh nào đó hất văng ra. Trong lúc hoảng hốt kinh ngạc, Lan Địch đã bị cô đẩy văng ra phía sau.

Đêm lạnh như đá. Mặt trăng tỏ, hơi hơi cong. Minh Hiểu Khê ra khỏi bệnh viện Quang Du, bỗng nhiên không biết nên đi đâu. Cô đứng lại, hít thở gió đêm, trong lòng như tràn ngập những giọt mưa trong suốt. Mưa, không phải đã tan rồi sao, vì sao cô ta còn cảm thấy lạnh như thế.

“Hiểu Khê!”, có tiếng ai gọi cô. Minh Hiểu Khê quay người lại, là Đồng, cô gái xinh đẹp trong đêm khuya. Đồng đưa cho cô ta một cái hộp lớn màu trắng. Ánh mắt của cô ta đen thẫm, Đồng nói: “Đây là món đồ cô để quên ở trong nhà trọ khi vội đưa Lưu Băng tới bệnh viện”.

Minh Hiểu Khê nhận lấy chiếc hộp trên tay. Trên đó dính đầy máu, khiến cô giật mình. Cô nắm chặt cái hộp, miễn cưỡng nói với Đồng: “Xin lỗi, tôi làm hư nó rồi”.

Đồng nhìn cô, nói: “Chỉ cần cô có thể buông hết, tất cả vẫn còn kịp”.

Tất cả thực sự vẫn còn kịp phải không? Minh Hiểu Khê tay ôm cái hộp trắng, một mình chạy trên đường phố yên tĩnh, không định hướng. Đêm đã khuya, có thể nói đã là hừng đông của ngày thứ hai rồi, đèn đường phố vẫn sáng, người đi bộ và xe cực kì thưa thớt. Cô biết mình đã làm sai những gì. Ngồi xuống một bậc thềm trên phố, cô mở cái hộp đó ra. Trong đó là bộ lễ phục màu trắng. Không biết cô mặc lên có đáng yêu như nàng công chúa không? Minh Hiểu Khê suy tư, ngơ ngẩn như người mất hồn. Bầu trời đêm không có sao. Cô đã có lỗi trong đêm qua.

Khán đài dưới ánh trăng. Trước cây đàn cầm, Phong Giản Triệt ngồi yên lặng. Anh biết mình sẽ tiếp tục đợi, bất luận đợi bao lâu, bất luận Hiểu Khế có đến không, anh cũng sẽ mãi ở đây đợi cô. Cho dù cô đã quên anh rồi, anh vẫn luôn luôn đợi cô. Đôi mắt của Phong Giản Triệt trong sáng như núi tuyết. Dãy lụa màu trắng trên cánh tay phải giống một con bướm, chập chờn bay.

Trong ánh trăng yên tĩnh. Bỗng một tiếng chuông điện thoại ngân vang, Phong Giản Triệt vội vã nghe: “Alô, là Hiểu Khê phải không? Anh nhận ra số điện thoại của em”.

Giọng Giản Triệt rất nhẹ, như đang mỉm cười.

“Ơ”, Minh Hiểu Khê ngẩn người ra , rồi hỏi: “Anh vẫn khoẻ phải không?”. Cô lúng túng nói tiếp: “Triệt… xin lỗi, …em …”.

“Nghe được giọng em thì anh yên tâm rồi”, Phong Giản Triệt cắt ngang lời của cô một cách nhẹ nhàng, dừng lại một chút, anh hỏi, “Hiểu Khê, em đang ở đâu?”.

“Em…”, Hiểu Khê ngập ngừng.

Đường phố vắng lặng. Một chiếc xe hơi vụt lao đi, khiến nước mưa bắn tung toé lên người Minh Hiểu Khê. Cô nhìn phòng âm nhạc Hoàng Gia ở phía trước mặt không có một chút đèn sáng, cắn môi hồi lâu rồi hỏi: “Buổi biển diễn thành công chứ?”.

Giản Triệt đáp: “Rất thành công”.

Cô cười: “Nhất định anh đàn rất hay, đúng không?”.

Giản Triệt đáp: “Ừ!”.

Cô lại hỏi tiếp: “Tay của anh đã khỏi hoàn toàn rồi, đúng không? Còn điêu luyện hơn trước phải không?”.

Giản Triệt vui vẻ thừa nhận: “Chính xác, còn tuyệt vời hơn cả trước kia”.

Hiểu Khê cười rạng rỡ, hài lòng nói: “Vậy tốt rồi, cuối cùng anh cũng đã trở thành một thanh niên toàn mỹ như trước”.

Giản Triệt hỏi: “Hiểu Khê, em có vui không?”.

Hiểu Khê hơi ngắc ngứ vì chưa hiểu rõ. Triệt nói tiếp: “Nếu em là người không có tình cảm, em có vui không?”

Phong Giản Triệt vẫn đang ngồi bên cây đàn như đang trông ngóng người con gái đó. Anh thì thầm: “Hiểu Khê, em có muốn nghe anh đàn không?”.

Giọng Minh Hiểu Khê lo lắng: “Anh Triệt, tối như thế chả lẽ anh còn ở trong phòng âm nhạc sao? Triệt!”.

Triệt không đáp.

Hiểu Khê cuống lên hỏi tiếp: “Anh rốt cuộc đang ở đâu?”.

Giản Triệt hít một hơi sâu, nói: “Anh đang ở nhà. Buổi biểu diễn vừa kết thúc, anh đã về nhà ngay, em không nên lo lắng”.

Hiểu Khê mới yên lòng: “Ơ, anh đang ở nhà cha mẹ phải không? Trong nhà trọ của anh làm gì có đàn đâu”.

Giản Triệt đành nói dối tiếp: “Đúng, anh đang ở nhà bố mẹ”. Rồi anh nói lảng đi: “Hiểu Khê, em thích nghe bài nào vậy?”

“Điều này… hơ hơ, em có hiểu gì về âm nhạc đâu, bài nào cũng được mà”, Hiểu Khê lúng túng đáp. Cô cười ngần ngại: “Anh cứ đàn bài nào cũng được. Anh đàn là hay rồi”.

Giản Triệt đáp: “Được, vậy anh đàn cho em nghe”.

Hiểu Khê áp chặt tai vào chiếc điện thoại. Từ đó phát ra tiếng đàn du dương của Giản Triệt. Tiếng nhạc vang vang trong đêm yên tĩnh. Hiểu Khê rạng rỡ vì hiểu ca khúc này. Cô còn lẩm bẩm hát theo tiếng nhạc.

Giản Triệt nói: “Chúc em sinh nhật vui vẻ, chúc em sinh nhật vui vẻ, chúc em sinh… nhật… vui vẻ, chúc em sinh nhật vui vẻ…”.

Minh Hiểu Khê vừa nghe điện thoại, vừa bất giác chầm chậm đi về phía phòng nhạc Hoàng Gia giờ đã tối om. Cô biết trong đó không còn ai nhưng cô vẫn muốn xem thử dù bây giờ đã muộn.

Ánh trăng sáng trắng như thủy ngân rọi chiếu qua cửa sổ của phòng nhạc Hoàng Gia. Một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang chơi đàn, một con bướm màu trắng bằng lụa đang bay lượn thật đẹp trên tay anh. Bỗng nhiên cửa lớn của phòng nhạc bật mở. Một người con gái mặc lễ phục màu trắng, đang đứng ở cửa, há mồm nhìn kinh ngạc. Điện thoại trong tay cô đang phát ra khúc nhạc