vào cha, chấn
chỉnh nề nếp gia đình dựa vào con! Cha con đồng tâm, không gì không làm
được!
Lạc Vân Hải sờ sờ cằm. Ngu? Anh mà ngu, thì trên thế giới
làm gì có người thông minh? Lần đầu tiên nghe nói người nằm trong top
mười người giàu nhất thế giới ngu! Chỉ là anh quả thật hơi luống cuống
trong việc xử lý tranh chấp gia đình, xử lý quan hệ vợ chồng, nhưng chỉ
một chút mà thôi! Một ngày nào đó Hạ Mộng Lộ sẽ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ!
Gần đây tình hình không yên ổn nên Hứa Trí Viễn tạm thời trở thành lái xe riêng của Lạc Vân Hải.
Trong xe, Hứa Trí Viễn một tay giữ vô lăng, một tay không ngừng xoa cằm, vừa
nghĩ đến cảnh lúc trưa, anh Hải bị mẹ vợ cầm chổi đuổi ra ngoài là đã
không nhịn được cười, “Ha ha ha ha!”
Lạc Vân Hải ngồi ở ghế sau, hai tay ôm ngực, hơi ngửa ra sau, bắt chéo chân, nhìn chằm chằm Hứa Trí Viễn đang lên cơn.
“Phốc.......” Hứa Trí Viễn thật sự không nhịn được, phụt cười. Nín lâu như vậy, không phát tiết một chút, sợ rằng sẽ bị nội thương! Anh vô tình nhìn vào kính chiếu hậu, thấy vẻ mặt lạnh lùng và ánh nhìn chằm chằm của Lạc Vân Hải
thì vội vàng ho một tiếng, khôi phục nghiêm trang, nhưng bả vai vẫn
thỉnh thoảng run run vài cái.
Đột nhiên cảm thấy anh Hải và Hạ
Mộng Lộ quả là xứng đôi. Trước kia lúc anh Hải ở chung với Thái Bảo Nhi, khi đi thăm cha mẹ vợ, đừng nói là xua đuổi, nhà họ Thái cơ hồ xem anh
như tổ tông mà cung phụng! Không ngờ chủ tịch Long Hổ cũng có ngày này!
Việc này khiến Hứa Trí Viễn ngộ ra, cha mẹ vợ mình đúng là thiên sứ, cho nên anh quyết định về sau phải đối xử với họ tốt hơn nữa!
Đáng ghét! Mắc cười tới mức chảy nước mắt luôn rồi!
Lạc Vân Hải thấy Hứa Trí Viễn lau nước mắt thì lạnh lùng hỏi, “Cậu xỉn hả?”
“Ha ha ha ha ha!” Lạc Vân Hải không nói gì còn đỡ, anh vừa mở miệng, Hứa
Trí Viễn đã lập tức đạp thắng xe, gục đầu xuống tay lái cười ngả
nghiêng. Tiếng cười kia, đủ để chọc thủng màng nhĩ của người ta.
Lạc Vân Hải thầm mắng một câu, giận dữ hét, “Cười đủ chưa......”
“Ha ha ha ha, anh Hải.... ... Ha ha ha, anh để em cười đi! Nếu không em
chết mất ha ha ha ha!” Hứa Trí Viễn đập mạnh tay vào vô lăng, chuyện này quả thật là buồn cười nhất thế giới!
“Vậy được, cậu cứ từ từ cười, cười xong thì đưa đơn từ chức cho tôi!” nói xong, Lạc Vân Hải đen mặt định bước xuống xe.
Hứa Trí Viễn thấy vậy, vội nhịn cười, nghiêm túc đạp chân ga. Trong xe khôi phục yên tĩnh, giống như vừa rồi không hề xảy ra chuyện gì hết.
Bên nhà họ Hạ, Hạ Mộng Lộ vừa đi làm về, chuẩn bị ăn cơm thì có tiếng
chuông cửa. Cô nghĩ là Lạc Vân Hải, bèn chạy vào góc nhà cầm cây chổi
nhét vào tay mẹ Hạ, “Mẹ, nhanh đi!”
