Hạ Mộng Lộ ôm đồ vừa đi vừa vẫy tay với các nhân viên khác, ra tới cửa,
gọi điện cho Kỷ Lăng Phong nói, “Mấy ngày tới tôi không có thời gian qua thăm Lam Băng, tất cả nhờ cậu đó!”
Kỷ Lăng Phong đặt điện thoại
xuống, vẻ mặt phức tạp nhìn về phía ban công. Lam Băng luôn thích đứng ở đó ngắm cảnh. Bụng cô đã to thấy rõ, từ ngày tới đây, trừ lúc đi bệnh
viện, không thấy cô ra khỏi cửa nhà một bước. Có lúc cô cũng cười, là nụ cười thật lòng, nhưng thái độ thì luôn thờ ờ với mọi chuyện, anh thật
tò mò không biết cô có thật sự thấy vui không? Anh từng hỏi thử một lần, Lam Băng nói, khi cậu không thèm quan tâm bất kỳ cái gì, sẽ không phải
nếm mùi vị khổ sở. Không có khổ, tự nhiên sẽ thấy ngọt!
“Lam Băng, Mộng Lộ nói có lẽ thời gian tới sẽ không qua đây được, cô có cần gì cứ nói với tôi!”
Lam Băng hít một hơi thật sâu không khí mới mẻ, cười nói, “Tôi muốn ăn đồ
ngọt ở cửa hàng Hồng Ký! Phiền cậu đi mua một chuyến được không?”
“A, tôi biết chỗ đó, khi còn bé tôi cũng rất thích ăn. Được, cô chờ chút!”
Kỷ Lăng Phong nói xong, vội cầm lấy chìa khóa và ví tiền chạy đi.
Lam Băng thở dài một tiếng, nhìn tin nhắn trong di động.
‘Lam Băng, về sau có lẽ tôi sẽ không tới thăm cậu được. Không sao, dù gì Kỷ
Lăng Phong cũng từng chăm sóc Hạ Mộng Lộ, rất có kinh nghiệm! Tôi sắp đi xem mắt, có thể chẳng bao lâu nữa sẽ kết hôn. Cậu phải tự chăm sóc mình thật tốt đấy!’
Hi vọng cô không đoán sai! Xem mắt nhất định là ý của mẹ Thái, như vậy chỗ xem mắt chắc chắn là ở quán cà phê gần tiệm
bánh Hồng Ký, đó là quán cà phê do mẹ Thái mở từ lâu.
Bảo Nhi,
có lẽ cậu không biết, Kỷ Lăng Phong hoàn toàn không quên được cậu, còn
cậu vì cậu ta lại đi xem mắt, vì sao không cho cậu ta chút thời gian?
Lam Băng nghiêng đầu, cười nhìn những bức tranh Kỷ Lăng Phong mới vừa vẽ, hơn mười bức, tất cả đều là Thái Bảo Nhi.
Cảm giác làm bà mai cũng không tệ!
Kỷ Lăng Phong còn trẻ, nếu muốn bắt cậu ta, thật ra rất dễ dàng, Bảo Nhi
là yêu thật lòng mới có thể giận dỗi. Trong mắt cô chuyện cua cậu ta dễ
như chơi! Ba mươi hai rồi, ngay cả một tên thanh niên cũng không bắt
được, chậc!
Cô cũng từng nghiêm túc suy nghĩ, làm vậy rốt cuộc có đúng hay không? Sợ rằng sau khi kết hôn, Kỷ Lăng Phong sẽ không thể mãi mãi chung thủy với Bảo Nhi. Nhưng cả đời chỉ thích một người cũng không phải không có khả năng. Ví dụ như Khâu Nguyên Phượng, mặc dù đáng ghét, tàn nhẫn, nhưng anh ta biết yêu là gì. Cô biết, trong lòng anh vẫn luôn chỉ có mình cô. Nếu Kỷ Lăng Phong cũng có thể như Khâu Nguyên Phượng,
vậy có thể hai người họ sẽ đi được đến cuối cùng!
