Mây đen che đỉnh núi? Hạ Nguyệt Đỉnh ngửa đầu nhìn trời, rõ ràng trời rất trong xanh mà!
Đỗ Vương tiếp tục bấm ngón tay, nói, “Năm nay cô bao nhiêu tuổi?”
“Mười sáu!” Hạ Nguyệt Đình lo lắng nói.
“Sắp thành bà thím rồi, còn giả bộ thiếu nữ!” Đỗ Vương hừ lạnh một tiếng, nhìn thẳng vào mắt Hạ Nguyệt Đình.
Hạ Nguyệt Đình cũng cảm thấy hơi quá, bèn sửa lại, “Mười tám rồi!”
Đỗ Vương vẫn không nói lời nào.
“Hai mươi mốt!”
Vẫn không nói.
Thật là, truy đến cùng như vậy làm gì ?! Hạ Nguyệt Đình khoát tay nói, “Rồi, hai mươi bốn, tới tết là hai mươi lăm, được chưa?”
Đỗ Vương gật đầu một cái, vuốt vuốt chòm râu, ra vẻ tiếc nuối, “Cô là ngôi sao xấu chuyển thế, nếu bần đạo tính không lầm, cô đã mất cha mất mẹ từ nhỏ, đúng không?”
Hạ Nguyệt Đình gật đầu lia lịa, “Đúng vậy, đúng vậy! Thần tiên, ngài đúng là cứu tinh của con!”
“Cô không chỉ mang mệnh khắc người thân, mà còn có số đào hoa, nhất định cả đời cô độc. Mỗi người đều có số mệnh riêng của mình, số của cô là không con không cháu, ở gần ai là người đó sẽ gặp tai họa ngập đầu!”
Hạ Nguyệt Đình trừng mắt, “Ông chém gió vừa thôi!”
Đỗ Vương giật giật khóe miệng, tiếp tục nói, “Không chỉ vậy, trong vòng ba ngày, xung quanh cô nhất định sẽ xảy ra chuyện không may đổ máu!” Đỗ Vương hất phất trần về phía ngực Hạ Nguyệt Đình rồi tiếp, “Hôm nay trên người cô đã có một điềm xấu!”
Hạ Nguyệt Đình vội che ngực, điềm xấu? Chẳng lẽ đang nói cái áo nhỏ mình mới mua có vấn đề? Có kiêng có lành, chị họ vừa mới kết hôn, mình không muốn gặp xui đâu, “Vậy tôi cởi ra ngay!” Hạ Nguyệt Đình xoay người định cởi áo nhỏ ra.
“Không được! Vạn lần không được! Một khi cô xua đuổi nó một cách mạnh mẽ, vậy bộ ngực khủng của cô sẽ bị lộ ra trước mặt mọi người!”
Hạ Nguyệt Đình nhắm mắt hít sâu một hơi, không muốn tiền mà muốn sắc à! Tên giả mạo đáng chết, dám động đến cô đây! Hạ Nguyệt Đình dùng hết sức đập cây chổi về phía Đỗ Vương, “Cút ngay!”
“Này, này, có gì từ từ nói, cô phải mời tôi làm phép giải hạn cho cô, nếu không sẽ gặp tai ương.... .....”
“Đi chết đi!”
“Chuyện gì vậy?”
Hạ Mộng Lộ đang đánh răng, nghe ồn ào bèn ra xem thử, thấy Hạ Nguyệt Đình đập người, thì vội vàng kéo lại, “Người tới là khách, em điên rồi sao?”
“Khách cái gì mà khách? Lão chính là tên lừa gạt, đồ háo sắc, không biết xấu hổ!” Hạ Nguyệt Đình vừa che ngực vừa la.
Lúc này, mẹ Hạ và Lạc Vân Hải cũng chạy ra xem cuộc vui.
“Sao vậy? Có chuyện gì à?” Mẹ Hạ hỏi.
