đúng không?”
Một lúc sau Kỷ Lăng Phong mới gật đầu nói, “Đúng!
Thái Bào Nhi hừ nhẹ, “Kỷ Lăng Phong, rốt cuộc tới khi nào cậu mới trưởng
thành đây? Có phải cậu nghĩ tôi vừa thấy bức tranh kia sẽ mừng thầm
trong lòng, không muốn cho người khác biết cậu thích một người lớn hơn
cậu cả bảy tuổi? Cảm thấy bị sỉ nhục? Nhưng cậu đã từng nghĩ tới cảm
nhận của tôi chưa? Bị người khác xem là sỉ nhục, Thái Bảo Nhi tôi tệ đến vậy sao?”
“Hôm nay tôi phải lấy nó đi! Cô không cho vậy! Từ nay
về sau, tôi sẽ dừng vẽ, không bao giờ tiếp xúc với giới hội họa nữa!” Kỷ Lăng Phong hút lỗ mũi, ngửa đầu nhìn trời, ngăn nước mắt đang muốn lăn
xuống.
Thái Bảo Nhi lã chã chực khóc, căm hận nhìn Kỷ Lăng Phong, cuối cùng móc chìa khóa ra, mở cửa vào phong, gỡ bức tranh xuống, ném
ra cửa, “Trả lại cho cậu! Đi đi!”
Kỷ Lăng Phong đưa bức tranh trong tay ra, “Đổi cho cô....”
“Xin lỗi! Nhà tôi không chứa nổi nó!”
“Thái Bảo Nhi! Cô là kẻ lừa gạt tình cảm, có tư cách gì nổi giận với tôi? Tôi không tìm cô tính sổ là may rồi! Tại sao lại gạt tôi chứ?”
Thái Bảo Nhi trừng nói, “Tôi lừa gạt tình cảm của cậu? Xin cậu soi mặt vào
nước mà nhìn lại mình đi! Rốt cuộc là ai quấn lấy ai? Kỷ Lăng Phong, nói chuyện phải nghĩ cho kỹ, cậu cho rằng mình bị lừa gạt? Rất uất ức? Tôi
còn uất ức hơn đây này! Tôi vốn đang sống yên ổn, tại sao cậu lại tới
nhiễu loạn cuộc sống của tôi chứ? Cậu nói đi!” Thái Bảo Nhi ngồi xuống
ghế sa lon che mặt.
Kỷ Lăng Phong mím môi, chậm rãi đến gần đẩy đẩy vai Thái Bảo Nhi, “Này! Cô khóc à?”
“Cút đi!” Thái Bảo Nhi hất tay Kỷ Lăng Phong ra.
Kỷ Lăng Phong thấy Thái Bảo Nhi khóc, lúng túng không biết làm sao, vốn
tưởng rằng cô sẽ nói xin lỗi, nào ngờ.... ... Anh vòng qua ngồi xổm
trước người cô, lắc lắc vai cô, “Bảo Nhi? Đừng khóc, là lỗi của tôi,
được chưa? Tôi không nên tới trêu chọc cô, tôi đáng chết, cô đừng khóc!”
Thái Bảo Nhi quẹt nước mắt, lắc đầu nói, “Coi như chưa có gì xảy ra hết! Kỷ
Lăng Phong, cám ơn cậu đã thích tôi. Giờ tôi trả tranh lại cho cậu, từ
nay về sau, chúng ta không còn liên quan gì nhau nữa!”
Kỷ Lăng Phong đứng dậy, muốn ôm lấy Thái Bảo Nhi, nhưng không thể. Dù anh đã biết cô yêu anh, cũng không thể!
Kỷ Lăng Phong ra tới cửa phòng, bỗng dừng lại nói, “Tìm một người đàn ông
tốt gả đi! Cô cũng không nhỏ, còn không kết hôn, đàn ông tốt sẽ bị người khác chiếm hết! Chúc cô hạnh phúc!”
