ột đút một ăn.
Hai đứa nhỏ nhìn thấy, đồng thời giơ ngón tay làm chữ V. Bà nội đã đồng ý sẽ không la
lớn với mẹ nữa, nhưng vừa rồi mới la một lần, phải ghi lại, để sau này
đổi tiền xài!
“Mọi người nhìn gì vậy? A!” Lạc Vân Hải vừa lên tiếng thì bị đã bị Lộ Băng bịt miệng.
Lạc Vân Hải nghe tin Hạ Mộng Lộ đến bệnh viện, sợ xảy ra tranh chấp bèn vội chạy tới, ai ngờ vừa tới đã thấy trước cửa phòng bệnh có hơn mười
người, cả cha anh cũng có mặt, đang lén lút nhìn trộm vào trong. Anh khó hiểu nhìn theo, vừa thấy cảnh bên trong, đã nở nụ cười tự hào.
Vợ của Lạc Vân Hải anh, há có thể là người có lòng dạ rắn rết? Vợ yêu, cám ơn em!
Lạc Vân Hải vui vẻ quay người đi về. Nơi này không cần anh nữa! Xem ra cha
thật có bản lĩnh, không phục cũng không được. Có lẽ có một ngày, anh
cũng phải đi lấy lòng con dâu mình như cha, đây đều là những kinh nghiệm xương máu!
Lạc Vân Hải móc điện thoại ra gọi, “A Đỗ, giúp tôi chuẩn bị một bó hồng đỏ thật to, còn cả..... Thôi!” Tự mình làm vậy!
Bên ngoài tiệm bánh Hồng Kí, người ra vào tấp nập. Kỷ Long Phong thọt tay
vào túi quần, đợi đến mức sắp hết kiên nhẫn. Chẳng phải chỉ là bánh ngọt thôi sao? Đắt khách dữ vậy? Rốt cuộc tới phiên mình, anh cười nói, “Cho một bánh nếp đậu, ít bơ! Còn cái này, cái này, cái này nữa.....” Chỉ
một đống lớn.
Lát sau, Kỷ Lăng Phong xách một túi lớn ra khỏi
tiệm, nhìn đồng hồ đeo tay, đang định đi tới trạm xe buýt thì bỗng nhíu
mày, nghi ngờ ngó vào quán cà phê bên cạnh tiệm bánh. Ở chiếc bàn gần
cửa sổ có một nam một nữ đang ngồi. Người phụ nữ mặc một bộ đầm vàng
sang trọng, cố ý búi tóc lên càng tôn thêm vẻ quý phái của cô. Còn người đàn ông thì mặc đồ vest Armani thẳng thớm, tuy bộ dáng mày rậm mắt to,
cao hơn mét tám, có vẻ đứng đắn, nhưng mắt đeo một đôi kiếng dầy cộm,
trán có một khoảng hói, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ thành một sân banh
mini.
Người đàn ông đang tươi cười nhìn chằm chằm người phụ nữ.
Còn người phụ nữ thì có vẻ rất xấu hổ, người đàn ông nói gì đó, cô gật
đầu trông có vẻ đang nghiêm túc lắng nghe, nhưng anh cảm thấy, cô không
hề tập trung vào câu chuyện tí nào.
Từ thái độ của hai người Kỷ Lăng Phong có thể kết luận, đây là một cuộc xem mắt!
Trong lúc xem mắt, không hài lòng về đối phương có thể lập tức tìm cớ bỏ đi,
nhưng Thái Bảo Nhi không hề bỏ đi, thậm chí ép buộc mình cười nói, chứng tỏ dù cô không thích, cũng sẽ cố gắng tiếp nhận người đàn ông này. Còn
người đàn ông thì có vẻ cực kỳ hài lòng về cô.
Kỷ Lăng Phong siết chặt bàn tay đến mức trắng bệch. Đây chẳng phải là điều anh luôn hi
vọng sao? Thái Bảo Nhi xem mắt rồi kết hôn! Bây giờ có lẽ vẫn chưa có
tình cảm, nhưng một ngày nào đó, họ sẽ hạnh phúc.
Kỷ Lăng Phong
nuốt nước miếng, xoay người chạy tới trạm xe buýt, nhưng bước chân nặng
nề như đang gắn cục đá nặng ngàn cân. Tim đau quá! Anh chưa từng đau đến mức này bao giờ, thậm chí lúc biết sự thật cũng không đau như vậy!
Hiện tại, trong đầu Kỷ Lăng Phong đều là hình ảnh Thái Bảo Nhi khi cười. Anh không ngừng tự cảnh cáo mình không nên hành động thiếu suy nghĩ, hai
mươi lăm rồi, không hề nhỏ, không thể kích động, nhưng nghĩ là một
chuyện, làm lại là chuyện khác!
Rốt cuộc, Kỷ Lăng Phong vẫn không khống chế được bước chân, xoay người hung hăng xông vào quán cà phê.
Thái Bảo Nhi đang gật đầu phụ họa câu chuyện của người đàn ông, “Thật sao?
Ha ha, không ngờ lúc anh dạy học lại có nhiều chuyện thú vị như vậy!
Không giống tôi, luôn rất đơn điệu....... A!”
“Cô Thái, lấy ra đi!” Kỷ Lăng Phong đứng chống nạnh, dáng vẻ lưu manh, giơ bàn tay ra.
“Lấy cái gì?” Sao Kỷ Lăng Phong lại ở đây? Thái Bảo Nhi không ngừng đảo mắt, ra hiệu cho anh mau đi.
Rất nhiều khách hàng nghe tiếng Kỷ Lăng Phong đều ngó sang bên này. Côn đồ?
Người đàn ông ngồi đối diện Thái Bảo Nhi cũng nghi ngờ nhìn Thái Bảo Nhi. Sao Bảo Nhi lại dính líu tới người như vậy?
Kỷ Lăng Phong hất tóc, cười nhạo nói, “Đừng có giả ngu với tôi! Tiền! Một
vạn nhân dân tệ! ‘Chơi’ ông xong rồi bỏ chạy? Đêm đầu của tôi đó! Lấy
ra, một tờ cũng đừng mong thiếu!” “Trời ơi!”
“Trời ơi!”
Mấy người khách xung quanh, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, tất cả đều xôn xao cả lên.
Sau quầy, quản lý tiệm nhíu mày, lập tức cầm di động lên định gọi nhưng rồi lại thôi. Không biết có nên nói cho mẹ Bảo Nhi không đây? Không được,
cứ hỏi Bảo Nhi trước một tiếng đã, tránh cho cha mẹ Bảo Nhi tức đến ngất xỉu.
Thái Bảo Nhi cắn chặt môi, trợn to mắt, đứng dậy gầm nhẹ, “Cậu nói lung tung gì đó?”
Kỷ Lăng Phong vẫn ra vẻ lưu manh như cũ, “Đưa tiền đây!”
“Cô Thái, giờ tôi có việc.... ... Xin lỗi, đi trước!” Người đàn ông cau mày đứng dậy, dứt khoát bước đi.
“Này này.... ...”
Kỷ Lăng Phong kéo tay Thái Bảo Nhi trách, “Này cái gì mà này? Không thấy đầu anh ta sắp hói sao? Tôi đã nói với cô.......”
‘Bốp!’ Một cái tát lại tiếp tục làm không khí trong tiệm cà phê càng thêm hỗn loạn.
Thái Bảo Nhi siết chặt nắm tay, cầm túi xách lên, đi về phía quầy tính tiền, nói với người quản lý, “Tuyệt đối đừng nói cho mẹ con biết chuyện này!”
“Bảo Nhi, rốt cuộc