Teya Salat
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326624

Bình chọn: 9.5.00/10/662 lượt.

, thở dài một tiếng, về

lại phòng ngủ, tắm sơ ngồi nằm bẹp xuống giường. Xung quanh im lặng đến

không một tiếng động khiến người ta không khỏi cảm thấy lạnh lẽo.

Hạ Mộng Lộ, đến lúc nào chúng ta mới có thể giống như một cặp vợ chồng bình thường đây?

Lúc nào thì những người kia mới suy nghĩ cho anh một chút?

Bên này, Hạ Mông Lộ cũng đang ôm gối ôm, không cách nào yên giấc.

Không biết bọn nhỏ đã ngủ chưa? Bình thường vẫn luôn lượn quanh bên người cô, giờ đột nhiên không có, cảm giác căn phòng thật trống trải.

Trình Thất, tại sao bà lại độc ác như vậy? Bọn nhỏ kêu Kỷ Lăng Phong là ba ba có hại gì đâu? Sao bà không nghĩ, nếu không có người ba ba này, làm sao bọn nhỏ có thể lớn lên hồn nhiên như vậy? Thông minh như vậy? Tại sao

những mẹ chồng khác đều hiểu cho con dâu, còn bà lại không?

Cứ như Hạ Mộng Lộ cô thiếu nợ nhà họ Lạc vậy! Cô thiếu nhà họ cái gì? Phải là họ nợ cô mới đúng!

“Rù rù rù!”

Hạ Mộng Lộ mệt mỏi cầm di động lên, thấy người gọi là Đào Đào thì lập tức bật dậy nghe máy, “Đào Đào?”

‘Mẹ! Mẹ ngủ chưa?’

Hạ Mộng Lộ mỉm cười, lắc đầu, “Chưa! Nhưng sắp rồi! Hai con còn chưa ngủ à?”

‘Tụi con cũng sắp ngủ, bà nội kể chuyện cho tụi con nghe xong, vừa mới rồi!

Mẹ, bà nội rất tốt với tụi con, nhưng không phải lúc nào cũng tốt, lúc

làm bài tập, bà nội rất nghiêm khắc! Hôm nay bà nội mua cho Khanh Khanh

một chiếc vi ô lông, giờ Khanh Khanh đã có thể kéo bài ‘Trên đời chỉ có

mẹ tốt nhất’! Bà nội còn dạy con chơi piano, mặc dù hơi dở, nhưng con đã đàn được bài ‘Một con vịt’. Mẹ thấy con giỏi không?”

Thật sao?

Hạ Mộng Lộ cười nói, “Rất giỏi!” Còn tưởng Trình Thất sẽ dạy hư hai đứa

nhỏ chứ! Cô không muốn hai đứa con mình thành lưu manh, chuyện này coi

như bà ta làm đúng, cô sẽ không so đo với bà.

“Mẹ con có thể viết ‘mẹ, ba, ông nội, bà nội’, và tên tuổi của con rồi! À, hôm nay ông nội

mua rất nhiều quà, nói là tặng cho mẹ, có lẽ ông nội sắp đi tìm mẹ rồi

đó! Mẹ yên tâm, ông nội là người tốt, sẽ không đánh mẹ đâu! Bà nội cũng

đã hứa với tụi con, sẽ không bao giờ đánh mẹ nữa. Mẹ, con nghĩ chúng ta

là người một nhà, phải sống chung hòa thuận mới đúng! Giờ con rất nhớ

cha!” Giọng Đào Đào nghẹn ngào.

Hạ Mộng Lộ hút hút mũi. Đúng vậy, tại sao nhà chúng ta lại thế này? Không mỹ mãn gì cả!

