hân đạp mạnh anh một cái, nhe răng nói, “Uống cái gì mà uống? Còn không mau đi giúp cha nấu cơm!”
Lạc Vân Hải vội vàng đứng dậy nói, “Anh quên mất! Mọi người từ từ ăn nha, con xuống phụ cha đây!”
“Nhanh đi!” Hạ Mộng Lộ đẩy Lạc Vân Hải một cái, cười nói, “Xin lỗi, chồng em là vậy đó, chị đừng chấp!”
“Khụ khụ khụ!” Lạc Vũ Hinh sặc nước, ngạc nhiên nhìn Hạ Mộng Lộ, “Chồng....... Chồng em?”
Cho mình một vạn lá gan, mình cũng không dám gọi anh hai là em rể, nếu không ngày nào đó anh hai nhớ lại quá khứ, chắc chắn sẽ chôn sống mình!
Lạ lùng hơn chính là vừa rồi rõ ràng Hạ Mộng Lộ đạp anh hai một cái, vậy mà anh hai không hề tức giận, ngược lại còn cười, nếu là lúc trước, sợ rằng đã sớm giết ngay người đó rồi! Còn biết nấu cơm? Thiệt hay giỡn đây? Nhất định, mẹ tình nguyện tin là trên đời này có quỷ, cũng sẽ không tin anh hai biết nấu ăn!
Đây cũng là lần đầu tiên thấy anh hai cười chân thật đến vậy, trước kia anh hai chỉ cười giả, cười nhạt, cười lạnh mà thôi, chẳng lẽ mất trí nhớ có thể làm người ta đổi tính? Chuyện này quá đáng sợ! Hay đó không phải là anh hai mình? Không được, một lát phải hỏi chị Đông Phương thử xem, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn mà không, hỏi Đỗ Vương đáng tin hơn, tên kia lúc nào cũng cười hì hì, nhưng khá được việc. Đúng ! Chỉ có Đỗ Vương mới có thể giúp mình!
Lạc Vũ Hinh lấy di động ra, cười nói, “Con đi nhà vệ sinh một lát!”
“Anh Đỗ, em là Vũ Hinh nè!”
“Hả? Sao bỗng nhiên lại gọi anh? Có phải lại gây họa rồi không?”
Lạc Vũ Hinh đen mặt nói, “Không phải! Em hỏi anh, anh hai em đang ở đâu?”
Đỗ Vương ngập ngừng mấy giây.
“Tất nhiên là đang đi hưởng tuần trăng mật với chị dâu em.... .....”
“Xạo! Anh em rõ ràng đang ở núi Phổ Đà! Anh Đỗ.... ... Anh Đỗ? Anh còn nghe không?”
“Em nói anh em đang ở đâu?”
Giọng Đỗ Vương cực kỳ nghiêm túc, hình như đang rất sốt ruột.
“Núi Phổ Đà! Giờ em đang ở núi Phổ Đà nè! Anh em đang ở đây, em tận mắt nhìn thấy, hiện là em rể của bạn trai em, anh hiểu không? Nửa năm trước anh hai mất trí nhớ, được em gái của bạn trai em cứu, hai người họ vừa kết hôn, anh em đang rất vui vẻ, bị em gái của bạn trai em đạp mà vẫn cười, anh Đỗ, làm sao bây giờ?”
“Kết hôn? Sao có thể? Em đừng làm gì hết, trước tiên nói cho anh biết vị trí cụ thể, anh lập tức dẫn người qua.... ......”
Lạc Vũ Hinh kinh hãi, lắc đầu, “Không được! Anh đừng nói cho ai hết, cứ từ từ đã, giờ anh hai vừa kết hôn với em gái của bạn trai em, nếu anh dẫn anh ấy đi, vậy em làm sao? Nhà họ sẽ hận chết em mất! Em tới chúc mừng đám cười chứ không phải tới phá đám!”