Việc này, ngay
lúc này không thể xác định đúng sai. Vì nếu Bảo Nhi cưới người xem mắt,
dù không thể có một tình yêu nồng nhiệt, nhưng ít nhất sống bình yên cả
đời cũng là chuyện tốt!
Kỷ Lăng Phong, đừng để tôi phải thất vọng. Coi như tôi van cậu! Tôi thật lòng chúc phúc cho hai người!
Bệnh viện.
Từ sáng sớm Kỷ Khanh Khanh đã chờ ở cửa, thấy Hạ Mộng Lộ tới, bèn nhanh
chân chạy về phòng bệnh, “Mẹ tới! Mẹ tới! Bà nội mau nằm xuống đi!”
Trong phòng bệnh, Ma Tử, Lộ Băng và Đông Phương Minh vội vàng gom mạt chược nhét vào đệm giường.
“Ôi!” Trình Thất lật đật nhảy lên giường, đụng phải thành giường, đau đến toát mồ hôi lạnh.
Con bé đáng ghét này, sớm không tới, trễ không tới, cố tình tới ngay lúc bà đang đánh hăng!
Có lẽ chồng bà nói đúng, bà vẫn có chút để ý đứa nhỏ này.
Hạ Mộng Lộ mua thật nhiều đồ dùng, xách theo một bọc trái cây, còn cả bình giữ nhiệt, đến cửa thấy ba người bạn của Trình Thất đi ra, khóe mắt còn ngấn nước. Cô bèn cúi chào, “Con chào các bác!”
“Mộng Lộ, con
tới là tốt rồi! Mau vào đi, bà ấy không muốn mấy bác thấy bộ dạng hiện
giờ của mình. Con chịu khó khuyên bà ấy đi!”
“Chị Thất giao cho con đó!” Ma Tử hút hút lỗ mũi, vừa đi vừa nức nở.
Hạ Mộng Lộ đặt tay lên nắm cửa, hít sâu một hơi, mở cửa, đi thẳng vào phòng, đặt đồ đạc xuống.
“Cô tới làm gì?” Trình Thất cau mày hỏi. Bà sắp chết rồi, con bé này còn có thái độ gì đó?
Hạ Mộng Lộ vừa mở bình giữ nhiệt vừa lạnh lùng nói, “Tới thăm người chưa chết!”
“Cô...... Hạ Mộng Lộ, cô còn có lương tâm hay không?” Trình Thất sém chút nhảy
dựng lên tát Hạ Mộng Lộ một cái. Nhưng thấy hai đứa cháu nhìn bà lắc đầu lia lịa, đành cắn răng chịu đựng. Bà thua, nên phải tiếp nhận cô gái
này!
Hạ Mộng Lộ bưng mâm tới đầu giường, mở bàn ra.
Tại sao trên đất nhiều tàn thuốc như vậy? Những người này tới thăm bệnh còn hút thuốc lá?
Hạ Mộng Lộ bới ba chén cơm, “Hai con không phải muốn ăn rau ngải sao? Tới
ăn đi!” xong không thèm nhìn Trình Thất, đẩy một chén cơm khác tới, “Ăn
cơm!”
Trình Thất nhắm mắt, hít sâu một hơi, tức muốn chết, “Cô
thấy giờ tôi có thể tự mình ăn sao?” Bà ngồi dậy một cách khó khăn,
giống như người máy, tay không cách nào cong được.
Hạ Mộng Lộ vừa thấy mặt Trình Thất đã muốn nôn ra máu, nhưng vẫn gắp đồ ăn, dùng muỗng đút, “Há mồm!”
Trình Thất há mồm, thấy động tác của Hạ Mộng Lộ thô lỗ lại thầm mắng trong
lòng. Cũng may bà không liệt, nếu không, không biết sẽ bị giày vò thành
thế nào đây!
Cứ như vậy, m