Mẹ Hạ cầm chổi ra mở cửa, vừa giơ cây chổi lên định đánh thì bỗng hít lạnh một hơi. May mà những năm
này vì đối phó với Hạ Hưng Quốc nên bà học được mớ võ công mèo quào, nếu không há có thể phanh lại kịp?
Mặc dù bị chổi xẹt qua đầu, nhưng Lạc Viêm Hành vẫn rất trấn định, xách theo bao lớn bao nhỏ, cười nói, “Chào bà thông gia!”
“Ồ!” Mẹ Hạ lúng tung vứt cây chổi, xoa xoa tay vào tạp dề, chỉ vào nhà cười
nói, “Ông thông gia, không biết là ông đến! Mời ông vào!”
“Bác trai?” Hạ Mộng Lộ trợn tròn mắt, nói “Mời bác ngồi!”
Lạc Viêm Hành gật đầu một cái, chất đống quà lên ghế sô pha, cởi áo khoác
ra, ngồi xuống, “Nghe nói nhà bà thông gia đến thành phố F, nhưng vì
trong nhà có chuyện nên không tới thăm sớm được, hi vọng giờ vẫn không
quá trễ!”
“Không trễ, không trễ!” mẹ Hạ lắc đầu, đẩy con gái một cái, “Bác cái gì? Phải gọi cha!”
Hạ Mộng Lộ cau mày, “Nhưng con vẫn chưa đi đăng ký kết hôn với Lạc Vân Hải!”
“Hoắc Hâm chẳng phải là A Hải sao? Gọi cha!” Đứa nhỏ này, càng ngày càng kỳ cục!
Hạ Mộng Lộ lúng túng nhìn Lạc Viêm Hành, cúi đầu chào, “Cha!”
“Ừ, vậy mới đúng chứ! Cha con đâu?” Lạc Viêm Hành nhìn chung quanh tìm.
Đúng lúc này, “Ôi! Ông thông gia!” Hạ Hưng Quốc đặt đồ ăn lên bàn xong, vui
vẻ nắm tay Lạc Viêm Hành nói, “Mấy năm không gặp, ông thông gia trông
vẫn như hồi đó!”
Lạc Viêm Hành cười cười, “Ông cũng vậy! Hôm nay, anh em ta phải uống một trận cho đã mới được!”
Hạ Hưng Quốc vỗ vỗ vai Lạc Viêm Hành, “Tất nhiên! Thúy Hoa, lấy bình Ngũ Lương Dịch ra đi!”
“Đến ngay!” Mẹ Hạ vui vẻ đi lấy rượu.
Đoán chừng Lạc Vân Hải nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ ghen tỵ chết mất.
Lạc Viêm Hành ngoắc tay với Hạ Mộng Lộ, “Mộng Lộ, con cũng ngồi xuống đi!”
“Mộng Lộ nhà tôi được nuông chiều từ nhỏ thành hư, rất không hiểu chuyện, hi
vọng sau này ông thông gia chịu khó dạy dỗ nó nhiều!” Mẹ Hạ rót đầy một
ly rượu cho Lạc Viêm Hành rồi nói tiếp, “Đừng nương tay!”
“Mẹ, con đã ba mươi rồi!”
“Ba mươi thì sao? Dù con có sáu mươi thì trong mắt cha mẹ con cũng chỉ là
một đứa bé!” Mẹ Hạ liếc con gái một cái, “Mẹ ăn muối còn nhiều hơn con
ăn cơm đấy!”
Hạ Mộng Lộ đáp, “Đó là vì mẹ thích ăn mặn.... ...
Ôi!” Mẹ Hạ gõ vào ót Hạ Mộng Lộ một cái. Có ông thông gia ở đây, không
thể chừa chút mặt mũi cho bà à? Một ngày không cãi thì không sống yên
hả?
Mẹ Hạ thu tay lại, cười xin lỗi Lạc Viêm Hành, “Đứa nhỏ này cứ vậy đó! Để ông chê cười rồi!”
Lạc Viêm Hành lắc đầu cư