“Cũng đúng! Mà giờ anh dẫn anh ấy về, chưa chắc anh ấy đã chịu, cho anh địa chỉ, để anh tự mình qua xem tình huống thế nào rồi tính tiếp!”
“Được! núi Phổ Đà, khách sạn Bồng Lai!” Chỉ có anh Đỗ là hiểu mình nhất! Dù sau này mọi chuyện có lộ họ cũng sẽ không đổ lỗi mình. Anh Đỗ à, cái danh người ác anh tới gánh đi, em chỉ là cô gái nhỏ hai mươi tuổi mà thôi!
Lạc Vũ Hinh nở nụ cười, tự thấy mình càng ngày càng thông minh.
Bóng đêm từ từ buông xuống.
Ánh trăng chiếu xuống mặt biển, nhấp nhô theo con sóng.
Trong sân nhỏ, tiếng cười đùa vang khắp nơi, dường như nó chính là nơi bình yên trong lòng mọi người, lánh xa trần thế, không có lừa gạt, không có những lo toan của cuộc sống, đơn giản và bình dị.
Lạc Vũ Hinh giơ chén lên nhận lấy cục móng heo mẹ Hạ gắp cho, sau khi cắn thử một miếng nhỏ, lập tức trợn to mắt, “Rất ngon! Con chưa từng ăn cái móng heo nào ngon đến thế này! Ngon hơn đầu bếp trong nhà con nấu nhiều!”
“Thật không?” Hạ Hưng Quốc vui vẻ nhìn Lạc Vũ Hinh, lúc đầu còn sợ Lạc Vũ Hinh không hài lòng, ai ngờ nghe là còn ngon hơn đầu bếp trong nhà họ Lạc. Đầu bếp nhà họ Lạc không phải là đầu bếp nổi tiếng ở nước ngoài sao?
“Thật ạ! Bác trai, đặc biệt là món.... ... Món rau muống này nè, ngon không thể chê, về sau con có lộc ăn rồi!” Hạ Vũ Hinh quyết định, đời này không phải trai nhà họ Hạ không lấy! Lạc Vũ Hinh vừa ăn ngấu nghiến như hổ đói, vừa nghĩ có cơ hội phải kêu cha mẹ nếm thử mới được.
Hạ Nguyệt Đình kích động nói, “Món đó.... ... Món đó.... .... Chị dâu, rau muống là em xào đó!”
Ba Hạ bưng ba chén tổ yến lên, “Tổ yến nấu với đường mía, không ngọt lắm đâu, Vũ Hinh, con nếm thử đi, A Hải chén này là của con!”
Chỉ có ba chén, chậm là không còn. Hạ Mộng Lộ và Hạ Nguyệt Đình đồng thời đưa tay kéo lấy chén tổ yến cuối cùng, “Của con!”
“Của em!”
Mẹ Hạ dùng đũa đập lên mu bàn tay của Hạ Mộng Lộ và Hạ Nguyệt Đình, “Không của ai hết! Chén này cho anh của hai đứa!”
Hạ Mộng Lộ xoa xoa mu bàn tay, chu miệng nói, “Mẹ thiên vị! Con lớn từng này còn chưa được uống tổ yến hồng như vậy đó! Người ta vừa mới kết hôn mà!”
“Đúng! Cô, không phải nên nhường cho người nhỏ ăn sao?” Hạ Nguyệt Đình nói.
“Hừ! Hai đứa bây càng lớn càng không hiểu chuyện! Có bản lĩnh thì tự mình mua đi, mẹ không tin hai đứa không có mấy vạn tiền riêng!” Mẹ Hạ nói xong nhanh chóng đẩy chén tổ yến đến trước mặt con trai, rồi gắp ba con bào ngư to nhất và ba phần vây cá cho Lạc Vũ Hinh.
Lạc Vũ Hinh nhìn ba người ngơ ngẩn, bỗng thấy rất hâm mộ, có lẽ đây mới gọi