‘Mẹ, con là Khanh Khanh! Cả ngày hôm nay, lúc nào con cũng nhớ mẹ! Mẹ yên

tâm, con và anh hai nhất định sẽ nghĩ biện pháp để bà nội thích mẹ. Hôm

nay bà nội kể rất nhiều chuyện xưa cho tụi con nghe, đều là chuyện của

bà nội, ông nội, và cha. Bà nội nói, lúc bà nội mang thai cha thì bị

người ta bắt, bị đánh đấm thiếu chút nữa sảy thai, nhưng bà nội liều

mạng bảo vệ bụng, cha mới có thể sống sót!’

‘Bà nội nói, khi đó

bà nội rất đau, nhưng bà nội không cho phép ai được bắt nạt con mình!

Sau khi sinh cha ra, ngay trong ngày hôm đó bà nội đã nghe tin ông nội

trở thành người thực vật. Ông nội không thể nói chuyện hay đi đứng gì

được nữa, nằm suốt trên giường. Bà nội nói, bà nội đã khóc một trận thật lâu, sau đó thì không khóc nữa. Bà nội nói khóc không thể giải quyết

được vấn đề, làm người phải kiên cường, phải học cách đối mặt với thực

tế. Dù con không hiểu, nhưng con cảm giác bà nội thực sự rất giỏi......’

Hạ Mộng Lộ cứ lẳng lặng ngồi nghe.

Thật không ngờ, một Trình Thất điêu ngoa như vậy, nhưng cũng có mặt không ai bằng. Nếu như cô nghe tin Lạc Vân Hải thành người thực vật, nhất định

sẽ không gượng dậy nổi! Có lúc, cô quả thật không thể không bội phục bà

già kia.

Bên nhà họ Lạc.

Trình Thất ngồi xổm ngoài cửa

nghe bọn nhỏ nói chuyện điện thoại, trong mắt đầy vẻ phức tạp. Nghe bọn

nhỏ nói, bà cảm giác như đang trở về những ngày đầy cay đắng đó. Tuy khổ nhưng bà chưa bao giờ gục ngã, quỷ thần gì thấy bà đều phải nhường

đường, giờ lại bị một đứa con gái quậy cho thiếu chút nữa lên huyết áp.

‘Con là do mẹ mang thai chín tháng mười ngày sinh ra, nhưng gần đây những

việc mẹ làm càng ngày càng khiến con cảm thấy con không phải là con ruột của mẹ......’

‘Thật ra mẹ rất thích bà nội. Trước kia mẹ vẫn

luôn nói với tụi con, bà nội và ông nội là hai người hiền lành nhất thế

giới.......’

‘Ngày nào Mộng Lộ cũng nói với bọn nhỏ, bà nội là

người tốt, bà nội rất yêu chúng, nếu không lần đó bọn nhỏ đã không theo

con về nhà gặp mẹ.....’

Là do mình càng già càng như con nít, hay tuổi mình và nó tương khắc? Ai không muốn cả nhà hòa thuận vui vẻ chứ?

Có lẽ do Bảo Nhi quá tốt, cảm giác đã nợ Bảo Nhi, nghĩ rằng Hạ Mộng Lộ

đuổi Bảo Nhi đi, nhưng giờ bình tĩnh suy nghĩ, đứng ở vị trí của Hạ Mộng Lộ thì đây không phải lỗi của nó, dù sao lúc đầu nó không hề biết thân

phận của Tiểu Hải.

Lạc Viêm Hành ngồi xuống bên cạnh Trình Thất,

đưa cho bà một ly sữa nóng, “Kể chuyện cho bọn nhỏ cả đêm rồi, uống

miếng sữa cho đỡ khô miệng đi!”

Trình Thất liếc Lạc Viêm Hành một cái, cầm lấy ly sữa uống mấy hớp, không để ý hình tượng cong một chân

lên, dựa vào vách tường, nói nhỏ, “Có phải nếu tôi cứ tiếp tục như vậy,

sẽ để lại bóng ma trong lòng bọn nhỏ không?” Nhớ lại cảnh bọn nhỏ khóc

lóc đáng thương lúc bà