ng nước nhưng không hề quen biết mà buông tha việc học, để trở thành vú em. Giờ lại chăm
sóc một phụ nữ có thai khác, dù luôn miệng oán trách, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới không làm.
Những người đàn ông khác khi nghe nói
cô là con gái một của chủ tịch tập đoàn Thái Thị, phản ứng đầu tiên là
vui mừng, chỉ có tên ngốc kia là coi tiền như rác! Nghe nói trong tay
cậu ta có một bộ tranh là tác phẩm đắc ý nhất của thầy Mạc, nhưng dù đói chết đầu đường cũng không chịu đem ra bán.
Những điều cô từng
cho là khuyết điểm, không biết từ lúc nào đã trở thành ưu điểm. Có lẽ
đây chính là yêu! Có câu, người yêu trong mắt hóa Tây Thi, giờ cô không
thấy cậu ta có bất kỳ tật xấu nào cả!
Kỷ Lăng Phong, cám ơn cậu
đã làm nhiều điều vì tôi, nhưng cậu thật sự không hề hiểu phụ nữ! Một
người phụ nữ đã từng có một lần hôn nhân thất bại, mấy ai có thể động
lòng lần nữa? Động lòng lần thứ hai thất bại, lại có mấy người còn có ảo tưởng vào tương lai tươi đẹp?
Kiếp này cô không còn tin tưởng vào tình yêu nữa rồi! Không có những tình yêu cô vẫn có thể sống!
Hạnh phúc tương lai của tôi cho cậu toàn bộ, hi vọng cậu có thể tìm thấy một cô gái tốt tương xứng với tuổi cậu!
Thái Bảo Nhi lau khô nước mắt, lấy di động ra gọi cho mẹ, “Mẹ! Mẹ cứ luôn
kêu con đi xem mắt phải không? Mẹ sắp xếp đi, lúc nào rảnh thì báo cho
con biết!”
‘Con nghĩ thông suốt được thì tốt quá! Hẹn tới hẹn lui không bằng chiều nay luôn đi!’
“Dạ!”
Tại sao tim lại đau như vậy?
Thái Bảo Nhi rút trâm cài tóc ra, hung hăng đâm vào đùi mình theo thói quen. Tại sao nỗi đau thể xác vẫn không thể loại bỏ được sự đau đớn trong
lòng?
‘Tôi rất nghiêm túc! Bảo Nhi, tại sao chúng ta không thể bên nhau?’
‘Tôi yêu em! Dù bị em lợi dụng, tôi cũng cam tâm tình nguyện!’
‘Đây! Xe, sổ tiết kiệm! Tuy không phải Mercedes-Benz BMW nhưng cũng trị giá
hơn mười vạn! Giờ không có lý do từ chối tôi nữa chứ?’
‘Nếu không có em tôi vẫn sẽ không có tự tin! Biết tại sao tôi có thể hoàn thành
bức tranh này không? Bởi vì em đã khiến tôi hiểu ra, muốn vẽ tranh đẹp,
phải đặt tình cảm vào trong đó. Tôi yêu em, lúc vẽ trong đầu tôi nghĩ
tới em cho nên......’
“Hu hu hu hu!”
Thái Bảo Nhi lại đâm cây trâm vào đùi mình một lần nữa.
Con gái một của chủ tịch tập đoàn Thái Thị thì sao? Người thừa kế tương lai của Thái Thị thì sao? Có ai biết đằng sau tầng huy hoàng đó là một trái tim đã bị vỡ nát không?
Ông trời thật thích trêu cợt cô, một
lần lại một lần! Từ nhỏ đến lớn, có thể nói cô chưa hại ai bao giờ, vậy
tại sao? Có lẽ mẹ cô nói đúng, nếu lúc ấy cô không đồng ý ly hôn, Lạc
Vân Hải cũng chẳng thể làm gì cô, vì dù sao người lớn hai bên đều đứng
về phía cô. Nhưng cô không thể! Cô luôn kiên trì lý tưởng tìm kiếm một
tình cảm chân thật, danh lợi đối với cô mà nói, không hề quan trọng!
Cô chỉ muốn có một người đàn ông thật lòng yêu thương, bảo vệ che chở cô.
Chuyện đó khó vậy sao? Đàn ông trên đời nhiều như vậy, lại không ai chịu bỏ ra tình cảm chân thật. Lần đầu tiên cô có xúc động muốn liều chết
dây dưa, nhưng sao cô có thể cứ quấn lấy một người thanh niên trẻ không
tha chứ?
Thái Bảo Nhi nhìn lại tin nhắn mình đã soạn, không cách nào bấm gửi được.
‘Kỷ Lăng Phong, tôi đã suy nghĩ rất kỹ, có lẽ chúng ta có thể ở bên nhau.
Tôi không ngại cậu không đủ chính chắn. Nếu cậu thật sự không thể tiếp
thu được sự chênh lệch giữa chúng ta, chúng ta ở thể thử tiếp xúc một
thời gian ngắn, tôi sẽ cố gắng thích nghi với cuộc sống của cậu, sẽ theo cậu đi quán bar, đi karaoke, đi bất cứ chỗ nào cậu muốn! Quyết không
lùi bước!’
Có lẽ sẽ nhận được tin nhắn trả lời chỉ với ba chữ,
‘Thật xin lỗi!’. Nếu đã biết kết quả, cần gì phải làm điều thừa? Thôi,
cứ vậy đi, sẽ tốt cho cả hai! Tìm một người kết hôn, về già sẽ có bạn,
rất tốt!
“Người đâu?”
Trước cửa bệnh viện, Lạc Viêm Hành thấy trong xe trống không, bất mãn nhìn Lạc Vân Hải.
Lạc Vân Hải nhún vai, “Mẹ đoán đúng rồi! Cha, chẳng lẽ hai người họ có mối
thù truyền kiếp? Mộng Lộ tuyệt đối không phải là một người máu lạnh,
nhưng bọn nhỏ đã nhắn tin cho cô ấy rồi, vậy mà vẫn không thấy cô ấy có
động tĩnh gì hết!”
Lạc Viêm Hành thở dài một tiếng. Nếu để Trình
Thất biết, Hạ Mộng Lộ nghe tin bà sắp chết nhưng vẫn không tới thăm,
quan hệ giữa hai người sẽ càng căng thẳng hơn!
Lạc Viêm Hành nghĩ một lát rồi nói, “Thôi, để tự cha ra tay! Con đi làm đi, chuyện này giao cho cha!”
“Cha, hay là thôi đi! Họ sẽ đánh văng cha ra ngoài đó!” Cha lớn tuổi rồi, ngỗ nhỡ có chuyện gì thì sao?
Lạc Viêm Hành cười tự tin nói, “Con nghĩ cha ngu giống con?”
Có lẽ vì Vân Hải không biết cách lấy lòng người khác nên mới có thể trấn
áp được Hạ Mộng Lộ. Ông cảm thấy điểm này nên được giữ gìn và phát huy,
tốt nhất một ngày nào đó cũng trấn áp được Trình Thất luôn! Chỉ cần nghĩ tới cảnh hai sư tử Hà Đông quỳ xuống lau sàn nhà, ông đứng một bên giám sát, không hài lòng thì đạp cho một cái là đã muốn cười to ba tiếng!
Nhà họ Lạc phải như vậy mới đúng! Con trai, vì mục tiêu này, cha sẽ giúp
con loại bỏ muôn vàn khó khăn râu ria! Khuyên can dựa