Polly po-cket
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326441

Bình chọn: 7.5.00/10/644 lượt.


“Anh, có nên nói cho bà nội biết ngày mai mẹ tới không?”

“Không được!” Kỷ Đảo Đào lộ ra nụ cười tà không hợp với tuổi, “Nếu nói......”

Kỷ Khanh Khanh càng nghe càng vui vẻ, sau đó hai anh em chắp tay đi vào

phòng bệnh, nhìn bà nội đang ngồi xếp bằng xem ti vi trên giường nói,

“Bà nội.......”

Trình Thất nhướng mày, “Sao?”

Kỷ Đào Đào tiếp, “Mẹ nói, sợ bị bà nội mắng rồi đánh, nên không tới!”

Đáng ghét! Biết bà sắp chết còn dám không đến? Vậy mà muốn gả cho con trai

bà? Còn thằng nhóc Vân Hải nữa, tìm ai không được, lại tìm loại con gái

độc ác như vậy!

Trình Thất tức giận vén chăn, định bước xuống giường.

“Bà nội, chờ thêm một ngày nữa đi! Không phải nói ba ngày sao? Mẹ nhất định sẽ tới!” Kỷ Khanh Khanh ôm chân Trình Thất nói.

Trình Thất vô cùng tức giận nhưng nghĩ nói không giữ lời trước mặt bọn nhỏ

thì không phải bà nội tốt, bèn ngồi xuống giường, mặt đen thui. Ai cứ

luôn miệng nói nó nhất định sẽ tới? Lát nữa phải lột da ông ta mới

được..... Kỳ lạ, Hạ Mộng Lộ không tới bà phải vui mới phải, tại sao lại

tức giận?

Trình Thất cười nói, “Bà sẽ mở to mắt chờ xem!” Tới mới là lạ!

“Bà nội khẳng định mẹ sẽ không tới?” Kỷ Đào Đào thấy Trình Thất không đáp,

bèn tiếp, “Thật ra con linh cảm mẹ sẽ tới, bởi vì mẹ là người rất tốt,

rất hiếu thảo! Hay là chúng ta cá đi?”

Trình Thất trợn mắt, “Cá cái gì?”

Kỷ Đào Đào chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Trình Thất nói, “Nếu bà nội thua, từ nay về sau không được gây gổ với mẹ nữa,

không được nới lớn tiếng với mẹ, càng không được đánh mẹ. Sau này, tụi

con một tháng ở với bà nội, một tháng với mẹ. Còn nếu tụi con thua, từ

nay về sau sẽ không đòi tìm mẹ nữa, yên ổn sống bà nội. Bà nội sẽ là mẹ

của tụi con, tụi con thích bà nội nhất! Được không ạ?”

“Con đó!

Nói chuyện cứ như ông cụ non!” Rất có phong thái của một nhà lãnh đạo!

Trình Thất nhìn qua Kỷ Khanh Khanh đang ôm một tạp chí người mẫu nữ chảy nước miếng, đúng là sinh đôi? Một thông minh, tính toán tỉ mỉ, động

chút là đòi điều kiện, một trừ gái đẹp thì không thích gì khác. Trình

Thất lắc đầu một cái, thôi một đứa giỏi cũng đủ rồi!

Kỷ Khanh

Khanh vừa nhìn vào tạp chí vừa nói, “Con cá mẹ sẽ đến!” Thật ra cậu

không phải vì thích xem tạp chí mới dán mắt vào, mà vì mắt bà nội rất

tinh, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay cậu đang có âm mưu gì, cho nên

cậu tuyệt đối không thể nhìn thẳng vào mặt bà nội.

Trình Thất

không hề nhận ra hai đứa nhỏ đang suy nghĩ gì, nghĩ: Hạ Mộng Lộ nếu đã

nói không đến, như vậy ngày mai sẽ không đến, bèn gật đầu nói, “Được!

