tay ra.
“Chào bà! Con tên là Lạc Đào Đào! Đây là Lạc Khanh Khanh!” Kỷ Đào Đào rất sợ em trai nói bậy, bèn cướp trả lời.
Nếu để bọn họ biết thật ra hai cậu đã có cha, nhất định sẽ bị đuổi ra ngoài! Nhưng những người này cũng không giống người xấu!
“Đào Đào và Khanh Khanh! Tên rất hay!” Toa Toa ngồi bệt xuống đất, móc ra rất nhiều đồ chơi, “Đây đều là những món bà thích chơi nhất, giờ tặng cho hai con!” Toa Toa hào phóng đưa ra hai con búp bê tinh xảo.
Kỷ Đào Đào vốn định từ chối, nhưng khi thấy trên thân búp bê có gắn rất nhiều kim cương, thì lập tức nói, “Cám ơn bà Toa Toa!”
Bà Toa Toa thật kỳ lạ! Không biết còn tưởng bọn họ là bạn bè bằng tuổi!
Trình Thất biết bọn nhỏ đang nghĩ gì, bất đắc dĩ cười nói, “Trí tuệ của bà Toa Toa quả thật không tới mười tuổi. Bà Toa Toa rất thích trẻ con, về sau hãy chơi với bà Toa Toa nhiều hơn, biết không?”
Hả? Già như vậy, mà chưa tới mười tuổi?
Khâu Hạo Vũ đỡ vợ lên, “Được rồi, để cho anh chị nói chuyện với bọn nhỏ trước đi! Chúng ta đi! Anh chị, tụi em đi trước đây!”
“Không đi! Đó là cháu nội của chị Thất, cũng chính là cháu của em, em muốn chơi với hai đứa, anh buông ra!” Toa Toa ra sức giãy giụa, cuối cùng vẫn bị bắt ra khỏi nhà họ Lạc, đứng trong sân bất mãn nhìn chằm chằm chồng, “Tại sao không để em chơi với bọn nhỏ? Em nhìn Tiểu Hải lớn lên, giờ đến lượt con của Tiểu Hải, em cũng phải nhìn chúng lớn lên!”
“Chờ Nguyên Phượng có con, tùy em muốn chơi thế nào thì chơi! Ngoan! Giờ về nhà thôi!”
Toa Toa ức uất cong môi, “Chừng nào Nguyên Phượng mới có? Lúc nào cũng nói nhanh nhanh, nhưng mãi vẫn không thấy! Không ai chơi với em, mỗi ngày chỉ có mạt chược, buồn chết, em muốn có cháu nội!”
Thằng nhóc xấu xa, nhiều năm rồi vẫn không chịu có con, sinh cháu cho bà chơi, còn không kết hôn, có phải đợi bà chết mới chịu cưới vợ sinh con?
Khâu Hạo Vũ thở dài, “Nó không chịu, anh biết làm sao?” Ngày nào cũng ăn chơi trác táng lại không để có con, còn nhốt cô gái kia mãi. Hoặc tha thứ nhau, hoặc tự đi tìm hạnh phúc cho mình, dằn vặt nhau như vậy, không thấy mệt sao? Nhưng ông không khuyên được, mỗi lần đề cập tới, Nguyên Phượng đều nói để tự mình xử lý, hoặc trốn tránh không gặp.
“Hu hu đã lâu nó không về..... Hu hu nó không quan tâm em nữa! Chỉ có hai chúng ta thật chán! Có phải nó không quan tâm chúng ta nữa rồi? Anh nói đi?” Trước kia chẳng phải rất nghe lời? Nếu có thể bà thật hi vọng Nguyên Phượng không cần lớn lên, vĩnh viễn chỉ là trẻ con, để có thể chơi với bà mỗi ngày.
“Sẽ không! Nào có con cái không cần cha mẹ? Đừng khóc, chờ lúc rảnh, anh sẽ nói với nó, nếu nó không nghe, chúng ta không cần nó nữa, để nó sống cô đơn một mình cho biết!” Khâu Hạo Vũ nhẹ nhàng lau nước mắt cho vợ.
Nguyên Phượng, con nỡ lòng nào tổn thương mẹ con? Con bất hiếu!
Toa Toa gật đầu một cái, “Ừ, không nghe lời thì không cần nó nữa, chúng ta đi thôi!”
Trong phòng khách, mọi người bị hai đứa nhỏ chọc cười không ngừng. Hai đứa đứng giữa phòng kể lại chuyện những năm qua. Kỷ Khanh Khanh khổ sở than, “Lúc ấy trên người bọn con chỉ có ba đồng tiền, lại đến kỳ giao tiền nhà, không đủ tiền nên bị chủ nhà đuổi ra, hết cách, mẹ chỉ còn cách dẫn tụi con đi ngủ vòm cầu!”
“Sau lại, ông chú người Trung Quốc vẫn luôn chăm sóc tụi con đành phải đem bức tranh chú ấy đang vẽ dở bán một nghìn đồng, lúc này mới có tiền mướn phòng. Sau đó, con tự mình quản tiền.... ....”
“Ồ! Đào Đào giỏi quá! Nhỏ vậy đã biết quản tiền?”
“Đúng vậy! Mẹ con cũng chịu cho con quản tiền?”
Kỷ Khanh Khanh chen ngang, “Anh hai rất giỏi! Đếm tiền vô cùng siêu! Anh hai, biểu diễn cho mọi người xem đi!”
Kỷ Đào Đào cười cười rút máy tính ra, nói, “Biễu diễn thì có thể, nhưng không thể biểu diễn không công! Mọi người bỏ ra bao nhiêu, con sẽ đếm bấy nhiêu, đếm xong rồi thì tiền về con hết!”
“Ông không tin!” Bạch Diệp Thành rút ra một sấp tiền giấy màu hồng để lên bàn. Lăng La Sát cũng không thua kém, lấy toàn bộ tiền mặt trên người ra.
Một đứa nhỏ chừng năm tuổi thì có thể đếm được bao nhiêu? Cùng lắm là tới một trăm, bà không tin nó có thể đếm tới hàng ngàn hàng chục ngàn được.
Kỷ Đào Đào ngồi xếp bằng, bắt đầu đếm tiền, “Năm....... Hai lăm.... ..... Một trăm!” Cứ tới một trăm lại tiếp tục lặp lại, không đến mười phút, tiền trên bàn đã chẳng còn mấy. Trình Thất cau mày, móc tiền của mình ra, nhân tiện lấy luôn tiền của Lạc Viêm Hành để xuống bàn. Đông Phương Minh thấy vậy cũng bỏ thêm tiền lên.
Kỷ Khanh Khanh thấy vậy sém chảy nước miếng. Các ông bà thật có tiền, ra tay hết sức hào phóng! Anh hai cố lên! Gần đây hình như vận may đang ập tới, chẳng những được hai mươi triệu từ cha, thêm chỗ này ít nhất cũng có hơn mười vạn. Mẹ biết hai cậu có thể kiếm tiền như vậy, nhất định sẽ rất vui.
Mẹ, tụi con có thể nuôi mẹ rồi!
“Xong!” Kỷ Đào Đào giơ máy tính lên, “Không sai chứ ạ?”
Mười vạn lẻ bốn trăm!
Mọi người ngạc nhiên trợn tròn mắt, vừa đúng không thừa không thiếu!
Nhưng Trình Thất là ai? Há có thể bị một đứa bé lừa? Bà sờ sờ cằm nói, “Chúng ta không biết chữ, con nói cho tụi ta biết rốt cuộc là bao nhiêu tiền?”