Đỗ Vương chớp chớp mắt nhìn Lạc Vân Hải, trời, đại ca đang mặc cái gì vậy? Áo sơ mi, và quần cộc! Thật là hủy hình tượng! Sao này nếu đại ca nhớ ra chắc chắn sẽ muốn mổ bụng tự sát cho mà xem!
“Anh hai, rốt cuộc em tìm được anh rồi!” Đỗ Vương vứt phất trần qua một bên, rớt nước mắt, ôm thật chặt hai vai Lạc Vân Hải, “Anh hai.... .... Em tưởng anh chết rồi chứ!”
Lạc Vũ Hinh vừa nhìn tạo hình của Đỗ Vương vừa nghĩ: khoa trương quá!
“Cậu là ai?” Lạc Vân Hải cảm thấy người trước mặt rất quen, nhưng không nhớ được rốt cuộc là ai.
“Em là em của anh nè, anh hai, anh không nhận ra em sao....... Anh sao rồi?” Đỗ Vương sờ sờ trán Lạc Vân Hải, rồi tiếp, “Anh hai.... .......”
Nửa tiếng sau.... ......
Trên bàn ăn, mọi người đều không động đũa, chỉ có mỗi Đỗ Vương là ăn lấy ăn để. Mẹ Hạ và Hạ Nguyệt Đình trơ mắt nhìn nguyên nồi cơm to đùng đều vào bụng Đỗ Vương, mười chén, má ơi, cứ thế này những người khác chết đói mất thôi, làm sao mà sống nổi? Không được, phải tìm cách đuổi đi ngay!
Đỗ Vương ăn hết chén cuối cùng xong, ra vẻ như mấy đời chưa được ăn no, vỗ vỗ bụng, than thở, “Nửa năm rồi mới được ăn một bữa no thế này đây!”
Chỉ có cậu là no, những người còn lại đang đói rã ruột đây! Hạ Mộng Lộ vừa oán thầm vừa nhìn qua lại giữa mặt chồng mình và mặt Đỗ Vương, hỏi, “Cậu xác định anh ấy là anh hai của cậu?” Hoàn toàn không thấy điểm nào giống hết!
Đỗ Vương thành thật lắc đầu, “Chúng tôi không phải anh em ruột!”
Năm chữ ‘không phải anh em ruột’ khiến ba người phụ nữ nhà họ Hạ thở phào một hơi, không phải ruột thịt là tốt rồi, cho ít tiền đuổi đi là xong, chứ cứ một bữa mười chén cơm thế này làm sao nuôi nổi!
“Tôi là cháu của dì Ba của anh ấy! Còn thân hơn cả anh em ruột!”
Một câu này khiến ba người phụ nữ của nhà họ Hạ như rơi vào vực sâu không đáy, nhìn bộ dạng cậu ta hẳn là chưa từng làm việc nặng, ở lại chỉ biết ngồi không ăn cơm trắng, mà dù có bắt làm, trong nhà cũng không có việc gì dư để phân cho cậu ta, phải xử lý sao bây giờ?
Lạc Vân Hải nửa tin nửa ngờ, “Sao cậu lại biết tôi ở đây mà tới?”
“Đương nhiên là em không biết!” Đỗ Vương giải thích, “Anh hai, anh quên rồi sao? Từ khi ba mẹ anh và ba mẹ em đều mất, thì em bị đưa đến cô nhi viện. Ngày đó, Đại Cẩu bên cạnh em giành lấy đồ của lão rùa kia, lão liền dẫn người đánh đuổi hai anh em ta đến trước cửa nhà họ Thẩm, bọn họ còn mang theo súng, em khó khăn lắm mới thoát khỏi, thì nghe tin anh đã chết, ngay cả quan tài cho anh em cũng mua xong rồi, mấy ngày trước em vô tình thấy anh ở chợ, còn tưởng em nhận sai người nữa chứ, hỏi thăm khắp mới biết anh ở đây. Anh hai, quả nhiên anh không chết.