Old school Easter eggs.
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326525

Bình chọn: 8.00/10/652 lượt.

... ...... Anh biết không.... ... Nửa năm nay em sống rất khổ sở, từ ngày không có anh, ... .... Ngày ngày em đi ăn xin.... ...... Chỉ thiếu điều phải bán máu mà sống! Giờ thì tốt rồi....... Về sau, anh đi đâu em theo đó...... Em nhất định phải ở cùng một chỗ với anh!”

Lạc Vũ Hinh nghe Đỗ Vương kể lể thê thảm, suýt nữa là cảm động đến rơi nước mắt, anh Đỗ Vương, anh học được kỹ năng này từ đâu vậy?

Lạc Vân Hải hỏi, “Cậu thật là em của tôi?”

Đỗ Vương nghe vậy ngửa đầu nháy nháy mắt, “Anh nhìn đôi mắt trong sáng của em nè, giống đang gạt người sao?”

“Tại sao phải ăn mặc như vậy?”

“Em cũng không còn cách nào khác, đã không có nghề nghiệp gì, mà đi công trường làm thợ hồ lại thấy vất vả quá, đi làm công cho người khác thì sợ bị bắt nạt, hết cách, em chỉ có thể đi tu, nhưng em không muốn làm hòa thượng, điểm ba chấm trên đầu rất đau, hơn nữa em đẹp trai thế này, cạo trọc rồi chẳng phải rất khó coi sao? Sau này làm sau cưới vợ? Vì vậy, rốt cuộc em quyết định làm đạo sĩ, giả coi bói cho người ta để lấy chút tiền sống qua ngày!” Làm ơn đừng hỏi nữa, em hết biết bịa sao nữa rồi, cũng may là không dẫn đám cấp dưới theo, nếu không về sau làm sao ngẩng đầu làm người?

Hạ Mộng Lộ kéo mẹ Hạ và Hạ Nguyệt Đình lại nói nhỏ, “Không những háo ăn mà còn rất làm biếng!” Nhất định không thể giữ người này ở lại, đi tu mà vẫn muốn cưới vợ ? Đúng là bại hoại của xã hội.

Lạc Vân Hải xúc động vỗ vỗ vai Đỗ Vương, “Cậu yên tâm, nếu hai ta đã từng đồng cam cộng khổ, là anh hai, anh nhất định sẽ không bỏ mặc cậu, về sau chỉ cần anh hai có cơm ăn, chắc chắn sẽ không để cậu phải ăn cháo!”

Lời Lạc Vân Hải khiến ba người phụ nữ của nhà họ Hạ choáng váng, xem ra không đuổi đi được rồi!

“Cám ơn anh hai!” Đỗ Vương cảm động rớt nước mắt, đại ca vẫn là đại ca như ngày nào, dù có mất trí nhớ vẫn không bạc đãi anh em, không uổng công mình đi theo đại ca đã nhiều năm.

“Sẽ không phải là kẻ lừa đảo chứ?” Mẹ Hạ kéo Hạ Mộng Lộ nhắc nhở.

Hạ Mộng Lộ lắc đầu, nghĩ: lừa đảo sao có thể nói được rõ ràng như vậy? A Hải từng nói, không biết trước kia làm nghề gì, nhưng anh nhớ anh đã từng giết rất nhiều người, mà lúc cứu anh quả thật trên người anh có vết đạn. A Hải không có người thân, như vậy cũng tốt, sẽ không sợ anh đột nhiên bỏ đi nữa, chỉ một điểm này, đã đủ để cô cho cậu ta ở lại......

“Cậu tên gì?”

“A Đỗ?” Đỗ Vương nhanh chóng đáp.

Hạ Nguyệt Đình hừ một tiếng, “Người ta cũng tên A Đỗ nhưng người ta là người nổi tiếng, còn anh thì sao!” Đồ vô dụng!

Đỗ Vương cau mày, con bé này bị gì vậy, sao cứ nhằm vào mình? Hừ, đàn ông tốt không thèm chấp con gái!

Cứ như vậy, nhà họ Hạ không thể không giữ lại vị khách không mời mà đến này, phải dọn một căn phòng cho Đỗ Vương ở. Mẹ Hạ bận rửa chén, nên nói “Nguyệt Đình, con giúp A Đỗ dọn phòng đi!”

“Dạ? Con không muốn!” Hạ Nguyệt Đình lập tức từ chối, bình thường mình đã ghét cái loại con trai làm biếng rồi, chứ huống là vừa làm biếng vừa háo sắc vừa không có khí phách đàn ông thế này.

Đỗ Vương thầm nghiến răng, lúc đầu còn cảm thấy cô gái này lương thiện, không ngờ hoàn hoàn ngược lại, còn không bằng cả những cô gái chỉ biết son phấn kia.

Lạc Vân Hải đỡ lời, “Nguyệt Đình, nghe anh, đi dọn phòng đi, anh sẽ dẫn Đỗ Vương ra bến tàu đón khách!” nói xong, kéo tay Đỗ Vương, “Đi thay đồ khác thôi!”

Hạ Nguyệt Đình giận dỗi đá văng cái nón âm dương dưới chân, tại sao lại là mình?

Đỗ Vương không thèm nhìn Hạ Nguyệt Đình nữa, người xa lạ mà thôi, dĩ nhiên mình không mong gì cô ta sẽ dọn phòng cho mình, coi như đi huấn luyện quân sự thôi mà!

Hai mươi bảy năm qua, bất cứ chuyện gì Đỗ Vương cũng không thích người khác nhúng tay vào, đặc biệt là chuyện riêng, cho nên dù trong nhà có tiền cũng không thuê người giúp việc.

“Anh rể đúng là ăn no rảnh việc, tự ôm phiền toái vào người!”

Trong phòng ngủ, Hạ Nguyệt Đình hung hăng ném ba lô hành lý của Đỗ Vương xuống đất. Tiếng “Cạch” từ ba lô khiến Hạ Nguyệt Đình chú ý, cô ngồi xổm xuống nhặt đồ rơi lên. Khi thấy một thanh súng lục màu đen, Hạ Nguyệt Đình kinh hãi ngồi bệt xuống đất, trời ơi, đồ thiệt hay giả vậy? Hạ Nguyệt Đình run rẩy cầm khẩu súng lên, khá nặng, là thép, hơn nữa còn có mùi thuốc súng.... ..... Là thật!

Hạ Nguyệt Đình mở hết ba lô ra: dầu gội, sữa tắm, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, dao cạo râu, mã tấu....... Cuối cùng là một ví tiền màu đen, không thấy nhãn hiệu, nhưng chất lượng thì khác một trời một vực với hàng bán vỉa hè. Hạ Nguyệt Đình rút tấm danh thiếp ra, tổng giám đốc công ty quốc tế Long Hổ, Đỗ Vương!

Đỗ Vương....... A Đỗ.... .... Chính là một trong tám vị tổng giám đốc của tập đoàn Long Hổ, dưới một người trên vạn người!

Không có nhầm lẫn gì chứ?

Khuôn mặt in trên giấy chứng minh nhân dân của Đỗ Vương đã chứng minh tất cả.

Rốt cuộc là sao?

Hạ Nguyệt Đình sợ Đỗ Vương đột nhiên trở về, nên nhanh chóng nhét hết đồ vào trong ba lô lại, rồi để bên cạnh ti vi, danh thiếp có thể là nhặt, nhưng chứng minh nhân dân thì không cách nào giả được! Tại sao Đỗ Vương lại tới đây? Chẳng lẽ tới để khảo sát xem nhà họ Hạ có xứng cưới Lạc Vũ Hin