Trẻ con không thể nói xạo! Thua thì vĩnh viễn đừng nhắc tên người kia

trước mặt bà nội nữa!”

“Bà nội yên tâm! Lạc Đào Đào con là một người đàn ông rất trọng chữ tín! Nhất ngôn nhất đỉnh!”

“Là ‘Nhất ngôn cửu đỉnh’, nói còn sai, mà dám giả bộ đàn ông với bà nội!

Ngày hôm qua còn ôm bình sữa uống sữa chua, hôm nay đã tự nhận mình là

đàn ông!” Thật ra, năm tuổi có thể nói ra ‘Nhất ngôn nhất đỉnh’, đã rất

tốt rồi! “Đào Đào, bà nội đặt rất nhiều hi vọng vào con đó, con phải cố

gắng học tập! Người nối nghiệp tương lai của Long Hổ không là con thì

còn ai!”

“Tại sao?” Kỷ Khanh Khanh mất hứng, chỉ vào cái mũi nhỏ

của mình, vẻ mặt tức giận hỏi, “Con cũng là cháu trai của bà nội, bà nội cũng nói thích con nhất, tại sao người nối nghiệp lại là anh hai mà

không phải con?” Về phần người nối nghiệp là gì cậu không thèm biết, chỉ biết thứ gì anh hai có thì cậu cũng phải có!

Trình Thất đen mặt

nhìn Kỷ Khanh Khanh, “Con? Bà nội không muốn thấy tương lai, người đứng

đầu Long Hổ bị con gái quyến rũ, tùy tiện dâng Long Hổ cho kẻ khác! Đào

Đào, bà nội đặt hi vọng vào con!”

“Bà nội, vậy con không làm

người nối nghiệp, con chỉ muốn chị gái xinh đẹp, được không ạ?” Tiền của anh hai chẳng phải tiền của cậu sao? Cậu không muốn cả ngày phải đi làm như cha, rất mệt!

“Hừ!” Trình Thất cười nhạt một tiếng. Không

biết giống ai! Có vẻ giống Bạch Diệp Thành, vừa thấy gái đẹp đã bước

không nổi! Chỉ trong hai ngày ngắn ngủn ở bệnh viện, bà đã xác nhận, đứa nhỏ này không hề có tương lai! Y tá ở đây có ai chưa từng bị nó ôm?

Đột biến di truyền!

“Cái gì? Nửa tháng? Mộng Lộ, đã xảy ra chuyện gì? Sao cô xin nghỉ lâu vậy?”

Trong phòng tổng giám đốc ở Lam Đồ, Thái Bảo Nhi kinh ngạc nhìn Hạ Mộng

Lộ dọn đồ, hỏi.

Hạ Mộng Lộ bất đắc dĩ cười nói, “Đi ăn mắng! Trình Thất ngã bệnh, tôi phải đến chăm bà ấy!”

Đi nghe mắng! Nói không chừng còn bị đánh ấy chứ! Gặp phải bà mẹ chồng

hung hăng như vậy, coi như cô xui xẻo. Cứ xem như, kiếp trước cô nợ bà

ấy, kiếp này phải trả!

“Hả? Mẹ....... Bác gái bị bệnh? Tôi......

Thôi, cậu đi đi, tôi không nên tới thì hơn!” Hạ Mộng Lộ và bác gái không hợp, cô đi theo có lẽ sẽ càng làm mọi chuyện tệ hơn.

Thái Bảo

Nhi thấy Hạ Mộng Lộ rốt cuộc chịu nhường một bước, thì vui mừng nói, “Cô cứ đi đi, tôi sẽ quản lý tốt công ty!” Vốn côn ty cũng không lớn, chỉ

có mười nhân viên, nếu không nhờ ba mươi triệu của Lạc Vân Hải chống thì sớm phá sản rồi, gần đây chẳng có hợp đồng gì, sẽ không quá mệt.

“Cám ơn cô! Tôi đi đây!”