“Hu hu hu hu!” Thái Bảo Nhi
thấy Kỷ Lăng Phong đã đi, nên cho phép mình khóc lớn, đem tất cả những
đau khổ không thể nói hóa thành nước mắt.
Kỷ Lăng Phong ngồi
trước cửa phòng Thái Bảo Nhi, nghe thấy tiếng khóc đau khổ của cô, cảm
giác trái tim như bị người ta hung hăng dậm dưới chân. Cho đến khi hết
nghe thấy tiếng khóc, anh mới đứng dậy, nhìn hai bức tranh trong tay một lát rồi nhẹ nhàng đặt ngay cửa, thọt hai tay vào túi quần, đi ra thang
máy.
Anh thật sự khó có thể tiếp nhận sự thật như sấm sét giữa
trời quang này. Lạc Vân Hải từng nói, thích phụ nữ lớn hơn năm tuổi đồng nghĩa với bệnh yêu mẹ nghiêm trọng. Anh không có bệnh yêu mẹ!
Thái Bảo Nhi, có lẽ trò chơi này không có thắng thua, em yêu tôi, tôi cũng
yêu em. Nhưng không phải những người yêu nhau đều có thể đến với nhau.
Điều này tôi tin em rõ hơn tôi nhiều. Cám ơn em đã để mắt đến kẻ nghèo
như tôi, có phải tôi nên cảm thấy tự hào vì điều đó?
Con gái một của tập đoàn Thái Thị, lại yêu anh, thật có cảm giác thỏa mãn, ha ha.
Kỷ Lăng Phong thấy thùng rác kia như đang cười nhạo anh, bèn tức giận đạp nó một cái. Thật muốn điên rồi!
Quên đi! Phải quên đi! Từ nay về sau sống một cuộc sống bình thường, không
còn yêu hận gì nữa! Kỷ Lăng Phong, mày phải trưởng thành lên, không thể
luôn là một đứa con nít. Đàn ông có lệ nhưng không dễ rơi, khóc cái gì
mà khóc? So với Lạc Vân Hải, mày đúng là không bằng một góc của người
ta!
Bệnh yêu mẹ, ha ha, anh có bệnh yêu mẹ, thật tức cười!
Lạc Vân Hải, tôi nguyền rủa anh kiếp sau sẽ cưới một bà cụ!
Trong biệt thự bên bờ biển.
“Hắt xì!” Lạc Vân Hải vuốt lỗ mũi, thầm nghĩ, chẳng lẽ bị cảm?
Hạ Mộng Lộ xoa xoa thắt lưng, nhướng mày nói, “Tiếp tục!”
Lạc Vân Hải lắc đầu một cái, “Nghỉ một lát!”
“Không được! Trừ khi anh đi với tôi tới cục Dân Chính ly hôn!” Cô đã nói rồi
mà, chuyện như vậy làm sao đàn ông thắng phụ nữ được! Mới ba ngày thôi
đã thấy Lạc Vân Hải đuối rồi, mặc dù cô cũng sắp không chịu nổi.
Lạc Vân Hải bất đắc dĩ nhìn Hạ Mộng Lộ, lật người tiếp tục chiến đầu hăng
hái, khóe môi nở nụ cười tà ác, thật giống như đã được gãi đúng chỗ
ngứa.
Buồn cười là cô gái này còn tưởng đang nắm chắc phần thắng!
Hai người trừ một ngày ba bữa cơm, cơ hồ chỉ ở trên giường.
Ngày thứ tư, Hạ Mộng Lộ đã mệt giống cá khô, nằm lỳ trên giường không nhúc
nhích. Lạc Vân Hải cũng lộ vẻ nửa chết nửa sống. Nhưng cô đã tổng kết
được một kinh nghiệm xương máu, chỉ cần cô vừa nói tới hai chữ ‘ly hôn’, chỉ nháy mắt anh đã lên tinh thần, giống như hai chữ đó chính là thuốc
thúc tình của anh, khiến giờ cô không dám nói gì hết.
Lạc Vân Hải, đến tột cùng anh là thật không được hay giả? Chẳng lẽ vẻ ngoà